📜
Tân đại nhân dù nổi trận lôi đình, nhưng sau khi gạt lệ xoa mặt, ông lại cảm thấy lực bất tòng tâm. Định Quốc Công là lão thần từ thời tiên đế để lại, kinh qua ba triều đại Tiên đế, Vân Kích Đế và Triệu Đế hiện tại, quyền thế ngút trời. Huống hồ Tiết gia còn có một vị nương nương đang làm Quý phi, cực kỳ được sủng ái.
Vụ việc này đã trôi qua hai năm, dù có bằng chứng thì cũng đã bị chôn vùi theo cái chết của Tiết Tứ công tử, e là giờ chỉ còn lại một nắm xương trắng.
Tiết Thế tử cũng đã chết, coi như chết không đối chứng. Cộng thêm việc Định Quốc Công thiên vị dùng quyền thế ép người, không muốn để Tiết gia vấy bẩn, thì một vị Thượng thư Hình Bộ nhỏ bé như ông, dù có tâm cũng chưa chắc đã giúp được gì.
Lục Mạc Ninh nhìn về phía Tân đại nhân: “Tân đại ca, huynh định tính sao?”
Tân đại nhân ngẩn người: “Ta? Năm đó ta làm Thượng thư Hình Bộ chính là muốn thế gian thái bình, không còn oan ức sai lầm. Nhưng bao năm trôi qua, xem ra có những việc không phải cứ có tâm là làm được.”
Lục Mạc Ninh lại lắc đầu: “Cũng không hẳn. Chỉ cần có tâm, có lẽ sẽ có lúc nước chảy đá mòn.”
Tân đại nhân nhìn vào đôi đồng tử đen sẫm của Lục Mạc Ninh, tâm trí khẽ động: “Lục lão đệ, chẳng lẽ… đệ có cách?”
Lục Mạc Ninh: “Tiết Dịch Kham năm đó thực ra có để lại bằng chứng.”
Tân đại nhân sửng sốt: “Lục lão đệ, sao đệ biết được? Đệ biết Tiết Tứ công tử năm đó bị người ta hãm hại chết sao?”
Lục Mạc Ninh: “Đệ không biết, nhưng đệ có thể khẳng định.”
Website TruyenLau.com
Tân đại nhân ngây người: “Là… là bằng chứng gì?” Tại sao ông lại không biết? Tiết Tứ công tử năm đó căn bản không thể lường trước được cái chết của mình, nếu không chắc chắn hắn sẽ giữ mạng không đi. Đã là bị đánh chết bất ngờ, chắc chắn không có thời gian để lại bằng chứng, nhưng tại sao Lục lão đệ lại nói Tiết Tứ công tử để lại bằng chứng?
Lục Mạc Ninh nói: “Tân đại ca, bằng chứng mà đệ nói đúng là do Tiết Dịch Kham để lại, hơn nữa còn là một bằng chứng thép.”
“Là… bằng chứng thép gì?” Tân đại nhân bỗng ngẩng đầu, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc vui mừng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“… Thi thể của hắn.” Lục Mạc Ninh chậm rãi lên tiếng, nói xong liền đứng dậy, nhìn về phía Biện thị: “Ngươi có sẵn lòng làm chứng không? Chỉ cần ngươi đồng ý, đợi chuyện này xong xuôi, ta bảo đảm ngươi bình an vô sự, sẽ giúp ngươi đổi tên họ rồi đưa ra khỏi kinh thành, bảo đảm người của Định Quốc Công không thể tìm thấy ngươi. Nhưng nếu ngươi không muốn, vậy thì một khi chúng ta bắt đầu tra vụ án cũ năm đó, Định Quốc Công để bưng bít sự thật chắc chắn sẽ nhổ cỏ tận gốc. Thủ đoạn của lão ta, hẳn là ngươi cũng đã rõ rồi.”
Kiếp trước cũng vậy, quyền thế của Định Quốc Công quá lớn. Dù sau này người kia quả thực đã lật lại vụ án Tiết Thế tử bị hại sau khi Biện thị giả chết, thuận theo manh mối tìm ra Lâm thị, nhưng đoạn liên quan đến Định Quốc Công lại bị giấu nhẹm đi. Chuyện đó còn do chính hoàng thượng phê chuẩn, mãi sau này y lật xem mật quyển mới thấy được những thứ không được công bố rộng rãi đó.
Y đoán đương kim Thánh thượng e là cũng muốn nắm thóp Định Quốc Công, tuy che giấu đi nhưng vẫn bắt Định Quốc Công ký tên nhận tội, để lại những bằng chứng đó.
Nhưng đó là hoàng thượng, còn giờ đây chỉ dựa vào y và Tân đại nhân, e là cùng lắm chỉ có thể liều mình bẩm báo lên trước mặt hoàng thượng, làm một màn tiền trảm hậu tấu, công khai chuyện của Tiết Tứ công tử năm xưa cho thiên hạ biết, chứ không thể thực sự đưa Định Quốc Công ra trừng trị trước pháp luật.
Biện thị bị Lục Mạc Ninh dọa cho khiếp sợ, nghe nói phải tố cáo Tiết Thế tử năm xưa mưu hại Tiết Tứ công tử, nàng ta theo phản xạ định lắc đầu, nhưng nghe đến vế sau, động tác bỗng khựng lại, nước mắt lưng tròng: “Nhưng… nhưng ngài làm được thật sao? Định Quốc Công gia lợi hại như vậy, nếu lão ta biết, biết nô gia…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Mạc Ninh nói: “Biện thị, giờ ngươi đã không còn lựa chọn nào khác. Từ lúc ngươi bị đuổi khỏi Tiết gia, bị đuổi khỏi nhà mẹ đẻ, kinh thành rộng lớn thế này, thiếu đi một hai người lặng lẽ không ai hay, rất nhanh mọi người sẽ quên đi một kẻ bị ruồng bỏ như Tam thiếu phu nhân Tiết gia họ Biện là ngươi thôi.”
Biện thị bất chợt nằm rạp xuống đất, khóc nức nở đầy thê lương.
Lục Mạc Ninh tiếp tục nói: “Sau khi chuyện này kết thúc, ta sẽ đưa ngươi rời đi, tặng ngươi một ít ngân lượng, ngươi có thể tự mình lựa chọn.”
Biện thị biết không còn cách nào khác. Từ khoảnh khắc nàng ta mở miệng kể lại chuyện năm xưa cho bọn họ, một khi tin tức truyền ra ngoài, Định Quốc Công chắc chắn sẽ biết là do nàng ta tiết lộ, tuyệt đối không tha cho nàng ta.
Thay vì ngồi chờ bị diệt khẩu, chi bằng tìm đường sống trong cõi chết, có lẽ còn liều mình tìm được một lối thoát.
Biện thị khóc đủ rồi liền quệt mặt một cái: “Đại nhân… nô gia đồng ý.”
Ở bên cạnh, Tân đại nhân vốn đã ngớ người từ lúc Lục Mạc Ninh thốt ra câu thi thể của hắn, đến giờ mới hoàn hồn. Vừa nghe thấy Biện thị cũng đồng ý, ông nhìn Lục Mạc Ninh đầy thán phục: “Lục lão đệ, hay là đệ đừng đi trấn Giang Tê làm cái chức Huyện lệnh thất phẩm gì đó nữa, cứ đi theo lão ca đi, đệ còn giỏi hơn lão ca nhiều…” Nếu không phải vì đối phương tuổi đời còn quá nhỏ, không đủ uy tín phục chúng, ông đã muốn nhường lại vị trí này cho y rồi.
“Tân đại ca, chớ đùa giỡn.” Lục Mạc Ninh bất đắc dĩ lắc đầu, khóe miệng không nhịn được hơi cong lên, lộ ra đôi lúm đồng tiền bên má. Đôi lông mày và ánh mắt thanh tú càng làm tôn lên tư dung bất phàm, gương mặt có chút non nớt chứ không còn vẻ trầm ổn lão luyện như trong ánh mắt lúc trước. Mới nhìn thì không thấy gì, nhưng nhìn kỹ lại luôn mang đến một cảm giác vi diệu.
Tân đại nhân nhìn đến ngẩn người, không kìm được thốt lên: “Lục lão đệ, đệ thế này…” Nhìn còn đẹp hơn cả nữ tử nữa.
Nhưng lời này dù sao cũng có ý xúc phạm, Tân đại nhân tự vỗ vào gáy mình một cái rồi nuốt ngược lời vào trong: “Lục lão đệ, chuyện thi thể đệ nói lúc nãy là ý gì? Tiết Tứ công tử đã chết hai năm rồi, lại thêm lúc đó chôn cất vội vàng, e là giờ thi thể đã thối rữa, tệ hơn thì chỉ còn là đống xương trắng, vết thương cũng chẳng còn nhìn thấy được nữa, sao có thể làm bằng chứng thép?”
Lục Mạc Ninh lắc đầu: “Tân đại ca nói vậy là sai rồi. Chỉ cần thi thể còn đó, cho dù đã là xương trắng thì vẫn có thể tái hiện lại những thương tích trước khi chết.” Kiếp trước, để có thể đảm đương vị trí Thượng thư Hình Bộ, y đã dành nhiều năm nghiên cứu kỹ lưỡng các cuốn án lệ cùng đủ loại nghi án hóc búa, thậm chí bao gồm cả phương pháp nghiệm thi. Trong đó, cuốn Tẩy Oan Tập Lục của Tống Từ có chép về phương pháp chưng cốt. Chỉ cần tẩy rửa sạch sẽ di hài của người chết, dùng dây thừng xâu lại, đặt vào hầm đất rồi dùng thêm các phương pháp hỗ trợ là có thể khiến những vết thương mà người quá cố phải gánh chịu trước khi lâm chung hiện rõ trên xương cốt.
Tân đại nhân nghe xong ngẩn người: “Lời này có thật không? Thực sự có thể tái hiện?”
Lục Mạc Ninh gật đầu: “Ừm.”
Tân đại nhân phấn khích vỗ mạnh vào lòng bàn tay: “Tốt quá rồi! Chúng ta lập tức đi tra ngay!”
Thế nhưng Lục Mạc Ninh đã ngăn Tân đại nhân lại: “Tân đại ca, cho dù có cách nhưng hiện tại huynh phải cân nhắc trước hai vấn đề.”
Tân đại nhân ngẩn ra: “Vấn đề gì?”
Lục Mạc Ninh nói: “Một là, dù chúng ta biết cách làm cho xương cốt của Tiết Dịch Kham hiện ra thương tích lúc chết để chứng minh hắn không phải ngã ngựa mà là bị đánh chết, nhưng tiền đề là chúng ta phải lấy được thi thể của hắn. Vấn đề là, làm sao để lấy?” Tiết Tứ công tử là người nhà họ Tiết, năm đó cũng đã được táng vào phần mộ tổ tiên của Tiết gia. Nếu không có lệnh, bọn họ không thể tự tiện khai quan nghiệm thi, mà nếu không thể nghiệm thi, làm sao có thể kiểm chứng?
Tân đại nhân đờ người ra: “Hay là… ta tìm người lén trộm xác ra?”
Hai tên nha dịch đứng bên cạnh liếc nhìn nhau rồi vội vàng quỳ xuống: “Đại nhân, ngài không được làm bừa! Việc khai quan nghiệm thi mà không có sự cho phép của thân nhân, chiếu theo luật pháp Đại Triệu là phải chịu phạt, lúc đó cái mũ ô sa của ngài e là không giữ nổi đâu!”
Tân đại nhân: “Nhưng… nhưng bản quan cũng không thể để mặc một vụ oan sai như thế này cứ vậy mà…”
Lục Mạc Ninh lại tiếp tục nói: “Thứ hai, Tân đại ca phải suy nghĩ cho kỹ, cho dù chúng ta thực sự điều tra rõ ràng, để cái chết của Tiết Tứ công tử năm xưa công bố thiên hạ, nhưng Tiết Thế tử hiện giờ đã chết rồi. Còn về Định Quốc Công năm xưa đã bao che chân tướng, thông đồng làm bậy, Tân đại ca lại không có cách nào trừng phạt lão ta được. Lão chỉ cần đẩy một câu không biết là huynh không thể làm gì. Huống hồ lão là trọng thần, hoàng thượng nhất định sẽ thiên vị lão. Đến lúc đó, cùng lắm cũng chỉ là Tiết Thế tử bị định tội, mà người đã chết rồi, cũng chỉ có thể làm đến bước này thôi.”
Dẫu biết đòi lại công đạo cho đối phương đã là chuyện không dễ, nhưng trước đó y vẫn phải nói rõ điểm này với Tân đại nhân. Bởi y hiểu rất rõ, kiếp trước hoàng thượng đã thiên vị Định Quốc Công, thì kiếp này vẫn sẽ thiên vị như vậy. Đối phương vẫn cứ là Định Quốc Công của lão, chẳng hề hấn gì, ngược lại chính là Tân đại ca sau này có thể sẽ bị Định Quốc Công nhắm vào.
Tân đại nhân trầm mặc hẳn đi, tự nhiên cũng nghe ra thâm ý trong lời nói của Lục Mạc Ninh. Đắc tội với Định Quốc Công, nhưng cuối cùng lão ta vẫn bình an vô sự, điều này e là sẽ ảnh hưởng đến con đường quan lộ sau này của ông.
Tân đại nhân nói: “Lục lão đệ, chẳng lẽ đệ lại coi thường lão ca như vậy sao? Lão ca cũng là kẻ đã bước một chân vào quan tài rồi, cần cái tiền đồ đó làm gì nữa? Với hạng người đại gian đại ác như thế, lão ca dù có liều mạng mất cái mũ ô sa này cũng phải công khai chuyện đó ra. Nếu không, Tiết Tứ công tử chết thảm, cùng với cả gia đình tam phòng Tiết gia kia, quả thực quá đáng thương rồi.” Đặc biệt là nàng Tiết Lâm thị, vì báo thù cho vong phu mà không tiếc tự tay hạ sát kẻ thù, thậm chí chấp nhận đánh đổi cả tính mạng, ông không lẽ lại chẳng bằng gan dạ của một nữ nhi hay sao?
Lục Mạc Ninh thầm nghĩ: Quả nhiên y không nhìn lầm người.
Chỉ tiếc là lần này chưa thể một gậy quật ngã Định Quốc Công ngay được, nhưng sau này ắt còn cơ hội.
Ngay khi Lục Mạc Ninh định mở lời tiếp, bên tai bỗng chốc lại vang lên một giọng nói trầm thấp quen thuộc, thong thả mà mang theo vài phần ý vị không rõ: Ngươi thực sự muốn kéo Định Quốc Công xuống ngựa?
Tim Lục Mạc Ninh đập thót một cái, theo phản xạ đưa mắt nhìn quanh quất bốn phía, sau đó mới chậm mất nửa nhịp cúi đầu xuống. Y thấy chuỗi hạt gỗ quấn trên cổ tay chẳng biết từ lúc nào đã lại biến thành rắn đen, nhưng vì toàn thân nó cũng màu đen, lại quấn quanh cổ tay nên không mấy lộ liễu.
Lục Mạc Ninh nhìn qua, đáy mắt tràn đầy nghi hoặc: ???
Giọng nam tử tiếp tục vang lên thong thả: Ta có thể giúp ngươi nắm thóp Định Quốc Công, khiến Triệu Vân Tễ chán ghét lão ta, đến lúc đó Triệu Vân Tễ tự nhiên cũng chẳng rảnh rỗi che giấu giúp lão.
Lục Mạc Ninh càng thêm kinh ngạc, muốn hỏi thành tiếng nhưng lại sợ làm Tân đại nhân nghi hoặc. Y bèn quay lưng đi, dùng khẩu hình hỏi: Làm sao ngươi biết được?
Y biết được những chuyện này là nhờ kiếp trước ngồi ở vị trí cao, lại được Triệu Đế tin cẩn mới xem được những bí mật kia. Nhưng một sinh vật ngay cả nhân hình còn chưa biến ra được như nó thì sao có thể biết được?
Nam tử hừ nhẹ một tiếng: Chuyện đó ngươi không cần quan tâm, chỉ cần nói xem, muốn, hay không muốn?
Lục Mạc Ninh gần như chỉ suy nghĩ trong chớp mắt đã gật đầu: Muốn.
📜
Chương 16
Giọng nói của nam tử lại tiếp tục vang lên: Tuy nhiên, ta có điều kiện.
Lục Mạc Ninh ngẩn ra, sau đó hỏi: Điều kiện gì?
Nam tử: Loại rượu lần trước ta uống, cho ta thêm mười vò nữa.
Lục Mạc Ninh: …
Làm một con rắn mà nghiện rượu như vậy, chưa bị chết đuối trong vò rượu thì đúng là đáng tiếc thật đấy.
Giọng nam tử lại vang lên, mang theo vẻ bất mãn: Ngươi lộ ra cái biểu cảm gì thế kia? Không đồng ý à?
Lục Mạc Ninh cố nén khóe miệng đang giật giật, mặt không cảm xúc: Ngươi có biết một vò rượu lần trước tiêu tốn của ta bao nhiêu bạc không?
Còn đòi mười vò, sao không đi cướp luôn cho rồi?
Nếu là kiếp trước khi y còn tại vị cao sang thì chẳng nói làm gì, tự nhiên không thiếu chút tiền rượu thịt này, nhưng hiện giờ y chỉ là một thư sinh nghèo, Trạng nguyên nghèo vừa mới có chút tiền nhờ chép sách giúp tiên sinh, đào đâu ra bạc mua mười vò rượu cho nó?
Giọng nói nghi hoặc của nam tử vang lên: Ngươi nghèo đến thế sao?
Lục Mạc Ninh: … Hai vò, nhiều hơn thì không có, muốn thì lấy không muốn thì thôi.
Nam tử: …
Lục Mạc Ninh cũng không lên tiếng, cùng rắn đen mắt lớn trừng mắt nhỏ. Trừng một hồi lâu, rắn đen nghếch cái đầu nhọn lên, tức tối quất đuôi một cái, trực tiếp biến trở lại thành hạt gỗ. Ngay khi Lục Mạc Ninh tưởng rằng nó giận quá hóa liều mà nuốt lời, giọng nói nghiến răng nghiến lợi của nam tử lại vang lên: Hai vò thì hai vò, trẫm… thật chưa từng thấy vị Trạng nguyên lang nào nghèo kiết xác như ngươi!
Lục Mạc Ninh cũng chẳng bận tâm, hiếm khi tâm trạng lại vui vẻ như thế, y khẽ xoa hạt gỗ: Vậy quyết định thế đi nhé.
Hai vò tiền rượu đổi lấy nhược điểm của Định Quốc Công, quá hời rồi.
“Lục lão đệ?” Tân đại nhân thấy Lục Mạc Ninh im lặng hồi lâu, lo lắng lên tiếng hỏi han.
Lục Mạc Ninh xoay người lại, gạt bỏ vẻ điềm tĩnh lúc trước, đôi mắt phượng đen láy sáng rực giữa mày thần thái bay bổng, càng khiến tư dung thêm phần thanh tuấn bức người: “Tân đại ca, đệ vừa nắm được một nhược điểm của Định Quốc Công, có lẽ… chúng ta vẫn có thể liều một phen không chừng.”
Mắt Tân đại nhân sáng lên, bước tới nắm chặt bả vai Lục Mạc Ninh: “Lời này có thật không?”
Lục Mạc Ninh ừm một tiếng: “Nhưng vẫn chưa chắc chắn hoàn toàn. Tân đại ca huynh hãy đưa Biện thị về Hình Bộ trước, nhất định phải giữ mạng cho nàng ta. Trước khi có tin mới, tuyệt đối đừng đánh tiếng ra ngoài. Đệ đi lấy bằng chứng trước, nếu lấy được, đệ sẽ tự đến Hình Bộ tìm huynh.”
Tân đại nhân tự nhiên không có ý kiến gì. Lục Mạc Ninh rời tửu lâu trước một bước rồi trở về Lục gia. Chờ khi về tới viện của mình, y mới nói với hạt gỗ: “Nhược điểm của Định Quốc Công ở đâu?”
Gần như ngay lập tức, hạt gỗ lại biến thành rắn đen, cái đầu nhọn lười biếng ngóc lên nhìn y: Trấn Giang Hà ở ngoại ô kinh thành. Đến đó rồi ta tự khắc sẽ chỉ ngươi đi tìm ai.
Lục Mạc Ninh ngẩn ra: “Trấn Giang Hà?” Trấn Giang Hà cách kinh thành hơn ba mươi cây số, nếu y cưỡi ngựa nhanh cũng phải mất nửa ngày trời.
Rắn đen không biết đang nghĩ đến điều gì, hễ nhắc đến trấn Giang Hà, quanh thân nó lại tỏa ra một luồng sát khí và sự bạo ngược lạnh thấu xương. Nó áp sát vào cổ tay khiến Lục Mạc Ninh không khỏi rùng mình, liếc nhìn con rắn đầy kỳ quái. Tuy nhiên chỉ còn vài ngày nữa là y phải lên đường nhậm chức tại trấn Giang Tê, trước đó nhất định phải giải quyết xong vụ án này, không thể chậm trễ thêm nữa.
Thế là Lục Mạc Ninh không để tâm quá nhiều đến thái độ kỳ lạ của rắn đen. Y thu xếp đơn giản vài bộ quần áo, mang theo năm mươi lượng bạc cuối cùng, cưỡi một con ngựa chạy nhanh của phủ trực tiếp ra khỏi thành.
Rời thành xong, mãi đến lúc trời gần sập tối Lục Mạc Ninh mới kịp chạy đến trấn Giang Hà. Đi suốt quãng đường dưới ánh hoàng hôn, y đưa lộ dẫn cho quan sai gác cổng rồi dắt ngựa, mang theo ánh nắng tàn bước vào thị trấn. Nhân lúc không ai chú ý, y nâng cổ tay lên, đôi môi mỏng ghé sát vào chuỗi hạt gỗ, khẽ hỏi: “Tiếp theo phải đi đâu?”
Hơi thở ấm áp của y phả lên chuỗi hạt lành lạnh. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, Lục Mạc Ninh cảm thấy chuỗi hạt bỗng nhiên giật mạnh về phía sau một cái, kéo theo cổ tay y khiến y loạng choạng bước tới một bước mới đứng vững lại được. Đôi mày thanh lãnh trầm xuống, dáng vẻ thiếu niên môi đỏ răng trắng toát ra uy nghiêm thâm trầm, khiến những cô nương và tiểu phụ nhân đi ngang qua đều không nhịn được ngoái nhìn.
Lục Mạc Ninh liếc sâu vào chuỗi hạt một cái, sợ người khác nghi ngờ nên dắt ngựa tìm đại một quán trọ gần đó để nghỉ chân. Vào đến phòng, y đặt tay nải lên bàn, dứt khoát tháo luôn chuỗi hạt gỗ ra đặt sang một bên rồi ngồi xuống, lạnh lùng nói: “Ngươi bị làm sao vậy? Chẳng lẽ định nuốt lời?”
Chuỗi hạt gỗ bất động hồi lâu mới biến lại thành một con rắn đen cuộn tròn. Giọng nam tử trầm thấp chậm rãi vang lên, mang theo một chút khàn đặc khó nhận ra: Ngươi… thật là nóng tính, sao ta lại nuốt lời được? Trấn Giang Hà có một nơi tên là Nguyệt Bạch Lâu, hiện giờ chưa tới lúc, đợi thêm nửa canh giờ nữa hãy đến đó tìm ông chủ Bạch.
Lục Mạc Ninh nghi hoặc nhìn qua: “Tại sao phải đợi nửa canh giờ? Nguyệt Bạch Lâu đó là nơi nào?” Mà lại phải đợi đến khi trời tối hẳn mới có thể đến.
Cái đầu nhọn của rắn đen đột ngột ngóc lên, đôi mắt rắn nhìn y đầy vẻ không thể tin nổi: Ngươi không biết Nguyệt Bạch Lâu?
Lục Mạc Ninh nhàn nhạt đáp: “Ta nên biết sao?”
Giọng nam tử khựng lại một nhịp, rồi mới vang lên đầy vẻ hiểu thấu: Ngươi… chẳng lẽ vẫn còn non tơ đấy hử?
Đôi môi mỏng của Lục Mạc Ninh khẽ mím lại đầy lạnh lùng, y dùng nguyên văn câu đó hỏi ngược lại: Ngươi… chẳng lẽ cũng còn nơn tơ?
Thân rắn của rắn đen đột ngột dựng đứng lên, giọng nói của nam tử mang theo vài phần thẹn quá hóa giận, nghiến răng nói: Là ta hỏi ngươi trước.
Lục Mạc Ninh phản đòn: “Ồ? Ngươi trả lời ta trước, ta sẽ trả lời ngươi.”
Rắn đen quất đuôi một cái, hồi lâu sau mới lười biếng không buồn đôi co vấn đề này nữa: Xem ra cái tên mọt sách như ngươi đúng là học đến lú lẫn rồi, ngay cả chốn phong hoa tuyết nguyệt như thế mà cũng chưa từng đặt chân tới. Nguyệt Bạch Lâu là kỹ viện bậc nhất nước Triệu, chi nhánh rải rác khắp nơi, trong đó cơ sở tại kinh thành là lừng lẫy nhất. Tiểu quan bên trong mỗi người một vẻ thiên kiều bá mị. Tuy nhiên, không ai biết được tổng đàn của Nguyệt Bạch Lâu thực chất lại nằm ở trấn Giang Hà nhỏ bé này. Ông chủ ngoài mặt là vị họ Bạch kia, nhưng thực tế chủ nhân thực sự lại là kẻ khác.
Lục Mạc Ninh dù chưa từng lui tới những nơi như vậy, nhưng nghe đến cụm từ “tiểu quan thiên kiều bá mị” thì cũng đã hiểu đó là nơi gì. Y cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, mím môi nói: “Xem ra ngươi rất ngưỡng mộ nơi đó nhỉ? Nhưng đáng tiếc, với thân phận là một con rắn, e là ngươi có muốn đi cũng chẳng có phúc mà hưởng dụng.”
Rắn đen: “…”
Nhìn thì rõ là một mỹ nhân môi đỏ răng trắng thanh tú, sao mở miệng ra một cái là lời lẽ lại độc địa đến thế?
Giọng nam tử vang lên đầy nghiến răng nghiến lợi: Ngươi rốt cuộc có còn muốn biết nhược điểm của Định Quốc Công nữa hay không hả?
Lục Mạc Ninh lúc này mới hoàn hồn. Bị khích một câu, y chợt nhớ về kiếp trước. Vì đôi chân tàn tật, y sống thanh tâm quả dục cho đến tận lúc chết, chưa từng lập gia đình. Không chỉ bởi y không muốn làm liên lụy người khác, mà thực chất còn vì năm đó đại gả vào hậu trạch bị thương quá nặng, tay chân gân cốt đều tổn thương, lại không được cứu chữa kịp thời, nên sau này căn bản không thể… Cho dù sau này có ngồi lên vị trí cao, y cũng chưa từng liếc nhìn ai lấy một lần.
Câu hỏi của nam tử kia hiển nhiên đã chọc đúng vào nỗi đau thầm kín, khiến tâm trạng vốn luôn bình thản của y hiếm khi có chút xao động.
Lục Mạc Ninh hít một hơi thật sâu, tự nhủ không nên chấp nhặt với đối phương, y cụp hàng mi đen xuống che giấu cảm xúc: “Ngươi nói tiếp đi.”
Rắn đen ngóc cái đầu nhọn lên, nhìn sâu vào mắt Lục Mạc Ninh một cái, giọng nói nam tử mới chậm rãi vang lên: Nguyệt Bạch Lâu này ngoài mặt là chốn ăn chơi hưởng lạc, thực chất lại là trạm liên lạc thu thập tin tức từ khắp nơi của chủ nhân đứng sau màn. Tuy nhiên, bốn năm trước, vị chủ nhân đó đã chết, ông chủ Bạch không tìm thấy người tiếp quản, tin tức đương nhiên cũng tạm thời bị đứt đoạn. Thế nhưng ba tháng trước khi vị chủ nhân kia qua đời, hắn đã lệnh cho thuộc hạ đi điều tra Định Quốc Công Tiết Thế Nhân rồi.
Lục Mạc Ninh hơi khựng lại: “Đã là chuyện từ bốn năm trước, sao ngươi chắc chắn đối phương sẽ giao thứ quan trọng như vậy cho ngươi?”
Nam tử: Chuyện đó không liên quan đến ngươi, ngươi chỉ cần biết ta có thể giúp ngươi lấy được những bằng chứng đó là được. Ngươi cứ đến Nguyệt Bạch Lâu gặp ông chủ Bạch, đến lúc đó ta tự khắc sẽ chỉ ngươi cách khiến hắn phải giao đồ ra.
Lục Mạc Ninh kỳ quái liếc nhìn rắn đen một cái. Khi nói câu này, giọng điệu đối phương vô cùng trầm lãnh. Y làm Thượng thư Hình Bộ nhiều năm, khi thẩm vấn phạm nhân vốn rất giỏi quan sát khí sắc và tông giọng, y có thể cảm nhận được nam tử này đang nói thật. Chỉ là mỗi khi nhắc đến Định Quốc Công, giọng nói của đối phương lại lạnh đi vài phần. Rốt cuộc hắn là ai? Chẳng lẽ cái chết của hắn cũng có liên quan đến Định Quốc Công?
Nhưng mà đây tạm thời chưa phải là điều Lục Mạc Ninh cần bận tâm. Hiện tại y và rắn đen đang ngồi chung một con thuyền, y tự nhiên không lo đối phương sẽ lừa mình.
Nửa canh giờ sau, Lục Mạc Ninh giắt năm mươi lượng bạc cuối cùng vào người, thay một bộ y phục sạch sẽ rồi lên đường đến Nguyệt Bạch Lâu.
Chỉ là khi Lục Mạc Ninh vừa đứng trước Nguyệt Bạch Lâu, phong thái thanh lãnh cùng dung mạo thiếu niên cực kỳ thanh tú, đôi mắt phượng dài hẹp khẽ nheo lại đầy vẻ lãnh đạm, cộng thêm khí chất tự tại thong dong đã khiến những khách làng chơi ngang qua đều không nhịn được ngoái nhìn. Một vài kẻ có ý đồ xấu thậm chí còn suýt nữa tiến lại gần để hỏi han thân phận.
Dáng vẻ này nào giống một vị khách đi tìm hoa, trái lại càng giống một vị thiên kiều bá mị trong đó hơn…
Lục Mạc Ninh sở dĩ dừng bước là vì sực nhớ ra một vấn đề quan trọng: “Ta chỉ còn đúng năm mươi lượng này thôi. Nếu vào trong, ông chủ Bạch kia có thu bạc của ta không? Nếu hắn thu thì tiền rượu của ngươi coi như tiêu tùng đấy.”
Rắn đen: “…”
Lục Mạc Ninh cúi đầu nhìn chuỗi hạt gỗ, khẽ nhướng mày: “Hửm?”
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của nam tử trầm thấp vang lên trong màn đêm: Có cần ta bảo hắn trợ cấp ngược lại cho ngươi một ít không?
Lục Mạc Ninh chẳng hiểu sao tâm trạng bỗng trở nên khá tốt: “Không cần.”
Ban đầu Lục Mạc Ninh cứ ngỡ Nguyệt Bạch Lâu cũng chỉ là một tòa lầu bình thường, nhưng khi đứng trước lầu các tinh xảo cao vài tầng này, những góc đao cong vút treo lồng đèn lưu ly ngọc trản sáng rực, chẳng trách gọi là chốn tiêu tiền. Với năm mươi lượng này, e là y còn chẳng bước qua nổi cánh cửa kia.
Lục Mạc Ninh hạ thấp giọng: “Vào đây có tốn bạc không?”
Nam tử thong thả đáp: Không biết.
Lục Mạc Ninh: “Ngươi đã quen biết ông chủ Bạch này, sao lại không biết?”
Nam tử: Quen thì quen, nhưng ta chưa từng tới những nơi kiểu này bao giờ, tại sao phải biết?
Lục Mạc Ninh: “Ồ…”
Tiếng kéo dài giọng của Lục Mạc Ninh mang theo một ý vị khó tả khiến chuỗi hạt gỗ đột ngột siết chặt lại. Biết đối phương hẳn là đang nổi giận, y dùng bàn tay còn lại bóp nhẹ vào chuỗi hạt như một lời uy hiếp. Chuỗi hạt lúc này mới nới lỏng ra đôi chút, giọng nam tử truyền tới: Còn không mau vào đi?
Lục Mạc Ninh thấy mình đứng đây đã quá lâu, không muốn chậm trễ thêm nữa, bèn sải bước tiến về phía trước. Nhờ tướng mạo xuất chúng cùng khí chất không giống kẻ thiếu tiền, nhìn hệt như một vị quý công tử, đám đả thủ canh gác bên ngoài Nguyệt Bạch Lâu thậm chí chẳng buồn hỏi han, trực tiếp cho qua.
Chỉ là khi Lục Mạc Ninh đã đi vào một đoạn xa, hai tên đả thủ vẫn không nhịn được ngoái đầu nhìn theo mãi.
Lục Mạc Ninh cố nén sự khó chịu, nhíu mày bước vào trong. Và ngay khi y đặt chân vào Nguyệt Bạch Lâu, đại sảnh vốn đang náo nhiệt tình tứ bỗng chốc im bặt trong thoáng chốc khi mọi ánh mắt vô tình đổ dồn về phía y.
Sống Lại Thành Quyền Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.