📜
Lục Mạc Ninh rời khỏi Lục phủ, không ai dám cản đường. Y thong thả men theo con phố trước Lục phủ, đi qua từng con phố để tới đích đến của mình. Chẳng bao lâu sau, quả nhiên thấy phía trước không xa có một nhóm người đang vây quanh.
“Con tiện nhân này, lão tử nuôi ngươi ăn nuôi ngươi mặc, thế mà ngươi còn dám vụng trộm với trai? Xem hôm nay lão tử có đánh chết ngươi không!” Theo sau tiếng quát tháo này là tiếng mắng nhiếc của nam tử, xen lẫn tiếng khóc than của người phụ nữ, cùng tiếng bàn tán xôn xao của người dân đứng xem.
Lục Mạc Ninh ngẩng đầu nhìn lên tấm biển hiệu, hiệu cầm đồ Hứa thị.
Người phụ nữ bị đánh tàn nhẫn thì gào khóc: “Đây không phải đồ của thiếp… thật sự không phải! Phu quân chàng hãy tin thiếp! Thật sự phải tin thiếp, thiếp chỉ là… chỉ là…”
“Chỉ là cái gì? Chiếc ngọc quan nam tử này, chẳng lẽ không phải của tên nhân tình nào của ngươi sao? Tiện nhân, ngươi còn dám chối cãi?” Lại một cái tát nữa giáng xuống.
Cuối cùng cũng có người nhìn không nổi: “Vị lang quân này sao lại nhẫn tâm như vậy? Biết đâu nương tử nhà ngươi thật sự có nỗi khổ tâm thì sao? Sao không để người ta giải thích mà đã đánh túi bụi thế?”
Nam tử trừng mắt nhìn lại: “Nỗi khổ? Có nỗi khổ gì? Mấy ngày trước lão tử đã thấy ả lén lén lút lút không bình thường rồi, hôm nay đặc biệt đi theo, quả nhiên thấy ả đến tiệm cầm đồ này, muốn đem chiếc ngọc quan này đi bán! Tiện nhân, mau nói tên nhân tình của ngươi rốt cuộc là ai? Xem lão tử có đánh chết hắn không! Thế mà còn dám mua cho đối phương chiếc ngọc quan đắt tiền như vậy? Lão tử làm lụng vất vả còn chẳng kiếm được cái nào!”
Lục Mạc Ninh dửng dưng đứng bên ngoài quan sát màn này. Tuy y còn trẻ nhưng vóc người không thấp, vừa vặn có thể nhìn thấy tình hình bên trong. Y vận một bộ bào xám, nhưng vẫn khó lòng che giấu phong thái thanh tú của một thiếu niên, tựa như một khóm trúc xanh hiên ngang, khí chất thanh cao thoát tục. Nếu lúc này sự chú ý của mọi người không dồn hết vào màn “bắt gian” kia, e là đã sớm chú ý đến y rồi.
Lục Mạc Ninh lạnh lùng nhìn, trong đầu tự động hiện ra những ghi chép chi tiết trong hồ sơ năm xưa: Năm Đại Triệu thứ tư vào đầu hạ, sau khi vụ án Định Quốc Công xảy ra được nửa tháng, một ngày nọ, tại hiệu cầm đồ Hứa thị, một người chồng bắt gian, tình cờ phát hiện chiếc ngọc quan, toàn thân màu đỏ biếc, là thượng phẩm, sau đó phát hiện đó là di vật của Thế tử, kế đến, điều tra hậu trạch Biện thị…
Lục Mạc Ninh nhìn về phía chiếc ngọc quan trong tay nam tử kia, chính là chiếc ngọc quan bằng hồng ngọc khảm viền vàng, nhìn cực kỳ lộng lẫy, đâu phải thứ mà một người phụ nữ bình thường có thể sở hữu?
Nhưng đây cũng chỉ là sơ hở, mục đích là để khiến mọi người nghi ngờ, từ đó kẻ đứng sau mới có thể để cho những người chứng kiến nhận ra điều gì đó.
Quả nhiên, nam tử vừa nhắc tới chiếc ngọc quan này, ánh mắt của mọi người liền không kìm được đổ dồn vào nó. Khi nhận ra vật phẩm tinh xảo này, có người cảm thấy chiếc ngọc quan này nhìn rất quen mắt: “Sao ta thấy chiếc ngọc quan này quen thế nhỉ? Hình như đã từng thấy ở đâu rồi thì phải.”
Có người lập tức phụ họa: “Ngươi không nói ta cũng không nhớ ra, ngươi nói vậy thì đúng là nhìn hơi quen thật.”
Sau khi vài người cùng nói như vậy, đột nhiên có kẻ kinh ngạc thét lên một tiếng: “Ta nhớ ra rồi! Chiếc ngọc quan này toàn thân đỏ biếc, là một khối hồng ngọc quý hiếm do Ba Tư tiến cống, sau đó được đương kim Thánh thượng ban thưởng cho Quý phi nương nương. Năm ngoái Quý phi nương nương lại tặng nó cho Thế tử gia của Định Quốc Công, và đã được người nọ chế tác thành một chiếc ngọc quan…”
Người nọ nói đến đây, dường như sực nhớ ra điều gì, không kìm được hít vào một ngụm khí lạnh. Website TruyenLau.com
Họ không khỏi nhớ lại chuyện nửa tháng trước, Thế tử gia của Định Quốc Công bị hại, sau đó nghe đồn chiếc ngọc quan này cũng không cánh mà bay, sao giờ đây lại nằm trong tay một người đàn bà như thế này? Chuyện này… rốt cuộc là thế nào?
QUYỀN THẦN 8: QUYỀN THẦN 8
📜 Chương 8
Được người kia nhắc nhở, đám đông đồng loạt nhìn về phía chiếc ngọc quan đang được nam tử giơ cao. Lúc trước họ chỉ thấy kiểu dáng của nó đặc biệt, giờ nhìn kỹ lại, nó đang tỏa ra những tia sáng lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Nam tử trợn tròn mắt, hung tợn nhìn về phía người vừa lên tiếng: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Sao có thể là đồ của Thế tử được? Đừng có nói năng lung tung!” Website TruyenLau.com
“Ta đâu có nói bừa, lúc Tiết Thế tử chưa xảy ra chuyện, chẳng phải thường xuyên đội chiếc ngọc quan này khoe khoang khắp phố phường sao…” Người nọ lẩm bẩm một câu.
Lời người này nói vẫn còn nhẹ chán, nào chỉ dừng lại ở mức khoe khoang khắp phố phường?
Vị Tiết Thế tử kia tên gọi Tiết Nhân Nghĩa, nhưng làm người lại chẳng có chút nhân nghĩa nào, uổng công mang cái tên ấy. Gã là đích trưởng tử của Định Quốc Công, lại có một người cô làm Quý phi, có thể nói là phong quang vô hạn, từ nhỏ đã lớn lên trong vinh sủng. Vì được phong làm Thế tử từ bé, càng lớn gã lại càng đi chệch hướng. Tiết Thế tử này thích nhất là cùng đám công tử bột nổi danh kinh thành đi tìm xem cô nương nhà nào xinh đẹp, say khướt nơi ngõ liễu hàng hoa, làm ra không ít chuyện ác, nhưng đều được cô mẫu và Định Quốc Công dàn xếp ổn thỏa, khiến Tiết Thế tử ngày càng vô pháp vô thiên.
Nhưng không ai ngờ tới, nửa tháng trước Tiết Thế tử đột ngột chết ngay trong viện của mình, tóc tai rũ rượi, máu tươi đầy đầu, chết không nhắm mắt.
Chuyện này khiến dân chúng bàn tán xôn xao suốt nửa tháng qua, vì thế nhiều người nắm rõ các chi tiết, biết vụ án này là một vụ án không đầu không cuối, khó lòng phá được, tin đồn gì cũng có, lẽ tự nhiên bao gồm cả chiếc ngọc quan đột nhiên biến mất kia. TruyenLau
Ánh mắt gã đàn ông lóe lên tia bất định, đột ngột lôi người phụ nữ bị đánh không nhẹ kia dậy, nhét đại chiếc ngọc quan vào ngực áo: “Tránh, tránh ra! Tránh ra hết cho ta! Là ta nhìn nhầm rồi… con mụ này không có nhân tình gì hết, đi đi đi! Theo lão tử về nhà!”
Tuy nhiên, phản ứng kỳ lạ này của gã đương nhiên không lọt khỏi mắt mọi người, họ cũng chẳng ngu ngốc gì, rõ ràng chiếc ngọc quan này có vấn đề lớn.
“Ngươi không phải là đang chột dạ đấy chứ? Ai cũng nói Tiết Thế tử chết không minh bạch, Tân đại nhân của Hình bộ hiện đang ráo riết tìm kiếm manh mối khắp nơi, sao trong tay nương tử ngươi lại có chiếc ngọc quan này, hay là đồ bẩn thỉu từ đâu tới đấy?” Có người lớn tiếng hô một câu, khiến gã đàn ông chửi bới ầm ĩ, buông người phụ nữ ra định xông lên đánh đối phương.
Đúng lúc này, từ xa bỗng có mấy nha dịch vội vã chạy tới, rõ ràng là nghe tin có người gây rối nên đến xử lý.
“Tránh ra, tránh ra hết! Kẻ nào dám công nhiên đánh nhau?” Tên nha dịch cầm đầu có chữ “Nha” thật lớn trên áo gạt đám đông đang đứng xem ra, đi thẳng vào bên trong.
Gã đàn ông lúc này rõ ràng là đã “hoảng” thật sự: “Quan gia, tiểu nhân không có đánh nhau, chỉ là… chỉ là gây gổ với nương tử nhà mình chút thôi, chút thôi mà…” Tuy miệng thì nói “hoảng”, nhưng đôi mắt gã lại chột dạ đảo qua đảo lại, bàn tay không ngừng ấn chặt vào vị trí trước ngực.
Sự bất thường của gã đã thu hút sự chú ý của nha dịch: “Ngươi không đánh nhau thì chột dạ cái gì? Vô duyên vô cớ đánh nương tử nhà mình cũng không được!”
Lúc này có người hô lớn: “Quan gia, hắn ta đâu chỉ là chột dạ, mà là đang sợ hãi đấy! Trong tay hắn đang cầm tang vật của hung thủ đã sát hại Thế tử gia phủ Định Quốc Công đấy!”
Người kia suy nghĩ đơn giản, lúc Tiết Thế tử chết thì ngọc quan biến mất, chắc chắn là đã bị hung thủ lấy đi. Mà người đàn bà này có thứ đồ đó trong tay, hẳn là biết hung thủ là ai, hoặc có liên quan đến hung thủ.
Bị người kia la hét như vậy, đám đông đứng xem cũng vội vàng phụ họa theo. Đám nha dịch mới đến ngẩn ra: “Chuyện gì thế này? Định Quốc Công gì…”
Có người nhanh chóng giải thích một phen, tên nha đầu cầm đầu trừng mắt: “Lại có chuyện này sao? Người đâu, mau trói cả hai lại! Áp giải cùng với chứng cứ đến Hình bộ ngay!”
Gã đàn ông hoảng loạn kêu lên: “Quan gia, oan uổng quá!”
Nha đầu trực tiếp trói nghiến gã lại, thò tay vào ngực áo gã sờ soạng, móc ra chiếc ngọc quan kia. Nhìn thấy nước ngọc ấy, hắn liền nổi giận quát: “Oan hay không không phải do ngươi quyết định, cứ về nha môn một chuyến rồi tính sau!”
Tên nha đầu này vốn không thuộc Hình bộ, nhưng vì vụ án của Định Quốc Công đã được giao cho Hình bộ xử lý nên hắn định bụng phải đích thân dẫn người tới đó một chuyến. Tuy nhiên, khi hắn còn chưa kịp áp giải người đi thì từ xa đã thấy một đoàn người đang tiến lại gần. Đó là một chiếc kiệu mềm không mấy nổi bật, hai bên có hộ vệ đeo đao đi kèm, một nam tử trung niên dáng vẻ thư sinh mặc trường bào đi theo sát cạnh kiệu.
Vừa nhìn thấy người nam tử trung niên kia, mắt tên nha đầu sáng rực lên. Hắn không màng đến đôi vợ chồng kia nữa, rảo bước tiến tới, cúi đầu hành lễ trước chiếc kiệu. Chiếc kiệu dừng lại, nha đầu khom người thưa: “Thôi Sinh của Thuận Thiên phủ kính chào Tân đại nhân.”
Người ngồi trong kiệu chính là Tân đại nhân, đi cùng bên cạnh là sư gia Nhiếp Trung Kiệt. Suốt nửa tháng qua, mỗi ngày ông đều phải dành ra một canh giờ đến phủ Định Quốc Công để điều tra vụ án, nhưng khổ nỗi mãi vẫn không tìm ra chút manh mối nào. Đột nhiên bị chặn đường, Tân đại nhân có chút nóng nảy: “Chuyện gì?”
Thôi nha đầu vội vàng thưa: “Tân đại nhân, chúng chức phụng mệnh đến xử lý một vụ náo loạn, không ngờ hai kẻ này lại có liên quan đến vụ án ở phủ Định Quốc Công. Vốn định đích thân áp giải chúng tới Hình bộ, không ngờ lại gặp được đại nhân ở đây.”
“Liên quan đến vụ án Định Quốc Công?” Tân đại nhân chấn động tinh thần, tự mình vén rèm kiệu bước ra ngoài. Thế nhưng vừa bước ra, ánh mắt ông quét qua một lượt liền nhìn thấy Lục Mạc Ninh đứng cách đó không xa, dáng vẻ thanh tân thoát tục như một nhành trúc xanh. Ông sững người lại rồi đôi mắt lập tức sáng lên. Tân đại nhân có ấn tượng cực tốt với Lục Mạc Ninh, bởi lẽ đây chính là vị Trạng nguyên lang trẻ tuổi nhất của nước Triệu trong nhiều năm trở lại đây, ngay cả Hoàng thượng cũng từng đích thân khen ngợi hết lời trên triều đình, tiền đồ sau này thật không thể lường trước.
Lục Mạc Ninh cúi người hành lễ: “Hạ quan bái kiến Tân đại nhân.”
Tân đại nhân nói: “Thật không ngờ lại gặp ngươi ở đây, cứ đứng đó chờ chút đã, để bản quan hỏi rõ ngọn ngành rồi nói sau.” Ông quay sang nhìn Thôi nha đầu: “Rốt cuộc là chuyện thế nào?”
Ánh mắt mọi người trước đó cũng dời sang phía Lục Mạc Ninh, sau đó không kìm được sáng rực lên, trong đáy mắt lộ rõ vẻ kinh diễm. Quả là một thiếu niên lang thần thái phi phàm!
Lại nghe thấy đối phương tự xưng là hạ quan, mọi người không khỏi tò mò, vị quan gia này sao lại trẻ tuổi đến vậy?
Không biết ai đã thốt lên khe khẽ: “Đây chính là vị Trạng nguyên lang đó à”, “Chính là người bị mẹ kế hãm hại đó sao”… Những tiếng bàn tán xôn xao truyền đến, những ánh mắt tò mò đồng loạt đổ dồn về phía Lục Mạc Ninh. Y như chẳng hề hay biết, thản nhiên bước vài bước về phía Tân đại nhân, cùng ông tiến đến trước mặt đôi vợ chồng kia, hoàn thành xuất sắc một cuộc “gặp gỡ ngẫu nhiên” đầy tự nhiên.
Vì lời nói của Tân đại nhân trước đó, nhóm người Thôi nha đầu không hề ngăn cản. Sau khi Tân đại nhân đứng định hình trước đôi nam nữ trung niên, Thôi nha đầu đã lấy chiếc ngọc quan ra, dâng lên cho Tân đại nhân: “Đại nhân xem này, đây có phải đồ của Tiết Thế tử không?”
Tân đại nhân đã điều tra vụ án Định Quốc Công suốt nửa tháng nay, lẽ dĩ nhiên là vô cùng rõ ràng về chiếc ngọc quan bị mất tích này. Vừa nhìn qua, đáy mắt ông đã hiện lên vẻ kinh ngạc: “Thứ này từ đâu mà có?”
Thôi nha đầu đáp: “Là người phụ nữ này đem đến tiệm cầm đồ Hứa thị định cầm cố, bị phu quân bắt quả tang tại chỗ. Hắn cứ ngỡ bà ta tìm nhân tình, sau khi làm rùm beng lên thì bị người ta nhận ra thứ này…”
Tân đại nhân trầm mặt xuống, nhìn người phụ nữ tóc tai bù xù, mặt mũi bầm dập vì bị đánh: “Bản quan hỏi ngươi, sao ngươi lại có thứ này?”
Người phụ nữ nơm nớp lo sợ quỳ rạp dưới đất liên tục khấu đầu: “Dân phụ không… không biết… cái này… là dân phụ nhặt được!”
Thế nhưng lời của bà ta rõ ràng không có sức thuyết phục, sư gia bên cạnh Tân đại nhân quát lớn một tiếng: “Điêu phụ to gan, còn không mau khai báo thành thực?!”
Người phụ nữ sợ hãi co rúm người lại, run rẩy toàn thân, dáng vẻ như đang cố ý che giấu điều gì đó: “Dân phụ… dân phụ…”
Lúc này, gã đàn ông vốn vẫn quỳ một bên đột nhiên gầm nhẹ: “Con mụ đàn bà ngu dốt này! Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì? Chẳng qua chỉ làm kẻ hầu người hạ trong phủ Định Quốc Công, sao ngươi có thể mang cả ngọc quan của Thế tử gia về đây? Có phải ngươi đã trộm nó không?”
Câu nói đột ngột này của gã lại một lần nữa gây ra sóng to gió lớn: “Người đàn bà này là người hầu trong phủ Định Quốc Công?”
Đôi mắt Tân đại nhân cũng bừng sáng, nghĩ đến điều gì đó, ông vui mừng khôn xiết nhưng vẫn cố kìm nén vẻ kích động: “Ngươi là người hầu trong phủ Định Quốc công?”
Lục Mạc Ninh đứng bên cạnh, thản nhiên quan sát gã đàn ông nọ lộ vẻ kinh hoàng sau khi “lỡ lời” nói ra sự thật. Khi bị hỏi tới, gã lại mắng nhiếc người phụ nữ vài câu, lúc này bà ta mới mếu máo trả lời: “Đại nhân, dân phụ… đúng là người hầu trong phủ Định Quốc công, là Hỗ thị, vú nuôi của đại công tử do Tam thiếu phu nhân Biện thị của nhị phòng sinh ra.”
Tân đại nhân nhíu mày: “Của nhị phòng?”
Người phụ nữ như bị kinh động, lập tức run rẩy đáp: “Bẩm đại lão gia, là của nhị phòng…”
Lục Mạc Ninh nhìn sự việc diễn ra đúng như những gì được ghi chép trong hồ sơ năm xưa: Vào một ngày nọ, Tân đại nhân trên đường từ phủ Định Quốc công điều tra vụ án trở về Hình bộ đã tình cờ gặp một đôi vợ chồng. Người phụ nữ ngẫu nhiên gặp được đó nắm giữ chiếc ngọc quan mất tích của Tiết thế tử, sau đó điều tra ra bà ta chính là Hỗ thị, vú nuôi của đại công tử do Tam thiếu phu nhân Biện thị thuộc nhị phòng sinh ra. Nhờ manh mối này, Tân đại nhân bắt đầu điều tra Biện thị, không ngờ lại bới ra được một vụ bê bối chấn động của phủ Định Quốc công.
Hóa ra Tiết Thế tử này lại có tư thông với Biện thị, và chiếc ngọc quan này chính là do Biện thị sai vú nuôi Hỗ thị mang đi xử lý. Không ngờ Hỗ thị vốn tính tham lam, thấy ngọc quan cực phẩm nên định bụng đem đi cầm đồ, kết quả giữa đường bị chồng mình tưởng rằng làm chuyện có lỗi với gã nên làm ầm ĩ giữa phố. Dựa vào điểm này, Tân đại nhân khẳng định rằng sau khi chuyện thông gian giữa Biện thị và Tiết Thế tử bị bại lộ, vì tức giận mà giết người, và chiếc ngọc quan mất tích kia chính là bằng chứng.
Mọi chuyện vốn dĩ rất hợp tình hợp lý, manh mối mà Tân đại nhân truy đuổi cũng không có vấn đề gì. Thế nhưng, nếu… tất cả những điều này đều do có kẻ cố tình dẫn dắt để điều tra và phá án, thì vụ án này tự nhiên vẫn còn ẩn tình bên trong, và hung thủ rõ ràng là một kẻ khác.
Lục Mạc Ninh hiểu rất rõ, nếu cứ để mặc Tân đại nhân tiếp tục, ông ta sẽ kết luận Biện thị là hung thủ. Để chứng minh sự trong sạch, Biện thị đã đâm đầu chết ngay tại công đường Hình bộ, máu bắn tung tóe tại chỗ. Sự việc này đã thu hút sự chú ý của đương kim Thánh thượng, ngài liền phái người khác đi thẩm tra lại. Sau đó tra ra hung thủ thực sự lại là kẻ khác, còn Tân đại nhân vì xử sai án, ép chết người vô tội nên bị người ta liên danh buộc tội, bị phán tội lưu đày, và cuối cùng chết trên đường đi đày.
Lúc này Tân đại nhân vẫn không hề hay biết rằng, đôi vợ chồng này thực chất là quân cờ do hung thủ đứng sau màn cố tình tìm đến để diễn vở kịch này, mục đích chính là mượn con dao trong tay Tân đại nhân để trừ khử Biện thị.
Lục Mạc Ninh nhìn đôi mắt đã bắt đầu sáng rực lên của Tân đại nhân, biết rõ hướng đi của đối phương đã bị lệch. Nếu lúc này không ngăn cản, e là sẽ không còn kịp nữa. Y trấn tĩnh tinh thần, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Tân đại nhân…”
QUYỀN THẦN 9: QUYỀN THẦN 9
📜 Chương 9
Tân đại nhân lúc này đang vui mừng khôn xiết. Suốt nửa tháng qua, kể từ khi Hình Bộ tiếp nhận vụ án hóc búa này, ông đã mất ăn mất ngủ vì sợ nếu không phá được án, chỉ riêng phía Định Quốc Công thôi cũng đủ khiến ông không sống yên ổn.
Nào ngờ hôm nay chỉ là đi ngang qua đây mà lại gặp được bất ngờ lớn thế này. Đang định hỏi thêm vài câu thì tiếng gọi của Lục Mạc Ninh truyền đến.
Tân đại nhân vốn cực kỳ thưởng thức hậu bối này, một người không kiêu ngạo không siểm nịnh, ngay cả khi bị mẹ kế hãm hại đến mức đó vẫn có thể điềm tĩnh tự tại. Khí chất ấy đã khiến ông không kìm được liếc nhìn thêm mấy lần trên triều đình trước đó. Cộng thêm lúc này tâm trạng đang rất tốt, nghe thấy tiếng của Lục Mạc Ninh, ông nhìn sang: “Lục đại nhân có cao kiến gì chăng?”
Lục Mạc Ninh còn vài ngày nữa là đi nhậm chức, Tân đại nhân gọi một tiếng Lục đại nhân cũng không sai.
Lục Mạc Ninh rũ mắt: “Tân đại nhân, hạ quan có vài câu muốn hỏi đôi phu thê này. Chỉ là vụ án này… hạ quan e rằng không tiện can thiệp, nhưng lại không kìm được lòng muốn truy cứu đến cùng, đây là thói quen dưỡng thành nhiều năm qua, không biết đại nhân có thể đặc cách khai ân, cho phép hạ quan…”
Tân đại nhân lập tức hiểu ý của Lục Mạc Ninh. Tuy nhiên trong lòng ông dâng lên một cảm giác vi diệu. Ông vốn chẳng thích ai xen vào việc của mình, nhưng nhìn hậu sinh này thanh tân như nhành trúc, lại rất giống mấy người học trò ông thu nhận, mang lại cho ông cảm giác được tôn kính, nên cũng không thấy khó chịu. Suy nghĩ một lát, đối phương dù sao cũng là Trạng nguyên lang do đích thân Hoàng thượng khâm định, nể mặt một chút cũng không sao: “Nói gì mà khai ân với không khai ân, có nghi vấn gì cứ việc hỏi đi. Bản quan lẽ nào lại là kẻ chỉ chú trọng hư lễ mà không biết lắng nghe ý kiến sao?”
Lục Mạc Ninh khẽ nhếch môi cười, nụ cười tựa như một làn gió mát khiến người ta sinh lòng thiện cảm: “Hạ quan đã mạo muội rồi.”
Tân đại nhân xua tay, thực chất ông không nghĩ Lục Mạc Ninh có thể hỏi ra được điều gì, chẳng qua là lần đầu gặp đại án nên không nén nổi tò mò mà thôi. Nếu là ngày thường, ông chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng ai bảo hôm nay tâm trạng ông đang tốt?
Lục Mạc Ninh nhìn về phía đôi phu thê đang quỳ, ánh mắt dừng lại trên người Hỗ thị: “Ngươi nói chiếc ngọc quan này là ngươi nhặt được, vậy là nhặt được ở đâu?”
Hỗ thị run rẩy: “Bẩm… bẩm đại lão gia, cái này là dân phụ… nhặt được ở trong phủ…”
“Vậy ngươi có biết chiếc ngọc quan này thuộc sở hữu của ai không?” Lục Mạc Ninh bình thản lên tiếng.
“Chuyện này… dân phụ không biết.” Hỗ thị không hiểu vị quan gia này sao tự nhiên lại hỏi vấn đề kỳ quái như vậy, trong lòng lo sợ khôn cùng, vô cùng bất an.
“Ngươi nói dối.” Lục Mạc Ninh mặt không cảm xúc tiến lên một bước, giọng nói thanh lãnh nhưng đột ngột cao vút, tựa như một tảng đá bất thần rơi xuống hồ sâu, khuấy động cả một mặt nước phẳng lặng. Sắc mặt Hỗ thị lập tức biến đổi.
“Dân phụ không hề nói dối! Dân phụ thật sự không biết!” Hỗ thị cuống quýt thanh minh. Chuyện này không đúng, hoàn toàn không giống với những gì bà ta được dặn dò trước đó. Đáng lẽ ra bà ta chỉ cần phủ nhận lúc đầu, sau đó vô ý để lộ sơ hở để quan lớn truy hỏi tới cùng, lúc đó bà ta mới bất đắc dĩ khai ra “sự thật”. Khi ấy, mọi người đều sẽ biết chiếc ngọc quan vốn là của Tam thiếu phu nhân, và quan đại nhân tự nhiên cũng sẽ tra ra được chuyện khuất tất giữa Tam thiếu phu nhân và Tiết Thế tử.
Sau tiếng quát uy nghiêm, giọng Lục Mạc Ninh đột ngột hạ thấp xuống: “Hóa ra là thật sự không biết.”
Cả Hỗ thị lẫn Tân đại nhân và những người xung quanh đều ngơ ngác, vị Trạng nguyên lang này rốt cuộc muốn làm gì?
Sau khi dùng uy thế trấn áp ngay từ đầu, Lục Mạc Ninh lại giãn tông giọng, hỏi vài câu hỏi thông thường: “Ngươi nhặt được chiếc ngọc quan này ở đâu?”
Hỗ thị bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm: “Dân phụ nhặt được ở một góc hậu viện phòng nhì.”
Lục Mạc Ninh: “Vậy ngươi nhặt được vào lúc nào?”
Hỗ thị: “Ba ngày trước ạ.”
Lục Mạc Ninh: “Hôm nay sao ngươi lại có thời gian đến tiệm cầm đồ này? Không phải đi làm sao?”
Hỗ thị ngẩn người một lát, lí nhí đáp: “Hôm nay dân phụ… được nghỉ, không phải vào phủ làm việc.”
Lục Mạc Ninh tiếp tục hỏi: “Tại sao lại đến tiệm cầm đồ Hứa thị này để cầm chiếc ngọc quan?”
Hỗ thị đáp: “Dân phụ thấy nước ngọc của chiếc quan này khá tốt nên… nên muốn mang tới xem có đổi được chút tiền bạc nào không.”
Lục Mạc Ninh đặt câu hỏi dồn dập, cái sau nối tiếp cái trước, không để Hỗ thị có thời gian dừng lại suy nghĩ: “Nhà ngươi ở đâu?”
Hỗ thị: “Ở cuối đường ngõ Đông, cách đây ba con phố.”
Lục Mạc Ninh đột ngột chuyển hướng, hỏi sang vấn đề khác: “Tam thiếu phu nhân nhà ngươi bình thường đối xử với ngươi có tốt không?”
Hỗ thị: “…Tốt, tốt ạ.” Trong lòng Hỗ thị bắt đầu mù mờ, sao đột nhiên lại hỏi đến chuyện này?
Lục Mạc Ninh: “Tại sao ngươi lại bỏ qua tiệm cầm đồ họ Kim ở ngõ Đông mà lặn lội tới tận đây? Chỗ đó chẳng phải gần hơn sao?”
Hỗ thị rối loạn: “Chuyện này… dĩ nhiên là vì ở đây trả giá cao hơn rồi.”
Lục Mạc Ninh: “Tam thiếu phu nhân nhà ngươi hôm nay mặc nhu quần màu gì?”
Hỗ thị đáp: “Là nhu quần thắt eo màu xanh thúy.”
Lục Mạc Ninh nhướng mày rồi bật cười: “Hử? Chẳng phải lúc nãy ngươi vừa nói hôm nay ngươi được nghỉ? Không phải vào phủ sao?”
Hỗ thị ngẩn người. Đầu óc bà ta lúc này đã rối như tơ vò, hoàn toàn bị những câu hỏi không đầu không đuôi của Lục Mạc Ninh đánh cho quay cuồng, thậm chí còn không phân biệt nổi đâu là lời kẻ kia đã dặn, đâu là không: “Chuyện này… chắc là dân phụ nhớ nhầm rồi.”
“Vậy sao? Ta lại thấy chuyện này thú vị lắm. Ngươi nói mình không đi làm, nhưng lại nhớ rõ Tam thiếu phu nhân hôm nay mặc nhu quần thắt eo màu xanh thúy, ngươi nói không biết chiếc ngọc quan này của ai, cũng không biết nó đáng giá bao nhiêu, nhưng lại biết tìm đến tiệm cầm đồ lớn hơn. Gã chồng này của ngươi lại càng thú vị, rõ ràng là kẻ bán đậu phụ tận cuối ngõ Đông, vậy mà lại có thể tình cờ bắt gặp ngươi cách đó tận ba con phố để bắt gian? Rõ ràng sau khi Thôi nha dịch nói chiếc ngọc quan này của Tiết Thế tử, các ngươi không những không tránh hiềm nghi, ngược lại còn chủ động khai ra mình là hạ nhân phủ Định Quốc Công… Người khác hận không thể chạy càng xa vụ án của Tiết Thế tử càng tốt, còn các ngươi lại cứ hăm hở xông vào dán sát lấy nó… Một việc bất thường thì có thể bỏ qua, nhưng nhiều việc cộng lại, bản quan buộc phải nghi ngờ, liệu có phải các ngươi đã nhận chỉ thị của kẻ khác, cố ý chạy đến đây cầm cố chiếc ngọc quan này để giá họa cho người khác hay không?”
Lục Mạc Ninh càng nói càng nhanh, từng sự việc xâu chuỗi lại khiến đầu óc vốn đã hỗn độn của Hỗ thị càng thêm mịt mù. Đặc biệt khi nghe đến bốn chữ giá họa cho người khác, bà ta giật nảy mình như bị chạm vào dây thần kinh nhạy cảm, vội vàng lên tiếng phản bác.
“Không có! Không có ai chỉ thị hết! Hoàn toàn không có ai cả! Sao có người cố ý chỉ thị dân phụ đến cầm chiếc ngọc quan của Tiết Thế tử được? Trừ phi bị ngốc! Chứ ai mà chẳng biết Tiết Thế tử có một chiếc ngọc quan bằng huyết ngọc?” Hỗ thị theo phản xạ vội vàng hét lên, nhưng ngay khi lời vừa ra khỏi miệng, bà ta bỗng có một dự cảm chẳng lành.
“Vậy ư?” Lục Mạc Ninh bình thản nhìn sang, “Thì ra ai mà chẳng biết Tiết Thế tử có một chiếc ngọc quan bằng huyết ngọc, xem ra ngươi không phải không biết đây là đồ của Tiết Thế tử thật rồi?”
Sắc mặt Hỗ thị trắng bệch, theo bản năng chộp lấy cánh tay gã đàn ông bên cạnh. Gã ta cũng nhìn bà ta với vẻ mặt bất định, cúi gầm mặt không nói lời nào.
CHƯƠNG 1O: CHƯƠNG 1O
📜
Lục Mạc Ninh không hề cho bà ta cơ hội thở dốc, tiếp tục dồn ép hỏi tới: “Hỗ thị, lúc nãy ngươi nói không biết ngọc quan này là của Tiết thế tử nên mới mang đến tiệm cầm đồ, nhưng hiện tại rõ ràng ngươi biết đây là đồ của Tiết thế tử, vậy tại sao còn mang đến đây? Hơn nữa, ngươi thừa biết gần như cả kinh thành đều hay tin Tiết Thế tử có một chiếc ngọc quan huyết ngọc như thế, vậy mà còn cố tình mang nó đi nghênh ngang ngoài phố, lại còn cố ý nói mình là hạ nhân của Tam thiếu phu nhân phòng nhì nhà họ Tiết. Ngươi nói mình không nhận chỉ thị cố ý hãm hại người khác, bảo bản quan làm sao tin ngươi đây?”
Toàn thân Hỗ thị run rẩy, đầu óc bà ta lúc này đã rối bời, hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì. Những lời lẽ mà kẻ kia dạy bà ta để đối phó lúc này đã loạn thành một đống trong đầu, chẳng khớp vào đâu được nữa: “Ta… ta không có nhận chỉ thị của ai hết, dân phụ vốn dĩ là hạ nhân của Tam thiếu phu nhân, cái này là Tam thiếu phu nhân đưa cho dân phụ!”
Lục Mạc Ninh nhìn ánh mắt ngày càng hoảng loạn của Hỗ thị, biết rằng những câu hỏi xoay như chong chóng lúc nãy của mình đã hoàn toàn đánh loạn tư duy của bà ta.
Y biết kẻ kia chắc chắn đã dặn dò Hỗ thị rất kỹ rằng nếu Tân đại nhân hỏi thế này thì phải trả lời thế kia.
Nếu ngay từ đầu y trực tiếp chỉ ra những vấn đề này, Hỗ thị hoàn toàn có thể khăng khăng phủ nhận, lúc đó Tân đại nhân vẫn sẽ tin lời bà ta. Muốn Tân đại nhân tin mình thì phải để chính miệng Hỗ thị nói ra, để bà ta tự thừa nhận lời nói của mình đầy rẫy sự dối trá, đó mới là bằng chứng có sức nặng nhất.
Hỗ thị đã được đào tạo chuyên biệt, nên muốn bà ta tự khai ra thì việc đầu tiên cần làm chính là đánh loạn mọi thứ trong đầu bà ta, khiến bà ta mất phương hướng rồi bất ngờ dẫn dụ bà ta thuận theo câu hỏi cuối cùng của mình để nói ra kết quả mong muốn.
Bà ta biết rõ chiếc ngọc quan này của Tiết Thế tử.
Tân đại nhân lúc này cũng cau mày, nghe những lời tiền hậu bất nhất của Hỗ thị không khỏi bực mình: “Hỗ thị, ngươi phải nghĩ cho kỹ, nếu dám ăn không nói có, lừa gạt bản quan là sẽ bị tống giam vào đại ngục đấy!”
Tân đại nhân sa sầm nét mặt, uy nghiêm của một vị quan lâu năm tỏa ra khiến Hỗ thị càng thêm kinh hồn bạt vía.
Kẻ kia rõ ràng đã nói rằng nếu làm theo lời dặn, Tân đại nhân sẽ cảm kích vì bà ta cung cấp manh mối, sẽ vô cùng coi trọng bà ta. Thế nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của Tân đại nhân, thật sự khiến người ta không khỏi bất an…
“Dân phụ, dân phụ… Cái đồ câm như hến này! Ông mau nói gì đi chứ?!” Hỗ thị cuống lên, đầu óc vốn đã bị Lục Mạc Ninh làm cho quay cuồng giờ chẳng còn nhớ nổi điều gì cần nói, điều gì đã nói, tất cả rối thành một canh hẹ.
“Thảo dân…” Gã chồng của Hỗ thị càng cúi gằm mặt hơn, đâu còn chút khí thế mắng chửi vợ như lúc nãy. Gã quỳ sụp ở đó, đầu rũ xuống, nửa ngày trời không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.
Lục Mạc Ninh thấy thời cơ đã chín muồi, bắt đầu tung đòn chí mạng bằng những lời đe dọa nửa thật nửa giả: “Các ngươi nên biết, Tiết Thế tử là Thế tử phủ Định Quốc Công, là Thế tử do đích thân Hoàng thượng khâm định. Hắn chết rồi, một khi bắt được hung thủ là tội tru di cửu tộc, còn kẻ đồng mưu cũng sẽ bị liên lụy chịu tội liên đới. Các ngươi chắc chắn muốn nói dối sao? Hãy suy nghĩ cho thật kỹ.”
Gã đàn ông run bắn cả người, rõ ràng đã bị dọa cho khiếp vía. Những kẻ tiểu dân nhỏ bé như họ, vốn thấy chuyện tru di cửu tộc hay liên đới là điều gì đó xa vời vợi, chưa từng nghĩ hậu quả lại nghiêm trọng đến mức này!
Sắc mặt Hỗ thị trắng bệch như tờ giấy, toàn thân run rẩy không ngừng: “Dân phụ… dân phụ…”
Lục Mạc Ninh bồi thêm: “Nếu ngươi định nói đây là Tam thiếu phu nhân đưa cho ngươi thì dẹp ý định đó đi. Tam thiếu phu nhân mất trí hay ngu ngốc mà lại đưa thứ đồ lấy mạng này cho ngươi mang đi cầm cố? Chẳng lẽ sợ thiên hạ không biết đây là đồ của Tiết Thế tử sao? Ngươi đã biết rõ lai lịch chiếc ngọc quan này, biết rõ nó xuất hiện đồng nghĩa với điều gì, vậy mà ngươi vẫn đến, lại còn kéo theo gã chồng gây ra một màn náo loạn thế này. Các ngươi thực sự tưởng mình có thể dối trời qua biển sao… Nay bản quan cho các ngươi cơ hội cuối cùng, nếu bỏ lỡ thì…”
Lục Mạc Ninh thong thả buông lời chưa dứt, gã đàn ông đã không chịu nổi áp lực gào lên chửi bới.
“Tất cả là tại con mụ ngu ngốc này! Ta đã bảo không được, không được rồi mà! Ngươi cứ khăng khăng đòi đồng ý, giờ thì hay chưa? Tội tru di cửu tộc đấy, ngươi hại chết lão tử rồi! Hại chết cả nhà lão tử rồi!”
Gã chồng vừa suy sụp, Hỗ thị cũng không nhịn được nữa, lao vào cấu xé, mắng ngược lại: “Ta làm thế là vì ai hả?! Chẳng phải vì ông sao! Nếu không phải ông nướng hết tiền bạc vào sòng bài, nợ nần chồng chất… thì ta việc gì phải mạo hiểm nghe lời kẻ đó bán đứng Tam thiếu phu nhân!”
“…” Hai người bắt đầu đổ lỗi, nhục mạ lẫn nhau, tạo nên một màn kịch nực cười cho đám đông chứng kiến.
Tân đại nhân lăn lộn trong ngành hình án bao năm, đến lúc này cuối cùng cũng nhìn ra manh mối, đặc biệt là câu “cố ý bán đứng Tam thiếu phu nhân” khiến ông toát mồ hôi lạnh khắp người.
“Lục lão đệ, chuyện này… rốt cuộc là thế nào?” Tân đại nhân tiến lại gần, hạ thấp giọng hỏi.
Lục Mạc Ninh nhướng mày, không ngờ xưng hô của Tân đại nhân đã nhảy vọt từ Lục đại nhân sang Lục lão đệ: “Đại nhân, thứ nhất, Hỗ thị này bị chồng túm đánh một trận nhưng ngoài vẻ nhếch nhác ra thì trên mặt, trên cổ tay đều không có lấy một vết bầm tím, rõ ràng lúc nãy gã không hề xuống tay nặng, thứ hai, nếu bà ta thực sự không biết giá trị chiếc ngọc quan mà chỉ là nhặt được, bà ta tuyệt đối không dám mạo muội đi cầm cố, bởi nếu bị phát hiện trộm đồ của chủ nhà thì nhẹ là bị bán đi, nặng là bị đánh chết, vậy mà bà ta lại không bàn bạc với chồng, thật không hợp lẽ thường, thứ ba, họ là phu thê, kẻ làm tôi tớ, người bán đậu phụ, trên áo vẫn còn dính đầy bã đậu, với thân phận ấy, dù có tìm nhân tình cũng chẳng đời nào tìm được quý công tử hay lão gia giàu sang nào. Họ búi tóc chỉ dùng dây thừng buộc đại cho xong, lấy đâu ra tiền mà dùng ngọc quan tinh xảo thế này? Vậy mà gã chồng vừa mở miệng đã bảo vợ mua cho nhân tình, chẳng phải quá kỳ quái sao? Chẳng qua là muốn cố ý gây chú ý mà thôi. Còn việc họ bỏ qua tiệm cầm đồ gần nhà để lặn lội tới tiệm Hứa thị này, e là để đợi sẵn đại nhân đi qua để diễn cho ngài xem…”
Tân đại nhân nghe xong ngẩn cả người, mãi đến khi Lục Mạc Ninh chỉ ra, ông mới phát hiện những thứ trước đó ông cho là hợp tình hợp lý lại có quá nhiều điểm sơ hở đến vậy.
Đúng vậy, ngay cả điểm cuối cùng cũng đã bất hợp lý rồi, một vú nuôi dù có tìm nhân tình thì cũng là đồ tể hay phu xe, hạng người đó sao dùng được những thứ như ngọc quan?
Nhưng tại sao lại tìm đến để chặn đường ông? Chẳng lẽ là…
Nghĩ đến việc những kẻ này nói là bán đứng Tam thiếu phu nhân, phải chăng vị Tam thiếu phu nhân này và Tiết Thế tử thực sự có tư thông? Nếu không, tại sao nàng ta lại có ngọc quan của Tiết Thế tử? Nếu ông không phát hiện ra những lời dối trá này mà cứ theo hướng cũ để tra, rồi tra ra được chút gì đó thật, thì chẳng phải ông sẽ… phán sai án sao?
Tân đại nhân hít một hơi lạnh, càng nghĩ càng giận, nhất là khi nghĩ đến việc mình suýt chút nữa đã rơi vào tròng của hai kẻ này, ông lập tức vung tay: “Người đâu! Mau bắt hai tên điêu dân dám báo án giả này tống vào đại lao cho bản quan! Thẩm vấn nghiêm ngặt! Nhất định phải tra ra kẻ đứng sau màn này rốt cuộc là ai!”
Lục Mạc Ninh nhìn Hỗ thị cùng gã chồng bị trói lại, đôi môi mỏng khẽ mím. Hiện tại y đã giúp Tân đại nhân phá giải nước cờ đầu tiên, những quân cờ tiếp theo của kẻ đứng sau chắc chắn cũng không còn đất diễn.
Còn việc có bắt được hung thủ thật sự hay không thì phải xem bản lĩnh của chính Tân đại nhân, y không tiện can thiệp quá sâu, nếu không sẽ mang tiếng là vượt quyền.
Tân đại nhân phải quay về tra án, ông liên tục cảm ơn Lục Mạc Ninh, lúc này không còn dám xem nhẹ vị Trạng nguyên lang này chút nào nữa. Nếu đúng như những gì ông vừa nghĩ, đối phương hoàn toàn là vừa cứu ông một mạng. Nghĩ đến đây, Tân đại nhân đối với Lục Mạc Ninh càng thêm nhiệt tình, còn khẳng định chắc nịch rằng khi nào bắt được người sẽ mời y đi uống rượu.
Lục Mạc Ninh mỉm cười, đợi đến khi người của Tân đại nhân rời đi mới xoay người thong thả bước tiếp đường về.
Thế nhưng, khi sắp đi ngang qua một tửu lâu, bên tai y đột nhiên vang lên một giọng nam trầm thấp quen thuộc: Cẩn thận.
Lục Mạc Ninh theo phản xạ dừng ngay bước chân lại.
Gần như cùng lúc đó, một vò rượu đầy sóng sánh rơi xuống, vỡ tan tành ngay trước mặt y ba bước. Một tiếng choảng vang lên chói tai, Lục Mạc Ninh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ kịp thấy một bóng xám vụt qua. Gần như trong nháy mắt, một bóng đen trước mắt thoáng động, con rắn đen không biết đã bò lên vai y từ lúc nào liền lao vút đi.
Lục Mạc Ninh nhìn vò rượu vỡ nát, nếu không nhờ đối phương nhắc nhở một câu, e là y đã bị đập trúng rồi.
Không ngờ kẻ kia lại gan cùng mình, dám hành hung ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nghĩ đến kẻ đứng sau màn này, đồng tử Lục Mạc Ninh co rút lại, đôi môi mỏng mím chặt, không nói một lời. Y mặc kệ đám đông đang vây quanh bàn tán, cất bước đi thẳng lên tửu lâu. Đến căn phòng bao bên cửa sổ trên tầng ba, đẩy cửa ra thì bên trong đã sớm không còn bóng người. Con rắn đen lúc này mới quay trở lại vai Lục Mạc Ninh, giọng nam nhân trầm thấp lộ rõ vẻ không vui: Để hắn chạy mất rồi.
Lục Mạc Ninh xoay người lại: “Ta biết đó là người của ai, sau này hắn cũng chạy không thoát đâu.”
Rắn đen nghiêng cái đầu nhọn: Ngươi quả thực thông minh hơn ta tưởng nhiều đấy.
Lục Mạc Ninh đáp: “Ta có nên cảm ơn lời khen ngợi của ngươi không?”
Rắn đen lại đưa cái đầu nhọn quay đi quay lại nhìn quanh: Ta đã cứu mạng ngươi, chẳng lẽ không nên cảm ơn một chút sao?
Lục Mạc Ninh ngẩn người, nhưng ngay sau đó lại thấy nhẹ nhõm. Y vốn không muốn nợ ân tình của đối phương. Lần đầu trên kiệu hỷ, y đã đồng ý dùng các vụ án để tích lũy thiện niệm giúp nó khôi phục, lần này, nếu đối phương đã muốn cảm ơn bằng vật thực, có thứ cụ thể để đáp lễ vẫn tốt hơn là nợ suông.
“Ngươi muốn gì?” Lục Mạc Ninh hỏi.
Cái đuôi rắn khẽ ngoáy, nó lười biếng nằm bò trên người Lục Mạc Ninh: Vò Nữ Nhi Hồng hai mươi năm kia.
Lục Mạc Ninh nhướng mày, nhưng cũng không buồn thắc mắc xem một con rắn thì uống rượu kiểu gì.
Khi Lục Mạc Ninh xuống lầu, vị chưởng quầy đã hay tin có kẻ to gan dám hành hung tân khoa Trạng nguyên ngay tại tửu lâu của mình. Sau một hồi tạ lỗi, nghe nói Lục Mạc Ninh muốn mua Nữ Nhi Hồng, chưởng quầy liền có ý biếu không, nhưng Lục Mạc Ninh vẫn rút ra một thỏi bạc rồi ôm vò rượu rời đi. Hành động này khiến dân chúng không ngớt lời khen ngợi. Cộng thêm chuyện với Tân đại nhân lúc trước, chẳng mấy chốc, danh tiếng của Lục Mạc Ninh đã truyền khắp kinh thành.
Lục Mạc Ninh không bận tâm đến những điều đó. Y trở về viện riêng của mình tại Lục gia, lúc này trời đã sập tối. Bước vào nội thất, y cũng chẳng buồn thắp đèn, trực tiếp đặt vò rượu lên bàn, mở lớp niêm phong: “Ngươi định… uống thế nào?”
Chữ cuối cùng còn chưa dứt, y đã thấy một bóng đen thoáng qua, con rắn đen kia trực tiếp chui đầu vào trong vò.
Nhìn những tia rượu bắn tung tóe trong vò, trong đầu Lục Mạc Ninh hiện lên một từ: Rắn say.
Sống Lại Thành Quyền Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.