📜
Lục Mạc Ninh vốn chuẩn bị tinh thần sẽ bị gây khó dễ, không thể ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế.
Y nén lại nỗi nghi hoặc trong lòng, cầm lấy một tấm thẻ gỗ có viết một chữ “Thượng” đỏ chót. Trầm mặc suy tính một chút, y theo chân một vị nhị đẳng quản sự dẫn đường, bước lên chiếc xe ngựa rộng rãi đang chờ sẵn bên cạnh.
Vị nhị đẳng quản sự kia tỏ ra khá khách khí, vén rèm xe cho y bước lên.
Lục Mạc Ninh mỉm cười bước vào, nhưng vừa đặt chân tới, ngước mắt nhìn lên thì thấy trong xe đã ngồi sẵn năm sáu thiếu niên. Tất cả đều tầm mười lăm, mười sáu tuổi, gương mặt thanh tú, dù y phục có rách rưới cũng khó che giấu được diện mạo ưa nhìn.
Lục Mạc Ninh lẳng lặng chọn một góc ngồi xuống. Những thiếu niên kia có lẽ đang căng thẳng nên không ai dám tùy tiện mở lời.
Ánh mắt Lục Mạc Ninh vô tình lướt qua, phát hiện trên tay họ đều nắm những tấm thẻ gỗ. Ngoại trừ một thiếu niên môi hồng răng trắng ngồi gần y nhất cầm thẻ chữ “Thượng”, những người còn lại đều là chữ “Trung”. Lục Mạc Ninh nhìn qua gương mặt của cả bảy thiếu niên bao gồm cả mình, lúc này mới vỡ lẽ ý nghĩa của những tấm thẻ gỗ này.
Giọng nói trầm thấp của rắn đen lúc này lại uể oải vang lên: Thật là thú vị hết sức, cách Giang thị sơn trang này chiêu mộ bộc dịch mới lạ làm sao. Toàn là thiếu niên thiếu nữ mười mấy tuổi, phân cấp bậc lại dựa hoàn toàn vào dung mạo Thượng, Trung, Hạ. Thú vị, thật thú vị, tên Giang trang chủ này chẳng lẽ là một tên háo sắc?
Lục Mạc Ninh cúi đầu nhìn rắn đen một cái, dùng ống tay áo che khuất thân hình nó, không hề lên tiếng phản hồi, bởi lẽ trong đầu y trước đó cũng đã nảy sinh suy đoán tương tự.
Y khẽ vén rèm xe liếc nhìn ra ngoài, vừa vặn thấy ở cỗ xe ngựa bên cạnh, một thiếu nữ độ tuổi trăng tròn đang xách váy bước lên. Dưới tấm rèm bị vén cao, mười mấy thiếu nữ trong xe thảy đều là hạng sắc nước hương trời. Đôi đồng tử thanh lãnh của Lục Mạc Ninh trầm xuống đầy ý lạnh, Giang thị sơn trang này quả nhiên có vấn đề.
Nếu chỉ một hai người thì có thể coi là trùng hợp, nhưng với hàng chục nam thanh nữ tú thế này, muốn tìm một cái cớ thoái thác e là cũng không xong.
Rất nhanh sau đó xe ngựa bắt đầu lăn bánh. Vì núi Thạch Vân nói xa không xa, bảo gần cũng chẳng gần, nên những thiếu niên ban đầu còn dè dặt đã bắt đầu tốp năm tốp batrò chuyện với nhau.
Thiếu niên ngồi cạnh y tên là Miên Sinh, đường nét gương mặt cực kỳ thanh tú, mang vẻ mặt nam thân nữ tướng, khung xương cũng nhỏ nhắn, có lẽ là do chưa nảy nở hết, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ linh động. Cậu ta cũng là người duy nhất ngoài y cầm trên tay tấm thẻ gỗ hạng “Thượng”.
Đi được nửa quãng đường, thiếu niên rốt cuộc không nhịn được bắt đầu bắt chuyện với Lục Mạc Ninh. Dăm ba câu của cậu ta đều thể hiện sự ngưỡng mộ đối với Giang thị sơn trang. Mỗi khi nhắc đến Giang Ngọc Thành, gương mặt thiếu niên lại nhuộm một tầng hồng nhạt. Lòng Lục Mạc Ninh càng thêm trĩu nặng. Y ngước mắt quét qua, thấy từng thiếu niên tất thảy đều lộ vẻ phấn khích, ánh mắt chứa chan tình ý, hiển nhiên là bị cảm động bởi lòng si tình của Giang Ngọc Thành dành cho Kha Xuân Sinh, cộng thêm danh tiếng của sơn trang nên tâm tư đến đây có phần không đơn thuần.
Xe ngựa chạy gần một canh giờ mới tới được sơn trang tọa lạc trên núi Thạch Vân. Giang thị sơn trang vốn có truyền thừa trăm năm, sơn trang này chiếm trọn cả đỉnh núi, vô cùng uy nghi và bề thế. Có điều lính canh đi lại tuần tra cực đông, Lục Mạc Ninh thầm nghĩ, e là muốn dò xét hành tung bên trong sẽ không hề dễ dàng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng càng như vậy, Lục Mạc Ninh càng cảm thấy sự kỳ quái của nơi này.
Bảy thiếu niên và mười một thiếu nữ bọn họ được quản sự dẫn đến một tiểu viện, sau đó do một vị quản sự cao tuổi mặc hoa phục bắt đầu phân phó. Cuối cùng, Lục Mạc Ninh và thiếu niên xinh xắn tên Miên Sinh được phân đến Xuân Giang Uyển.
Miên Sinh vừa nghe thấy tên viện, đôi mắt tức khắc sáng rực lên, kích động nắm chặt nắm đấm. Thấy Lục Mạc Ninh nhìn sang với vẻ nghi hoặc, cậu ta nháy mắt một cái, rồi dưới những ánh nhìn đầy ngưỡng mộ của mười mấy người còn lại, cậu ta theo quản sự rời đi.
Miên Sinh đi phía sau, thấy Lục Mạc Ninh thần sắc vẫn điềm nhiên, bèn thừa dịp Từ quản sự dẫn đường không chú ý, khẽ giật nhẹ ống tay áo y: “Ninh đệ, sao đệ nghe tin được đến Xuân Giang Uyển mà không thấy kích động vậy?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Hửm? Xuân Giang Uyển này có gì đặc biệt?” Lục Mạc Ninh hỏi lại.
“Đệ… đệ không biết thật sao?” Miên Sinh trợn tròn mắt.
Lục Mạc Ninh lắc đầu: “Ta vừa mới đến phủ Thông Châu, chỉ là đi ngang qua đây thôi. Do thiếu hụt ngân lượng nên mới định vào đây làm một tháng kiếm chút tiền lộ phí trở về kinh thành, thật sự không rõ sự tình bên trong.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Miên Sinh nghe vậy càng thêm hớn hở, khóe môi cong cong lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ xíu: “Hóa ra là vậy, thế thì tốt quá rồi, phen này không có ai tranh với ta nữa. Lúc nãy nhìn thấy đệ, ta đã lo sốt vó một hồi đấy.”
“Lo lắng? Lo cái gì?” Lục Mạc Ninh bất động thanh sắc hỏi dò.
“Hì hì, thì là… ta tới đây lần này thực chất là vì Giang trang chủ. Đệ nhìn còn thanh tú hơn cả ta, ta cứ sợ đệ sẽ tranh với ta…” Thiếu niên đỏ mặt, đôi đồng tử sáng rực khiến Lục Mạc Ninh chợt vỡ lẽ: “Xuân Giang Uyển này… là nơi ở của Giang trang chủ?”
“Đúng vậy, đúng vậy! Xuân Giang Uyển là viện chính của Giang thị sơn trang, năm xưa đích thân Giang trang chủ đã dùng tên của ngài ấy và phu nhân để đặt tên đấy. Thật là một người si tình, ây da, tiếc là Giang phu nhân vô phúc. Một nam tử tốt như vậy thực sự thế gian hiếm tìm, không chỉ ở phủ thành đâu mà vùng này khối người thầm thương trộm nhớ ngài ấy đấy…” Miên Sinh dứt lời chắc vì xấu hổ nên lấy tay che mặt cười khúc khích. Thiếu niên còn quá trẻ, chưa nếm trải mùi vị sầu lo nên cứ thế nhiệt huyết, dấn thân chẳng màng gì.
Lục Mạc Ninh định nói gì đó, nhưng chợt nhận thấy Từ quản sự đi phía trước đang tỏ vẻ lơ đãng nhưng thực chất lại đang lắng nghe động tĩnh phía sau, y bèn cụp mắt, trầm giọng: “Giang trang chủ quả thực là một người tốt.”
Lúc này Từ quản sự mới khẽ ho một tiếng: “Tối nay hai đứa lo nghỉ ngơi dọn dẹp cho kỹ, sáng sớm mai đến viện chính hầu hạ.”
Miên Sinh lanh lảnh đáp lời, không quên khéo léo khen ngợi Từ quản sự một phen, tiện tay nhét thêm một thỏi bạc nhỏ khiến lão cười híp cả mắt, thái độ đối với Miên Sinh càng thêm vồn vã.
Khi được dẫn về tiểu viện riêng của hai người, Lục Mạc Ninh liếc nhìn tấm biển hiệu cách đó không xa. Ba chữ lớn dát vàng “Xuân Giang Uyển” được viết theo lối rồng bay phượng múa, cực kỳ khoáng đạt tự tại, nét bút dày dặn cho thấy công lực người viết vô cùng thâm hậu.
Lục Mạc Ninh vô tình hỏi Từ quản sự một câu, sau khi biết đó là thủ bút của Giang trang chủ, chân mày y càng nhíu chặt hơn.
Nếu y nhớ không lầm, Giang trang chủ năm xưa vì cứu vị phu nhân điên kia mà không tiếc thân mình đỡ tai ương dẫn đến trọng thương. Một người trọng tình trọng nghĩa đến thế, liệu có thực sự làm ra những chuyện hạ lưu tồi tệ này không?
Hay là, do y đã đa nghi quá mức?
Tiểu viện nơi Lục Mạc Ninh và Miên Sinh ở nằm sát vách Xuân Giang Uyển. Hai người chung một phòng, tuy không lớn nhưng đồ đạc tiện nghi chẳng thiếu thứ gì.
Đến đêm, vì có Miên Sinh ở đó nên Lục Mạc Ninh không tiện mở lời. Thế nhưng khi ngủ đến nửa đêm, y đột nhiên bị đánh thức bởi một tiếng gào thét thê lương, xé rách màn đêm.
Y bừng tỉnh, đôi mắt trầm mặc lạnh lẽo. Còn chưa kịp ngồi dậy đã thấy thiếu niên ở giường đối diện đang xỏ vội đôi hài mềm, ôm chăn chạy lạch bạch sang, ngồi thụp xuống đầu giường y, bất an thầm thì: “Ninh… Ninh đệ… ta có thể ngủ cùng đệ không?”
Miên Sinh nhìn nhỏ nhắn thế thôi nhưng đã mười bảy tuổi, hơn Lục Mạc Ninh một tuổi.
Lục Mạc Ninh vén một góc chăn bên cạnh ra. Chỉ là lúc vén chăn, hạt gỗ trên cổ tay y bỗng siết chặt lại. Y đành nhích người sang một bên để hạt gỗ cách xa thiếu niên kia một chút. Miên Sinh hớn hở nhảy tót lên giường nhưng cũng không dám nằm quá sát Lục Mạc Ninh, đôi mắt lấp lánh: “Sợ chết ta mất, nếu không có đệ, chắc đêm nay ta chẳng dám nhắm mắt.”
“Sao vậy? Tiếng động lúc nãy là gì thế?” Lục Mạc Ninh đoán chừng Miên Sinh có biết chút nội tình.
Quả nhiên Miên Sinh thần thần bí bí ghé sát lại, nói: “Ninh đệ à, ta nói khẽ cho đệ nghe thôi, đệ đừng kể với ai nhé.”
Lục Mạc Ninh ừm một tiếng, Miên Sinh tiếp tục hạ thấp giọng: “Nghe đồn Giang thị sơn trang này… có ma đấy.”
Gần như ngay khi lời Miên Sinh vừa dứt, bên tai kia của Lục Mạc Ninh vang lên một giọng nam trầm thấp, êm tai: Xì.
Nếu không phải mang theo vẻ khinh miệt rõ rệt, Lục Mạc Ninh hẳn sẽ khen giọng nói này thật dễ nghe.
Y hơi nghiêng đầu, bắt gặp đôi mắt xà đen láy của rắn đen đang áp sát bên gối ngọc. Cái đuôi rắn cứ vỗ nhè nhẹ, vô tình khều lên một lọn tóc của y, cảm giác ngứa ngáy truyền đến.
Lục Mạc Ninh thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Miên Sinh: “Ma ám? Chuyện là thế nào? Có lời đồn đại chính xác nào không?”
“Ta cũng không rõ… Lúc nãy ta hối lộ Từ quản sự, lão mới lén tiết lộ cho ta, dặn không được bén mảng đến hậu sơn. Lão nói ở đó có ma, đêm nào cũng nghe tiếng quỷ khóc sói gào, sợ chết khiếp đi được. Đêm nào… ta cũng ngủ cùng đệ được không?” Miên Sinh cuối cùng cũng bộc bạch mục đích thật sự của mình bằng ánh mắt mong chờ.
Rắn đen lập tức trườn lên cổ Lục Mạc Ninh, phát ra lời đe dọa: Ngươi dám.
Dám để đường đường là bậc cửu ngũ chí tôn như nó phải chung chăn sẻ gối với kẻ khác sao? Một đêm thì còn nhịn được, chứ đêm nào cũng thế, nó thề sẽ mổ chết tên kia.
Lục Mạc Ninh điềm nhiên giơ tay túm lấy đuôi rắn đen ném thẳng vào trong chăn gấm, lúc này mới nhìn về phía Miên Sinh đang nhát gan: “Thế gian này vốn không có thần tiên ma quỷ…” Chỉ là nói đến một nửa, cảm nhận được cái xúc cảm lành lạnh trên cổ tay, nghĩ đến cái thứ không phải người, chẳng phải quỷ, cũng chẳng hẳn là rắn này, thuyết vô thần của Lục Mạc Ninh nghẹn lại, không thốt ra nổi một chữ nào nữa. Hồi lâu sau, y mới lặng lẽ nói: “Ngủ trước đi.”
Miên Sinh còn đang vểnh tai chờ nghe một tràng đạo lý, kết quả chỉ nhận được ba chữ cụt ngủn. Nhận ra Lục Mạc Ninh không muốn nói nhiều, lại chợt thấy không khí trong phòng như lạnh lẽo thêm vài phần, cậu ta vội vàng ôm chặt chăn gấm rồi nhắm tịt mắt lại.
Sáng sớm hôm sau khi Lục Mạc Ninh thức dậy, Miên Sinh đã hồi máu đầy đủ, lại líu lo chạy quanh y. Khoác lên mình bộ thanh bào đặc trưng của tiểu sai Giang thị sơn trang, nhìn cậu ta càng thêm nhỏ tuổi.
Lục Mạc Ninh trước khi trọng sinh đã qua tuổi tam tuần, vốn ưa màu trầm, khí chất thanh lãnh chững chạc. Nay thay bộ thanh bào vào, đứng đó thanh tân như một mầm trúc non, dáng vẻ càng thêm diễm lệ thoát tục. Nhìn y chẳng giống một tiểu sai chút nào, ngược lại cực kỳ giống một vị tiểu thiếu gia tôn quý.
Miên Sinh nhìn đến ngẩn ngơ, không kìm được thốt lên: “Cũng may là A Ninh đệ không có hứng thú với trang chủ, nếu không thì…”
Miên Sinh rốt cuộc cũng thẹn thùng không dám nói tiếp. Lục Mạc Ninh vỗ vỗ vai cậu ta, khoảnh khắc cúi đầu, y phát hiện rắn đen chẳng biết đã biến trở lại từ lúc nào. Đôi mắt rắn chằm chằm nhìn y, thấy Lục Mạc Ninh nhìn sang, cái đầu nhọn khẽ nghiêng qua một bên: Ừm, quả thực cũng được đấy.
Lục Mạc Ninh: “…”
Khi Lục Mạc Ninh và Miên Sinh đến Xuân Giang Uyển, Giang Ngọc Thành đã thức dậy và đang tiếp các quản sự trong thư phòng.
Y cùng Miên Sinh quy củ đứng đợi bên ngoài. Một lát sau cửa thư phòng mở ra, đám quản sự lần lượt bước ra ngoài, lúc này Từ quản sự mới dẫn hai người Lục Mạc Ninh tiến vào trong.
Lục Mạc Ninh thoáng ngước mắt lên rồi lập tức cụp xuống. Chỉ một cái liếc nhìn đó, y cũng phải thừa nhận rằng Giang Ngọc Thành sở hữu một diện mạo rất phi phàm.
Giang Ngọc Thành cũng chỉ hỏi han vài câu thường nhật, giọng nói trầm thấp ôn nhu, khiêm tốn lễ độ, khiến người ta dễ sinh thiện cảm. Miên Sinh đứng bên cạnh đã đỏ bừng mặt, căng thẳng đến mức vò góc áo. Đứng gần nên Lục Mạc Ninh có thể nghe rõ cả tiếng thở dốc của cậu ta. Xem ra danh tiếng của Giang Ngọc Thành ở vùng Thông Châu này thực sự cực kỳ tốt, lại rất được kính mộ.
📜
Chương 28
Giang Ngọc Thành dường như bị dáng vẻ của Miên Sinh làm cho bật cười, giọng điệu càng thêm phần dịu dàng: “Ngươi tên gọi là gì? Nhìn tuổi tác nhỏ thế này, sao đã ra ngoài làm việc rồi?”
Có lẽ do giọng nói của hắn quá đỗi nhẹ nhàng nên Miên Sinh càng thêm căng thẳng, buột miệng đáp: “Ta… ta tên Miên Sinh! Sinh ra vào lúc trời vừa hửng sáng mùa xuân, vì cha nói lúc đó là lúc người ta đang say giấc nồng, nên mới đặt tên là Miên Sinh.”
Nói xong, Miên Sinh vội vàng cúi gầm mặt xuống, gương mặt thanh tú khó phân biệt nam nữ đỏ lựng như sắp nhỏ máu.
Giang Ngọc Thành dường như sững người trong chốc lát, thần sắc ngẩn ngơ, ánh mắt bỗng trở nên sầu muộn: “Miên Sinh sao? Với A Sinh… lại, lại là…” Nói đến đoạn nghẹn ngào, hắn khẽ thở dài một tiếng, “Hai người các ngươi cứ ở lại đi. Từ quản sự, sắp xếp cho ổn thỏa, bọn họ tuổi còn nhỏ, ngươi lưu tâm chiếu cố nhiều một chút.”
“Dạ! Trang chủ cứ yên tâm, lão nô đã sắp xếp cả rồi.” Từ quản sự cũng cười híp mắt dễ tính, cứ như không nhìn thấy vẻ mặt cảm động muốn nói lại thôi của Miên Sinh, lão bẩm báo tiếp: “Trang chủ, vài ngày nữa lại đến ngày phát cháo hằng tháng rồi, ngài xem chuyện này…”
Giang Ngọc Thành có vẻ vì nhắc đến Xuân Sinh mà tâm trạng sa sút, hắn gượng gạo kiên nhẫn, gương mặt tuấn tú trắng bệch dặn dò: “Năm nay mỗi tháng hãy phát nhiều hơn một chút đi, coi như tích thêm phúc đức cho A Sinh, cầu trời khẩn Phật cho đệ ấy sớm ngày nhận ra ta. Việc lên chùa dâng hương cuối tháng này cũng cùng tiến hành luôn một thể đi.”
Sau đó Từ quản sự còn nói thêm không ít chuyện, tất cả đều là những việc thiện nguyện do Giang trang chủ hạ lệnh. Lục Mạc Ninh liếc nhìn Miên Sinh bên cạnh, thấy đôi mắt cậu ta gần như dán chặt vào Giang Ngọc Thành, trong đó tràn đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng.
Nam thanh nữ tú ở độ tuổi này vốn đang lúc tình đầu chớm nở, mà Giang Ngọc Thành lại trẻ tuổi khôi ngô, si tình lại lắm tiền nhiều của. Một người như vậy còn biết giữ mình trong sạch, dù chỉ có một người vợ điên vẫn si tình không thay đổi, nếu không phải sớm nhận ra Giang Ngọc Thành có điểm bất thường, thì nếu y thực sự ở độ tuổi này, có lẽ cũng sẽ nảy sinh chút hảo cảm.
Đột nhiên, rắn đen trên cổ tay lạnh lùng hạ thấp giọng chế giễu: Giả tạo.
Lục Mạc Ninh bất động thanh sắc cúi đầu, nhưng lại không kìm được khẽ nở một nụ cười không thành tiếng.
Bản thân y vốn không để ý, nhưng chợt nghe thấy một tiếng động thanh thúy. Ngẩng đầu lên, y thấy Giang Ngọc Thành đang nhìn về phía mình, bắt gặp đôi lông mày tinh tế và ánh mắt diễm lệ của y, đáy mắt hắn thoáng qua một tia kinh diễm. Tuy nhiên, hắn cũng rất nhanh chóng thu liễm tâm thần, mỉm cười ôn hòa: “Hai người các ngươi lui ra trước đi, ta còn có việc cần thương nghị với Từ quản sự.”
Lục Mạc Ninh và Miên Sinh ngoan ngoãn lui ra ngoài. Miên Sinh hoàn toàn không để ý đến màn đối mắt lúc nãy, vừa ra khỏi cửa đã không kìm được ôm lấy mặt đầy phấn khích: “Trời ơi, Giang trang chủ quả nhiên ôn nhu thâm tình đúng như lời đồn. Chỉ vì tên ta gần giống với Giang phu nhân mà ngài ấy đã đau lòng đến thế. Nếu thực sự có thể ở bên cạnh bầu bạn, cho dù không danh không phận ta cũng cam lòng…”
Lục Mạc Ninh không nói gì thêm. Thứ nhất, danh tiếng của Giang Ngọc Thành vang xa, lại là điều chính tai Miên Sinh nghe thấy, tận mắt Miên Sinh chứng kiến. Nếu không có bằng chứng xác thực mà y nói ra lúc này, Miên Sinh không những không tin mà còn nghi ngờ động cơ của y, dẫn đến rút dây động rừng.
Chưa kể, hiện giờ Miên Sinh đã lún quá sâu vào sự ngưỡng mộ đó, có nói ra e là cũng…
Lục Mạc Ninh chỉ đành nén lòng, hạ quyết tâm phải nhanh chóng tìm ra chứng cứ.
Lúc ở trong thư phòng, y gần như đã khẳng định được Giang Ngọc Thành này tuyệt đối có vấn đề.
Một là, khi nghe thấy cái tên Miên Sinh, hắn diễn quá lực. Người thực sự đau lòng đến cực điểm thường sẽ không thể diễn tả ra ngay bằng lời nói hay biểu cảm, vậy mà gương mặt hắn gần như trắng bệch ngay tức khắc. Cái sự trắng bệch đó mang lại cảm giác diễn để cho người ta xem nhiều hơn là chân tình thực ý, chẳng qua là đang diễn cái thiết lập kẻ si tình trước mặt Miên Sinh mà thôi.
Hai là, đối phương cố tình nói ra những kế hoạch sắp tới ngay trước mặt y và Miên Sinh. Họ chỉ vừa mới chân ướt chân ráo đến, thậm chí chưa ở lại sơn trang được một ngày, vậy mà những chuyện riêng tư như thế hắn lại tùy tiện thốt ra. Điều này hoàn toàn mâu thuẫn với việc hắn cho canh gác nghiêm ngặt quanh sơn môn.
Tuy nhiên vì mới đến, khó tránh khỏi việc Giang Ngọc Thành sẽ cho người giám sát. Suốt ngày hôm đó, Lục Mạc Ninh quy củ đứng canh cửa bên ngoài, còn Miên Sinh thì được vào trong thư phòng hầu hạ. Thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng Miên Sinh thốt lên kinh ngạc: “Trang chủ, ngài giỏi quá!”, “Chữ này hóa ra viết như vậy sao?”, “Trang chủ, ta cũng có thể học những thứ này không?”… nghe đến mức Lục Mạc Ninh cảm thấy tê dại cả người.
Rắn đen chẳng biết đã biến trở lại tự bao giờ: Có cần ta giúp ngươi đi thám thính một chút không?
Lục Mạc Ninh khẽ lắc đầu, mấp máy môi không thành tiếng: “Tạm thời đừng động đậy, tránh rút dây động rừng.”
Hơn nữa, cả cái Giang thị sơn trang này quá rộng lớn, khó bảo đảm một con rắn như nó không bị lạc đường. Tuy thân thủ y cũng khá, nhưng tam quyền khó địch bốn tay, cẩn trọng một chút vẫn hơn.
Nào ngờ, rắn đen lại buông lời trêu chọc: Sao vậy? Lo cho ta à?
Lục Mạc Ninh cúi đầu, giơ tay định túm lấy thân rắn, rắn đen nhanh như cắt quẫy đuôi một cái, biến ngay trở lại thành hạt gỗ.
Lục Mạc Ninh đứng gác đến khi trời sập tối thì có hai thiếu niên khác diện mạo cũng không tồi đến thay ca. Y nán lại chờ một chút, thấy Miên Sinh vẫn chưa ra khỏi thư phòng nên đành quay về trước.
Mãi đến một canh giờ sau khi Giang trang chủ dùng xong bữa tối, Miên Sinh mới trở về. Gương mặt cậu ta đỏ bừng, dáng vẻ thẹn thùng nhìn lại càng giống nữ nhi hơn. Thấy Lục Mạc Ninh, cậu ta ngượng nghịu mỉm cười rồi bước tới: “Ninh đệ, có phải đệ đang cười nhạo ta không?”
“Sao lại thế được? Trang chủ yêu quý huynh là chuyện tốt, có điều dù sao cũng đừng nên quá thân cận, kẻo lại bị người ta xem thường.”
Lục Mạc Ninh không khuyên can trực tiếp về phía Giang Ngọc Thành. Quả nhiên, nghe y nói vậy, Miên Sinh hối lỗi tự đập tay vào trán mình: “Ta chính là… là vì quá thích trang chủ mà. Trang chủ thực sự là một người tốt, một mình quản lý cả sơn trang lớn thế này. Ninh đệ, đệ không biết đâu, trang chủ nghe nói ta không biết chữ còn đích thân dạy ta viết nữa, đúng là một đại hảo nhân mà.”
Lục Mạc Ninh kéo tay Miên Sinh, bất động thanh sắc hỏi dò: “Giang trang chủ quả thực là người tốt, nhưng còn chuyện náo loạn vì ma quỷ mà huynh nói lúc trước là thế nào?”
“Ta đang định nói với đệ đây! Hôm nay ta nghe người ta xì xào bàn tán, trang viên này thực sự có ma đấy, mà lại chỉ náo loạn ở hậu sơn thôi. Tiếng hét đêm qua đệ có nghe thấy không? Đáng sợ kinh khủng!” Miên Sinh vỗ vỗ ngực, rõ ràng là vẫn còn chưa hoàn hồn.
“À? Biết đâu là do Giang phu nhân lúc phát bệnh hét lên thì sao?” Lục Mạc Ninh vốn đã nhận ra tiếng động đêm qua trầm đục hơn nhiều, giống như tiếng gầm rú đau đớn của kẻ phát cuồng, nếu không nghe kỹ thì đúng là rất giống quỷ khóc sói gào.
“Dĩ nhiên không phải rồi, Giang phu nhân được nhốt ở Đông viện của chủ viện, có người canh giữ nghiêm ngặt cơ mà. Với lại Giang phu nhân thảm lắm, từ sau khi phát điên là không cho bất kỳ ai lại gần, còn tự cắn nát cả lưỡi mình nữa, giờ chẳng nói được lời nào đâu, nên chắc chắn không phải phu nhân hét…
Mà ta cũng chẳng phải nói bừa đâu, nghe bảo cái hậu sơn đó trước đây có mấy kẻ hạ nhân không tin vào chuyện tà ma, liều mạng xông vào rồi chẳng thấy trở ra nữa, tìm khắp nơi cũng không thấy tăm hơi, đáng sợ lắm.” Miên Sinh ghé sát tai y, thần thần bí bí nói: “Nếu không thì đệ tưởng tại sao mỗi tháng trong trang đều phải tuyển thêm người mới chắc?”
Lục Mạc Ninh nghe được thông tin mình cần thì vốn nên thấy mừng, nhưng khi nghe đến vế sau, đôi đồng tử của y bỗng chốc trầm xuống: “Trong trang có nhiều hạ nhân mất tích vậy sao?”
“Đúng thế, nghe nói riêng năm nay đã mất tích bảy tám người rồi, thật đáng tiếc. Nhưng trang chủ đúng là người nhân đức, chẳng những không truy cứu chuyện họ chạy lung tung mà còn cấp cho gia quyến không ít tiền bạc. Chỉ là không biết rốt cuộc có thứ gì quái quỷ ở đó, nghĩ thôi đã thấy rợn người.” Miên Sinh nắm chặt tay Lục Mạc Ninh: “Chúng ta tuyệt đối không được chạy loạn đâu đấy, cứ thành thành thật thật ở lại chủ viện cho an toàn!”
“Ừm… Miên Sinh à, huynh giúp ta nghe ngóng thêm chút chuyện về hậu sơn được không?” Lục Mạc Ninh kiên nhẫn, bình thản mở lời.
“Ơ? Đệ cũng tò mò à? Hì hì, ta cũng tò mò lắm, yên tâm đi, cứ giao cho ta…” Miên Sinh vỗ ngực bảo đảm. Có lẽ nhờ nhận được sự thân cận từ Giang Ngọc Thành mà tâm trạng cậu ta rất tốt, đêm đó Miên Sinh tự ngủ rất ngoan, giấc ngủ cực kỳ sâu.
Sáng sớm hôm sau, Lục Mạc Ninh cùng Miên Sinh đi làm nhiệm vụ. Đến chập tối Miên Sinh vẫn tiếp tục được giữ lại dùng cơm tối với trang chủ. Lục Mạc Ninh sau khi ăn xong phần mình, liền lững thững đi dạo quanh sơn trang.
Nhờ diện mạo xuất chúng, mỗi khi bị lính canh ngăn lại, y chỉ cần nở một nụ cười “thẹn thùng” rồi đưa tấm thẻ gỗ chứng minh thân phận ra. Những tên lính canh bị nụ cười ấy làm cho hồn xiêu phách lạc, chẳng nỡ làm khó, chỉ dặn dò y đừng chạy lung tung rồi để y đi qua.
Sau vài lần như vậy, rắn đen chẳng biết đã biến trở lại từ lúc nào. Sợ bị phát hiện, nó chui tọt vào trong vạt áo của Lục Mạc Ninh, đôi mắt rắn lạnh lẽo: Chẳng qua cũng chỉ là mấy tên tiểu lâu la, ngươi không cần liêm sỉ nữa sao? Lại còn dùng tới mỹ nam kế!
Lục Mạc Ninh đã sớm khôi phục lại vẻ thanh lãnh đạm mạc thường ngày, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ lúc nãy. Y liếc nhìn rắn đen một cái: “Đây gọi là binh bất yếm trá, làm vậy mới không khiến kẻ khác nghi ngờ.”
Cứ đường đường chính chính mà đi, dẫu có bị Giang Ngọc Thành biết được, hắn cũng chỉ nghĩ y là một thiếu niên tò mò mà thôi.
Rắn đen thè lưỡi, á khẩu không trả lời được. Nhưng vừa nghĩ đến nụ cười lúc nãy của Lục Mạc Ninh là nó lại thấy khó chịu. Cái tên keo kiệt này chưa bao giờ cười với nó như thế, vậy mà lại đi cười với người dưng!
Lục Mạc Ninh nhanh chóng dựa theo thông tin nghe được từ Miên Sinh, vòng tới một lối rẽ cực kỳ gần hậu sơn. Y nấp sau một hòn non bộ, phóng tầm mắt ra xa. Với thị lực cực tốt, y quả nhiên phát hiện tại ranh giới giữa tiền sơn và hậu sơn có tới gần hai mươi tên thủ vệ đang canh gác.
Gần như toàn bộ lối vào hậu sơn đã được phòng thủ kín kẽ đến mức con ruồi cũng khó lọt qua.
Gương mặt Lục Mạc Ninh hoàn toàn đanh lại, Giang thị sơn trang này quả nhiên ẩn chứa điều khuất tất.
Y vừa định đứng dậy rời đi, theo bản năng liếc nhìn lại một lần cuối. Thế nhưng chính cái liếc nhìn ấy lại va phải ánh mắt của một tên thủ vệ đang quay đầu sang. Tên đó cực kỳ cảnh giác, dưới ánh lửa bập bùng, vết sẹo dài hung tợn trên mặt gã hiện lên rõ mồn một. Gã nhíu mày, quát lớn một tiếng: “Ai đó?”
Lục Mạc Ninh nhìn chằm chằm gương mặt ấy, bước chân khựng lại, đại não thoáng chốc rơi vào trạng thái mơ hồ. Đến khi y kịp định thần thì đã quá muộn để lẩn trốn.
Ngay khoảnh khắc tên thủ vệ lao đến gần, một bóng đen nhanh như chớp phóng vút ra ngoài, khiến tên mặt sẹo giật nảy mình. Nhìn kỹ lại thấy đó là một con rắn, còn có thể là rắn độc, gã liền rút phăng thanh bội kiếm bên hông ra. Tiếng kim loại va chạm sắc lạnh khiến tim Lục Mạc Ninh đập liên hồi, nhưng rắn đen đã nhanh nhẹn uốn mình một cái, lặn mất tăm trong bóng tối.
Tên mặt sẹo chửi rủa vài câu, bấy giờ mới tra kiếm vào bao rồi quay trở lại vị trí.
Đợi chắc chắn tên thủ vệ không còn nhìn về phía này, Lục Mạc Ninh mới lặng lẽ rời đi. Vừa về đến phòng và khép chặt cửa, y lập tức nhìn xuống rắn đen đã quấn lại trên cổ tay mình: “Lần sau không được lỗ mãng như vậy, nếu gã giết được ngươi thì sao?”
Rắn đen: Chỉ dựa vào gã mà đòi giết ta?
Lục Mạc Ninh không đáp, chỉ cau mày nhìn nó đầy nghiêm nghị. Rắn đen thấy vậy liền vẫy vẫy cái đuôi: Được rồi, được rồi, ta nghe lời ngươi là được chứ gì. Chẳng lẽ… ngươi đang lo cho trẫm… lo cho ta sao?
Đôi mắt rắn sâu thẳm nhìn y, cái đuôi nhỏ lại đập nhè nhẹ lên mu bàn tay y, vẻ mặt cực kỳ đắc ý.
Lục Mạc Ninh: “…”
Rắn đen sợ tên hẹp hòi này thù dai, cái đầu nhọn khẽ nghiêng qua: Ngươi quen biết tên mặt sẹo đó à?
Sống Lại Thành Quyền Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.