Sống Lại Thành Quyền Thần

Tác giả : Thả Phất

CHƯƠNG 17: CHƯƠNG 17

📜
Sở dĩ Nguyệt Bạch Lâu lừng danh là vì thiếu niên ở đây không chỉ có dung mạo cực phẩm mà còn tinh thông cầm kỳ thi họa, khí chất bất phàm, khiến khách nhân đến đây tìm vui có cảm giác rất khác biệt.
Thế nhưng giờ đây so với thiếu niên vừa bước vào, tất cả dường như đều trở nên mờ nhạt. Thiếu niên rõ ràng mang gương mặt thanh tú non nớt nhưng lại sở hữu đôi mắt thâm trầm lãnh đạm, cộng thêm khí chất ổn trọng thanh cao bao quanh.
Sự mâu thuẫn ấy hòa quyện vào nhau, lại vô tình tạo nên một sức quyến rũ chết người.
Một vị quản sự của Nguyệt Bạch Lâu đang lả lướt giữa đám khách khứa, vừa nhìn thấy Lục Mạc Ninh cũng sững sờ một nhịp. Nhưng dù sao ông ta cũng là kẻ đã quen nhìn mỹ nhân, dù thiếu niên này là người có tư dung nổi bật nhất mà ông ta từng gặp trong đời, nhưng ông vẫn không để lộ vẻ bất thường, nhanh chóng bước tới niềm nở: “Vị tiểu công tử này, ngài đã có ai quen thuộc chưa?”
Thiếu niên này nhìn rất lạ mặt, nói là đến đây hưởng lạc thì không giống, ngược lại nhìn giống như đi… bắt gian hơn.
Lục Mạc Ninh vốn nhạy cảm với ánh nhìn của người khác, nhưng bản tính trầm ổn nên y không để lộ chút cảm xúc nào trên mặt. Đôi môi mỏng khẽ động, thốt ra hai chữ: “Tìm người.”
Tâm hồn hóng hớt của đám khách khứa xung quanh lập tức trỗi dậy: Chẳng lẽ… đây là tiểu tướng công nhà nào đến bắt gian?
Phong khí nước Triệu cởi mở, nam nhân có thể cưới nam thê, chỉ cần tự nguyện thì không ai cấm cản. Câu tìm người của Lục Mạc Ninh khiến bọn họ được dịp bổ não, cho rằng thiếu niên tuấn tú này nhất định là đến tìm lão gia nhà mình.
Vị quản sự cũng ngẩn ra một nhịp: “Không biết tiểu công tử ngài tìm…?”
Lục Mạc Ninh bình tĩnh nhìn vào ông ta: “Ông chủ Bạch.”
“Cái… cái gì?” Quản sự sửng sốt, có lẽ là không hiểu hoặc tưởng mình nghe nhầm.
Lục Mạc Ninh lặp lại lần nữa: “Ta đến tìm ông chủ Bạch, nói với hắn, là cố nhân.”
Câu nói này của Lục Mạc Ninh trực tiếp gây chấn động khắp đại sảnh: Không thể nào? Vị tiểu công tử này đến tìm ông chủ Bạch? Chẳng lẽ là tri kỷ phương nào của hắn?
Ánh mắt bọn họ không kìm được xoay quanh người Lục Mạc Ninh, nhất thời ai nấy đều lộ vẻ hâm mộ. Đúng là hời cho ông chủ Bạch quá, nhưng một mỹ nhân khả ái nhường này mà lại nỡ để mặc không màng tới, thật là phí phạm của trời mà.
Lục Mạc Ninh trước khi bước vào Nguyệt Bạch Lâu đã lường trước tình huống này. Y vẫn giữ vẻ mặt không đổi sắc, ánh mắt điềm tĩnh và uy nghiêm liếc nhìn vị quản sự đang ngớ người: “Sao? Ông chủ Bạch không có ở đây?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Quản sự bị khí thế của y dọa cho khiếp sợ. Giọng điệu quen thuộc đó khiến ông ta thực sự tin rằng có lẽ ông chủ nhà mình đã phụ bạc tiểu công tử này nên người ta mới tìm tận cửa. Ông ta lắp bắp: “Có… có ở đây…”
“Làm phiền báo lại một tiếng, cố nhân tới thăm, mong được diện kiến.” Lục Mạc Ninh chậm rãi mở lời.
Quản sự rốt cuộc cũng không dám chắc chắn. Nếu là người khác, có lẽ ông ta đã thẳng thừng từ chối, nhưng một phần vì khí chất của Lục Mạc Ninh quá đặc biệt, không giống kẻ nói dối, phần khác là vì lời lẽ của y quá đanh thép, thái độ lại quá điềm tĩnh. Quản sự nào dám chậm trễ, sau khi vâng dạ liền đi thẳng lên lầu ba nơi nghỉ ngơi riêng biệt của ông chủ Bạch.
Cũng coi như vị tiểu công tử này may mắn, ông chủ vừa từ nơi khác trở về, đang tạm nghỉ. Sau khi nghe bẩm báo, ông chủ Bạch nhíu mày suy ngẫm, không nhớ nổi mình từng quen biết vị nào như thế, nhưng nghe đối phương xưng là cố nhân, hắn thầm nghĩ gặp một lần cũng chẳng sao, biết đâu thực sự là người quen cũ, bèn bảo quản sự xuống mời người lên. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Mạc Ninh đợi ở đại sảnh lầu một không bao lâu đã được dẫn lên lầu ba.
Khi cánh phòng cửa đóng lại, Lục Mạc Ninh nhìn về phía chiếc sập mềm dưới bức bình phong phía trước. Một nam tử mặc cẩm bào lụa tuyết đang rũ mắt ngồi xếp bằng bên bàn thấp nhấp một ngụm trà thanh. Có lẽ vì vừa mới dậy nên mái tóc đen không hề búi lại, cứ thế xõa tung sau lưng. Từ góc độ của Lục Mạc Ninh, y chỉ thấy được một bên mặt thanh tú và trắng trẻo của đối phương.
Nghe thấy tiếng động, nam tử xoay người lại. Lục Mạc Ninh có chút ngạc nhiên khi thấy ông chủ Bạch này khá trẻ, chừng ba mươi tuổi, dáng vẻ thanh nhã nho nhã nhưng khí sắc không tốt, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ bệnh tật.
Bạch Cẩm Vinh nhìn về phía Lục Mạc Ninh, đôi đồng tử vốn đang tĩnh lặng như mặt nước chết bỗng trở nên trầm lãnh: “Ngươi là ai? Vì sao lại lừa gạt quản sự của ta để được gặp mặt?”
Lục Mạc Ninh đáp: “Ta quả thực là đến tìm ngươi, cũng là cố nhân của ngươi muốn gặp ngươi, nhưng người đó không phải là ta.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bạch Cẩm Vinh nhíu mày, cảm thấy lời của thiếu niên này đầy sự kỳ quái, nhưng chỉ cho rằng đối phương là người quen của cố nhân mình, đến đây để truyền tin thay: “Vị cố nhân mà ngươi nói là ai?”
Lục Mạc Ninh mãi không nghe thấy nam tử kia lên tiếng, bèn bất động thanh sắc dùng tay giật nhẹ chuỗi hạt gỗ.
Giọng nói trầm thấp của nam tử lúc này mới vang lên với một tia cảm xúc khó tả: Nói với hắn: Mặc Dương từ biệt, thấm thoát bảy năm, phù sinh không gặp, chỉ nguyện bình an.
Lục Mạc Ninh nghe qua thấy thực sự kỳ lạ, nhưng lúc này không phải lúc để thắc mắc, y nhìn Bạch Cẩm Vinh rồi lặp lại đúng mười sáu chữ đó.
Chỉ là vừa dứt lời, nam tử vốn đang thản nhiên nhấp trà bỗng chốc như bị điểm huyệt, đứng hình tại chỗ. Trong nháy mắt, những ngón tay đang siết chặt chén trà bắt đầu run rẩy kịch liệt rồi lan ra khắp toàn thân. Cảnh tượng này khiến Lục Mạc Ninh không khỏi kinh ngạc, nhưng y vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
Nháy mắt sau đó, vị chủ nhân vốn phong thái nhã nhặn ấy bỗng như biến thành một người khác. Hắn ta loạng choạng lao xuống khỏi sập mềm, thậm chí còn chẳng kịp xỏ giày, đôi tay gầy guộc bấu chặt lấy vai Lục Mạc Ninh. Đôi mắt đỏ ngầu, dồn dập hỏi với vẻ khẩn thiết đến nghẹt thở: “Người ấy vẫn chưa chết đúng không? Vẫn chưa chết đúng không?! Mau nói cho ta biết, người ấy vẫn còn sống đúng không? Năm đó là giả chết phải không? Có phải không…”
Bạch Cẩm Vinh lặp đi lặp lại câu hỏi đúng không cứ như làm vậy mới đủ thuyết phục bản thân rằng đối phương thực sự còn sống. Nhưng càng về sau, giọng hắn càng thấp dần, hắn lảo đảo lùi lại từng bước cho đến khi gót chân chạm vào sập mới đổ sụp xuống. Gương mặt trắng bệch bắt đầu bật ra những tiếng ho khan trầm thấp xé lòng, tiếng ho mỗi lúc một dữ dội hơn, thê lương đến mức Lục Mạc Ninh chỉ đứng nhìn thôi cũng cảm nhận được nỗi bi thương tột cùng.
Lục Mạc Ninh mím môi, định lên tiếng an ủi vài câu nhưng lại thấy nghẹn lời. Y cúi đầu xuống, phát hiện chuỗi hạt gỗ đã hóa thành rắn đen từ lúc nào, nó đang quấn quanh cổ tay y, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nam tử cách đó không xa. Lục Mạc Ninh cảm nhận rõ ràng lực quấn trên cổ tay mình đang siết chặt hơn bao giờ hết.
Đúng lúc này cửa phòng đột ngột bị đạp mạnh ra. Một bóng người cao lớn, rắn rỏi sải bước tiến vào. Người tới khoác trên mình bộ hắc bào, khí thế bức người, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh một vòng rồi dừng lại trên người Bạch Cẩm Vinh, sau đó bắn thẳng về phía Lục Mạc Ninh đầy sát ý.
Người đàn ông hắc bào lạnh giọng chất vấn: “Ngươi đã nói gì với hắn?”
Lục Mạc Ninh ngước mắt lên, ánh nhìn vẫn thản nhiên như nước: “Đây là chuyện giữa ta và hắn, không liên quan đến ngươi.”
“Tìm chết!” Người mặc hắc bào đột nhiên nâng cánh tay, thanh bội kiếm bên hông bật ra khỏi vỏ nửa tấc. Thế nhưng anh ta còn chưa kịp ra tay thì phía sau đã vang lên giọng nói khàn đặc đầy oán hận của Bạch Cẩm Vinh: “Cao Ấp! Ngươi dám động đến một sợi tóc của y xem?!”
Nam tử tên Cao Ấp siết chặt chuôi đao, đôi mắt hổ lạnh lẽo đầy sát khí. Nhưng rốt cuộc, anh ta vẫn mạnh bạo xoạch một tiếng thu đao vào bao, trừng mắt cảnh cáo Lục Mạc Ninh một cái rồi mới xoay người nhìn về phía Bạch Cẩm Vinh. Anh ta tiến lại gần, đứng từ trên cao nhìn xuống người đàn ông đang ho đến sắc mặt xám ngắt, gằn giọng: “Đã bốn năm trôi qua rồi, người đó sớm đã hóa thành một đống xương trắng, ngươi hà tất phải giày vò thân thể mình như thế?”
“Không cần ngươi quản! Nếu bốn năm trước không phải ngươi ngăn cản thì ta đã kịp nhìn thấy hắn lần cuối. Chúng ta là huynh đệ hơn mười năm… Nếu không phải tại ngươi… khụ khụ…” Bạch Cẩm Vinh nói đến lúc kích động lại bắt đầu ho dữ dội. Nhìn dáng vẻ như ngọn đèn trước gió của hắn, Lục Mạc Ninh không khỏi nhíu mày, thân thể này e là đã tổn hại vô cùng nghiêm trọng rồi.
Nam tử kia có lẽ cũng đã nổi cáu, nghiến răng nói: “Ngươi muốn ta giương mắt nhìn ngươi đi nộp mạng có đúng không?! Được thôi, giờ ngươi đi đi, nếu ngươi chết, ta chôn cùng ngươi có được không?”
Cơn giận của Bạch Cẩm Vinh đột nhiên tắt ngấm. Hắn ngẩn ngơ ngước đầu lên, đuôi mắt còn vương nét đỏ hoe. Lục Mạc Ninh vô tình nhìn thấy, chợt cảm thấy cả người đối phương toát ra một tia mị hoặc khó nhận ra, nhưng rồi biến mất không tăm hơi trong nháy mắt, chỉ còn lại sự lạnh lẽo: “Vậy ngươi đi chết đi.”
Nam tử kia chắc là giận đến cực điểm: “Cái đồ không có lương tâm nhà ngươi!”
Dứt lời, anh ta trực tiếp bế thốc đối phương lên, sải bước đi ra sau bức bình phong. Ban đầu còn nghe thấy tiếng ông chủ Bạch vùng vẫy, nhưng khi nam tử kia cúi đầu hôn xuống, mọi âm thanh đều im bặt…
Lục Mạc Ninh hiếm khi sững sờ tại chỗ như vậy. Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng, có lẽ đối phương đã đưa người vào mật thất nên phía bên này không nghe thấy nửa điểm tiếng động. Một hồi lâu sau y mới hoàn hồn, cúi đầu nhìn cổ tay: “Ông chủ Bạch này là người quen của ngươi đúng không? Hắn ta bị cưỡng ép mang đi như vậy, ngươi không định lên cắn tên Cao Ấp kia một miếng à?”
Rắn đen rũ cái đầu nhọn xuống, đuôi rắn khẽ quất nhẹ: Hai người họ vốn dĩ là một đôi tình nhân, thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, cãi vã ầm ĩ cũng bao nhiêu năm rồi. Yên tâm đi, Cao Ấp sẽ không làm hại hắn ta đâu.
Lục Mạc Ninh: “Vậy họ… chúng ta còn chờ không?”
Nghĩ đến cảnh tượng cuối cùng vừa thấy, Lục Mạc Ninh mơ hồ đoán được giờ này họ đang làm gì. Gương mặt thanh tú thoáng hiện một vệt thẹn thùng, đứng cũng không xong mà đi cũng không đành.
Rắn đen không biết từ lúc nào đã ngóc đầu lên: Chậc, tại sao lại không chờ? Ngươi đang nghĩ cái gì thế? Chẳng lẽ đang mơ tưởng đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt kiều diễm nào đó sao?
Lục Mạc Ninh phản đòn: “Có cần ta đưa ngươi lên đó hỏi xem họ có muốn thu nhận ngươi không? Chắc chắn họ sẽ tận tâm với ngươi hơn ta đấy.”
Rắn đen: “…”
Kẻ nhỏ mọn như thế này rốt cuộc làm sao mà đỗ được Trạng nguyên lang vậy nhỉ?
Rắn đen im lặng hồi lâu mới từ tốn thốt ra một câu: Ngươi không sợ mọc lẹo mắt à?
Lục Mạc Ninh nhướng mày, kéo dài giọng điệu: “Hử? Ngươi đang suy nghĩ bậy bạ gì vậy? Mọc lẹo mắt cái gì, chẳng lẽ chính ngươi mới là kẻ đang tơ tưởng đến mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt kiều diễm?
Rắn đen: “…”
Cái tên mồm mép này! Vừa nhỏ mọn vừa thù dai, sao không bay lên trời luôn cho rồi?
Lục Mạc Ninh chặn họng được rắn đen, tâm trạng bỗng chốc cực kỳ tốt. Cộng thêm việc mật thất cách âm khá tốt, y cũng chẳng nghe thấy động tĩnh gì bên trong. Căn phòng này tràn ngập mùi đàn hương nhàn nhạt, trà nước bánh trái đều đầy đủ, góc phòng còn đặt một bàn cờ vây.
Lục Mạc Ninh bước tới, ngón tay thanh mảnh vân vê quân cờ ngọc, bày trận tự mình đối dịch.
Chẳng biết trôi qua bao lâu, rắn đen lại biến trở về hình dáng cũ. Thấy y đang có hứng thú, nó trườn sang phía đối diện, quấn lấy một quân cờ: Chờ đã, để ta đánh với ngươi một ván.
Lục Mạc Ninh liếc nhìn rắn đen một cái, ánh mắt mang theo ý vị khó tả, khiến cái đuôi rắn hơi khựng lại: Nhìn cái gì?
Lục Mạc Ninh nói: “Nếu muốn hạ cờ, tuyệt đối không được bỏ cuộc giữa chừng.”
Rắn đen không thèm bận tâm: Tất nhiên.
Chỉ có điều sau khi đánh được nửa canh giờ, rắn đen cuối cùng cũng hiểu được ánh mắt ban nãy của tên kia có nghĩa là gì. Cái đuôi rắn của nó cứng đờ, cố gắng quấn lấy quân cờ bò ra khỏi hũ cờ. Lặp đi lặp lại hàng chục lần như thế, nó cảm thấy cái đuôi này dường như không còn là của mình nữa rồi.
Đến khi đặt được quân cờ lên bàn, đôi mắt rắn nhìn trừng trừng vào Lục Mạc Ninh. Thấy khóe miệng thiếu niên hơi nhếch lên, dung mạo thanh tú mê người nhưng lại mang theo vẻ không có ý tốt đầy nghiêm túc, rắn đen cuối cùng cũng giác ngộ: Lần sau tuyệt đối không được đấu khẩu với tên này nữa, vừa độc mồm vừa hẹp hòi! Chẳng phải chỉ là lỡ mồm chê y là nơn tơ thôi sao? Có cần phải găm thù đến tận lúc này không?!
📜
Chương 18
Lục Mạc Ninh đợi ròng rã suốt một canh giờ mới nghe thấy tiếng cửa đá mật thất khẽ động. Y thong thả thu dọn bàn cờ rồi mới đứng dậy. Vừa ngước mắt lên, y đã thấy Cao Ấp đang bế người bước ra. Bạch Cẩm Vinh nhìn thấy Lục Mạc Ninh, gương mặt thanh tú trắng bệch bỗng nhiễm một tầng thẹn thùng, hắn khẽ ho một tiếng, cố ý lấp liếm: “Vừa rồi… thân thể không khỏe, nên vào trong chữa trị một chút.”
Chỉ là lời này vừa thốt ra, khóe miệng nam tử đang bế hắn khẽ nhếch lên, ý vị thâm trường.
Bạch Cẩm Vinh liếc nhìn anh ta đầy u uất, rồi đưa tay véo mạnh vào thắt lưng đối phương một cái. Nam tử kia chân mày cũng chẳng buồn nhíu, vững vàng đặt hắn xuống sập mềm bên cạnh, sau đó mới quay lại đứng nghiêm nghị bên cạnh sập. Tuy nhiên khi nhìn về phía Lục Mạc Ninh, ánh mắt anh ta vẫn mang theo vẻ cảnh cáo đầy sắc lạnh.
Lục Mạc Ninh coi như không thấy ánh mắt kia, cũng vờ như không thấy những vệt đỏ mập mờ trên cổ Bạch Cẩm Vinh.
Bạch Cẩm Vinh có lẽ đã được Cao Ấp dỗ dành ở bên trong, thần sắc đã điềm tĩnh hơn nhiều, không còn kích động như trước: “Không biết các hạ xưng hô thế nào?”
Lục Mạc Ninh cũng không giấu giếm: “Người kinh thành, Lục Mạc Ninh.”
“Lục Mạc Ninh? Cái tên này nghe có chút quen tai… Ồ? Ngươi chính là tân khoa Trạng nguyên vừa được bổ nhiệm? Người của Triệu Vân Tễ?” Sắc mặt Bạch Cẩm Vinh đột nhiên trầm xuống, chân mày dựng đứng sắc bén.
Đồng tử Lục Mạc Ninh khẽ lay động: Ông chủ Bạch này quả là thú vị, lại dám gọi thẳng danh húy của đương kim Thánh thượng.
Rắn đen đã biến trở lại thành chuỗi hạt gỗ, nhưng giọng nói của nam tử vẫn vang lên: Nói với hắn, người do vị kia bổ nhiệm không có nghĩa là người của vị kia.
Lục Mạc Ninh dù nghi hoặc nhưng vẫn lặp lại y hệt. Quả nhiên, y thấy sắc mặt ông chủ Bạch giãn ra không ít: “Sao ngươi lại biết… tin tức của hắn? Còn câu nói bảy năm không gặp mà ngươi nhắc tới có ý nghĩa gì?” Rõ ràng bốn năm trước hắn đã…
Nghe thấy lời rắn đen truyền đạt, Lục Mạc Ninh ngẩn người một nhịp, rốt cuộc vẫn lặp lại: “Ông chủ Bạch hãy cứ nhớ rằng, một ngày không xa, người ấy nhất định sẽ trở lại.”
Lần này không chỉ Bạch Cẩm Vinh mà ngay cả Cao Ấp cũng đột ngột nhìn sang, đáy mắt dao động giữa sự khó tin và niềm kinh hỉ tột độ: “Năm đó hắn… giả chết thật sao?” Bởi lẽ họ quả thực chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh hạ táng, mà hoàng lăng thì bọn họ cũng không có bản lĩnh để đặt chân vào.
Lục Mạc Ninh cúi đầu nhìn chuỗi hạt gỗ trên cổ tay, không cách nào giải thích rõ ràng tình cảnh này, chỉ khẽ rũ mắt, nhẹ nhàng ừm một tiếng.
Tiếng ừm này giống như một chiếc công tắc, khiến hốc mắt vốn đã đỏ hoe của Bạch Cẩm Vinh nhanh chóng tràn lệ. Hắn quay mặt đi chỗ khác để che giấu cảm xúc. Cao Ấp thì lại tâm cơ thâm trầm và bình tĩnh hơn. Sau giây lát chấn động, anh ta nhìn Lục Mạc Ninh bằng ánh mắt trầm định, hỏi vài câu liên quan đến thói quen và chuyện cũ của rắn đen khi còn tại thế. Lục Mạc Ninh cứ theo lời rắn đen đối đáp trôi chảy khiến Bạch Cẩm Vinh và Cao Ấp hoàn toàn tin tưởng.
Lục Mạc Ninh nhìn thấy nam tử cao lớn vừa nãy còn gằn giọng bảo Bạch Cẩm Vinh rằng “người đó đã chết lâu rồi”, giờ đây cũng đỏ bừng vành mắt, đôi môi mỏng mím chặt, lặng im hồi lâu không nói nên lời.
Đến lúc này Lục Mạc Ninh mới thực sự tin lời rắn đen nói lúc trước. E rằng… họ là những huynh đệ chí cốt vào sinh ra tử.
Sau khi hai người bình tâm lại, Bạch Cẩm Vinh mới khàn giọng hỏi: “Ngươi… hắn có khỏe không?”
Lục Mạc Ninh ừm một tiếng: “Chắc là vẫn ổn, chỉ là hơi mê rượu thôi.”
Bạch Cẩm Vinh ngẩn ra, rồi không nhịn được bật cười khẽ: “Đúng vậy, quả thực hắn rất mê rượu. hắn đang ở đâu… ta có thể gặp hắn một lần không?”
Lục Mạc Ninh cúi nhìn rắn đen, trong lòng khẽ thở dài: Dù có muốn gặp, vấn đề là làm sao để họ tin đây? Hơn nữa, có vẻ như ngoài y ra, không ai nghe thấy giọng nói của rắn đen cả.
“Người ấy tạm thời… không tiện lộ diện gặp người.”
Bạch Cẩm Vinh cũng không gượng ép: “Vậy không biết Lục công tử lần này lặn lội tới đây… là vì chuyện gì?”
Lục Mạc Ninh đi thẳng vào vấn đề, dứt khoát nói: “Ta đến để lấy những bằng chứng về nhược điểm của Định Quốc Công Tiết Thế Nhân mà bốn năm trước người ấy đã lệnh cho ngươi điều tra.”
Bạch Cẩm Vinh sửng sốt: “Ngươi định…”
Lục Mạc Ninh giải thích ngắn gọn: “Hiện tại ta cùng Hình bộ Thượng thư Tân đại nhân đang điều tra vụ án cái chết của Tiết Thế tử phủ Định Quốc Công, phát hiện ra một vụ án chồng án ẩn giấu bên trong. Định Quốc Công năm xưa đã bao che việc Tiết Thế tử tàn hại Tiết Tứ công tử. Ta muốn dùng nhược điểm này để khiến Định Quốc Công phải chịu trừng phạt.”
Lục Mạc Ninh hiểu rất rõ, trừ phi nhược điểm này là đòn chí mạng, nếu không e là khó lòng định tội Định Quốc Công ngay lập tức. Nhưng chỉ cần khiến lão bị trừng trị, không còn tâm trí đối phó với Tân đại nhân lúc này là đủ rồi.
Bạch Cẩm Vinh ngồi thẳng người dậy: “Ngươi thực sự… dám ra tay? Ngươi là quan triều đình do Triệu Vân Tễ bổ nhiệm, nếu hắn bao che cho Định Quốc Công thì sao? Ngươi vào triều làm quan, chẳng lẽ không phải trung thành với Triệu Vân Tễ?”
Lục Mạc Ninh nhìn sâu vào mắt Bạch Cẩm Vinh, đáp: “Thứ ta trung thành là đại nghĩa, chứ không phải một cá nhân nào cả.”
Huống hồ y biết rõ hai mươi năm sau nước Triệu lung lay sắp đổ, Triệu Đế… vốn không phải minh quân, năng lực cũng chẳng đủ gánh vác vị trí đó. Tuy hắn ta là hoàng đế, y sẽ tận lực phò trợ, nhưng trước đó, nếu phải chọn giữa đại nghĩa và quân vương, y ưu tiên đại nghĩa lên hàng đầu.
Bạch Cẩm Vinh và Cao Ấp liếc nhìn nhau, đáy mắt dao động những tia sáng: “Chốn triều đình hiện nay, hiếm có ai nhìn thấu đáo được như ngươi.”
Lục Mạc Ninh: “Vậy, ngươi có sẵn lòng giao nhược điểm đó cho ta không?”
“Tất nhiên.” Bạch Cẩm Vinh không chút do dự, khẽ đá chân vào nam tử bên cạnh: “Đi lấy đi.”
Ánh mắt Lục Mạc Ninh vô tình lướt qua cổ chân trắng trẻo tinh tế của Bạch Cẩm Vinh, liền nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Bàn tay to lớn của Cao Ấp nắn nhẹ mu bàn chân ngọc trắng của hắn, bị Bạch Cẩm Vinh thẳng chân đá văng ra. Lúc này anh ta mới khẽ cười không thành tiếng, sải bước tiến vào mật thất một lần nữa. Khi trở ra, anh ta giao một chiếc hộp gấm cho Lục Mạc Ninh.
Bạch Cẩm Vinh nói: “Trong này là bằng chứng về việc Định Quốc Công thu hối lộ suốt những năm qua, cũng như các cuộc giao thiệp riêng tư của lão với mấy vị vương gia. Có dùng được hay không, ngươi cứ xem qua sẽ rõ.”
Nguyệt Bạch Lâu tuy có mạng lưới thu thập tin tức rất lợi hại, nhưng dù sao cũng không thể chạm tay vào vòng xoáy quyền lực chốn triều đình. Đó cũng chính là lý do hắn nắm giữ những bằng chứng này suốt bốn năm mà không có cơ hội ra tay. Nếu không, hắn đã sớm khiến hạng người vong ân bội nghĩa như Định Quốc Công phải thân bại danh liệt rồi.
Lục Mạc Ninh nhanh chóng lật xem một lượt, sau khi đọc xong không khỏi kinh ngạc khôn xiết. Ở đây không chỉ có bằng chứng của mấy năm gần đây, mà còn có cả thư từ qua lại thể hiện sự cấu kết giữa Định Quốc Công với các vị vương gia hoặc tội thần từ bốn năm trước: “Hóa ra Định Quốc Công lại là người của Thiên Kích Đế? Nhưng năm đó… tại sao lão còn tiếp xúc với Hưởng Vương?”
Bốn năm trước Thiên Kích Đế chết bất đắc kỳ tử là do Hưởng Vương gây ra. Sau đó Thánh thượng hiện tại đăng cơ, đã xử lăng trì Hưởng Vương, quyến thuộc trong phủ Hưởng Vương không chừa một ai, nhổ cỏ tận gốc. Mọi người đều nói đương kim Thánh thượng vì huynh báo thù, tuy rằng thủ đoạn này quá mức tàn nhẫn, dù sao mấy trăm mạng người không sót một ai, nhưng cũng là chuyện tình có thể tha thứ, đến nay đã không còn ai bàn tán nhiều nữa.
Nếu Định Quốc Công là người của Thiên Kích Đế, tại sao lão lại có liên hệ với Hưởng Vương, kẻ đã ám sát Thiên Kích Đế? Điều này chẳng phải mâu thuẫn sao?
Bởi lẽ lời đồn đãi rằng Thiên Kích Đế và đương kim Thánh thượng là anh em cùng cha cùng mẹ, quan hệ cực kỳ tốt đẹp. Năm đó Thiên Kích Đế đột ngột băng hà, đương kim Thánh thượng suýt chút nữa đã đi theo, sau đó vì quốc gia không thể một ngày không có chủ, các cựu thần của Thiên Kích Đế mới thỉnh mệnh để hắn kế vị.
Định Quốc Công vốn là người của Thiên Kích Đế, hiện giờ cũng trung thành phò tá Thánh thượng, nhưng vì sao… lão lại có dính líu đến Hưởng Vương năm xưa?
Bạch Cẩm Vinh nhìn trân trân vào một góc phòng, vẻ mặt thẫn thờ, giọng đầy châm biếm: “Lão là người của hắn? Cũng chỉ có tất cả mọi người tin, ngay cả hắn cũng tin… Nhưng không phải, làm sao có thể chứ, nếu không, lão tặc Tiết Thế Nhân đó, sao có thể… sao có thể…”
“A Cẩm, ngươi mệt rồi!” Cao Ấp kịp thời ngăn không cho Bạch Cẩm Vinh nói tiếp, quay sang nhìn Lục Mạc Ninh: “Những nhược điểm của Định Quốc Công mà chúng ta thu thập được đều ở đây hết rồi. Canh giờ không còn sớm, nơi này không phải chỗ Lục công tử nên ở lâu, hãy sớm quay về đi.”
Dù trong lòng Lục Mạc Ninh vẫn đầy nghi hoặc, nhưng thấy đối phương không muốn nói, y cũng không phải kẻ thích ép uổng người khác: “Cáo từ.”
“Chờ đã.” Giọng Bạch Cẩm Vinh bỗng khàn đặc gọi giật Lục Mạc Ninh lại: “Ở đây ta có vài vò rượu Hoa Điêu thượng hạng, ngươi có thể mang về cho hắn không?”
Lục Mạc Ninh chạm phải ánh mắt khẩn cầu của Bạch Cẩm Vinh, khẽ ừm một tiếng nhận lời.
Lục Mạc Ninh xách mấy vò rượu Hoa Điêu hiên ngang bước ra khỏi Nguyệt Bạch Lâu khiến đám khách khứa xung quanh được một phen mắt chữ O mồm chữ A: “Vị công tử này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Lại có thể khiến ông chủ Bạch cam tâm tình nguyện đem tặng loại rượu quý trân tàng bấy lâu nay, mà lại còn tặng một lúc mấy vò liền?”
Trở về quán trọ, Lục Mạc Ninh xếp mấy vò rượu lên bàn, tháo chuỗi hạt gỗ đặt sang một bên. Y mở niêm phong một vò, hương rượu thơm nồng lập tức xộc lên mũi: “Uống đi.”
Thế nhưng chuỗi hạt gỗ vẫn bất động. Lục Mạc Ninh nghi hoặc: “Sao vậy? Không thích à? Ông chủ Bạch nói đây là loại ngươi thích nhất mà.” Loại này so với vò Nữ Nhi Hồng lần trước còn tốt hơn gấp bội, tuyệt đối là cực phẩm hiếm thấy, chẳng lẽ vẫn không lọt vào mắt xanh của nó?
Hồi lâu sau, chuỗi hạt mới biến trở lại thành rắn đen. Nó ngóc đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Lục Mạc Ninh: Nếu có một ngày, ngươi nhận ra vị quân vương mà ngươi trung thành vốn không phải hạng người như vẻ bề ngoài, ngươi sẽ làm thế nào?
Lục Mạc Ninh nhìn nó đầy thắc mắc: “Câu này ban nãy ở chỗ ông chủ Bạch ta đã nói rồi. Thứ ta trung thành không phải là quân vương, mà là thiên hạ này, là đại nghĩa của thiên hạ. Nếu đương kim Thánh thượng không phải minh quân, vậy thì kẻ có đức có tài sẽ thay thế, miễn là điều đó tốt cho bách tính muôn dân.”
Nếu không phải đã trải qua kiếp trước, chứng kiến cảnh nước Triệu rung chuyển bất an sau hai mươi năm, có lẽ ở cái tuổi này y vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng quân là quân, thần là thần, quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Nhưng sau khi đã quá quen với cảnh phiêu bạt lầm than, nếu một vị quốc chủ không thể khiến đất nước cường thịnh mà trái lại ngày càng suy tàn, vậy thì cái sự trung của y còn ý nghĩa gì? Bách tính trông đợi vào điều gì?
Đặc biệt là sau khi chứng kiến biết bao dâm loạn và bóng tối chốn cung đình, y dốc hết sức lực cả đời mới thấu hiểu một đạo lý, nước Triệu này, nếu chỉ dựa vào một mình y, dù có kiệt sức đến chết cũng chẳng thay đổi được gì.
Rắn đen lặng lẽ nhìn y hồi lâu, sau đó mới khàn giọng nói: Hãy nhớ kỹ lời ngươi nói ngày hôm nay.
Dứt lời, nó tỏm một tiếng, nhảy tót vào trong vò rượu.
Lục Mạc Ninh đang trong giấc nồng giữa đêm khuya bỗng cảm thấy thân thể như bị quỷ đè, vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Y đột ngột mở mắt, chỉ thấy trong bóng tối có một bóng hình đang nhìn chằm chằm vào mình. Căn phòng nồng nặc mùi rượu, nhưng khi y vung tay lên, trước mắt chẳng qua chỉ là một luồng hư ảnh.
Lục Mạc Ninh cau mày: “Ngươi lên cơn điên gì nữa đó?”
Giọng nam tử say khướt, khàn đặc vang lên trầm thấp trong màn đêm: Ngươi nói xem… có phải ngươi vì muốn tiết kiệm tiền rượu… nên mới, mới bê mấy vò này về không?
Lục Mạc Ninh: “… Đồ dở hơi, muốn uống thì uống, không uống thì ngày mai ta đổ hết đi.” Nửa đêm nửa hôm, con rắn nát rượu này quấy rầy mộng đẹp của người ta, đã thế còn chất vấn cứ như mình đúng lắm không bằng?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu