📜
Mãi cho đến tận lúc trời tối rắn đen vẫn còn cân nhắc ý nghĩ này. Hắn không nhịn được thầm nghĩ, nếu năm xưa bên cạnh hắn có được một vị đại toan nho không mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, vừa thông minh vừa tinh ranh, lại không bị gò bó bởi thế tục, không chơi cái bài trung thần cổ hủ kia…
Gian trá mà không mất đi phần lương thiện, đây hoàn toàn chính là mẫu thần tử mà hắn hằng mong đợi nhất, nhất, nhất, nhất từ trước đến nay!
Thế là khi đêm xuống, Lục Mạc Ninh nằm trên giường trong quán trọ bỗng cảm thấy toàn thân gai người, cứ như bị ai đó chằm chằm theo dõi mãi không thôi.
Y nhắm mắt lại rồi bất chợt mở choàng ra, quả nhiên bắt gặp ánh mắt nóng rực như muốn nuốt chửng lấy mình của rắn đen trong bóng tối. Lục Mạc Ninh sực nhớ tới câu “Bồi gia uống một ly nào tiểu mỹ nhân” khi rắn đen hóa thành hình người đêm nọ, trước khi kịp phản ứng, y đã tóm lấy thân rắn ném văng ra ngoài.
Rắn đen: “…”
Sáng sớm hôm sau, Lục Mạc Ninh sau khi vệ sinh cá nhân xong liền thay đạo bào, tinh thần rạng rỡ. Lúc bước ra khỏi quán trọ, rốt cuộc y cũng nhớ ra một chuyện mà mình đã bỏ quên.
Y cúi đầu nhìn, sờ vào hạt gỗ, hạt gỗ liền siết lại một vòng, xoay đầu có thắt nút dây ra phía sau, rõ ràng là muốn chiến tranh lạnh tới cùng.
Lục Mạc Ninh nhướn mày: Việc này mà cũng trách y?
Bất cứ ai đang ngủ ngon lành mà bị hắn chằm chằm nhìn như thế, tự nhiên đều sẽ tưởng rằng hắn lại say khướt rồi, dù sao thì hắn cũng đã có tiền án kia mà.
Dù cho hắn có quên khuấy mất rượu Hoa Điêu đã sớm uống cạn, thì chẳng phải cũng chỉ là ném một cái thôi sao?
Rắn đen dỗi hờn, Lục Mạc Ninh thản nhiên thu tay lại.
Rắn đen vốn đang đợi Lục Mạc Ninh dỗ dành vài câu, kết quả là! Y cứ thế im hơi lặng tiếng luôn!
Rắn đen: “…”
Tức chết đi được, nhưng vẫn phải giữ đúng bổn phận của một hạt gỗ.
TruyenLau.com
Lục Mạc Ninh đi tới vị trí đặt quầy quẻ ngày hôm qua, không ngờ Hồng Quảng Bình đã chờ sẵn ở đó. Trấn Giang Tê không lớn, cộng thêm hạn hán mất mùa nên người rảnh rỗi rất nhiều. Huyện nha vì đang trong lúc thay đổi huyện lệnh, vị tiền nhiệm vừa nhận được tin là đã vắt chân lên cổ chạy ngay lập tức, nên hiện giờ trong nha môn chỉ có Hồng Quảng Bình trấn giữ, chẳng phải hắn đã nghiễm nhiên trở thành lão đại đó sao?
Lần này hắn dẫn theo một toán nha dịch tới, nhưng cũng không nhiều, chỉ có sáu người, cộng thêm Hồng Quảng Bình nữa là bảy.
Hồng Quảng Bình khoanh tay trước ngực, đứng đó cười nhạo: “Ngươi quả nhiên vẫn còn dám đến.”
Lục Mạc Ninh đáp: “Quan gia còn không sợ, ta thì có gì phải sợ?”
Lục Mạc Ninh không hề e sợ mấy vị sát thần này, Tang Bồi tính tình thẳng tuột lại càng không sợ, hắn trực tiếp đem bàn ghế đã vác theo bày biện tử tế. Cờ quẻ tung lên, phấp phới trong gió. Lục Mạc Ninh ngồi đó, dung mạo tựa như người ngọc, hoàn toàn khác biệt với phong cảnh xung quanh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hồng Quảng Bình ngước mắt nhìn bầu trời nắng rực vạn dặm không mây, cười nhạo: “Đến giờ Ngọ một khắc mà vẫn không có mưa, thì đừng trách đao của ta không có mắt!”
Xoảng một tiếng, Hồng Quảng Bình lại lần nữa đặt mạnh thanh bội đao bên hông lên bàn.
Lục Mạc Ninh vô cùng điềm tĩnh: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, quan gia cũng chớ nên nuốt lời.” TruyenLau
Đám tiểu thương bày hàng xung quanh không nhịn được cứ liên tục liếc mắt nhìn sang. Họ cảm thấy vị tiểu đạo trưởng này nhìn thật hồng hào tuấn tú, căn bản không giống đám nông dân gốc gác như họ, mà nhìn giống hệt như tiểu thiếu gia nhà giàu vậy.
Có quá nhiều ánh mắt lén lút nhìn Lục Mạc Ninh, rắn đen vốn đang biến thành hạt gỗ để dỗi hờn, vừa nhận ra những ánh mắt này, phần đuôi hạt gỗ khẽ động đậy. Nó nhanh chóng xoay đi xoay lại, dùng ánh mắt hung ác để trấn áp những kẻ đang nhìn trộm kia, nhưng vì đang giận nên nhất quyết không chịu biến trở lại.
Kết quả là Lục Mạc Ninh kỳ quái thấy hạt gỗ trên cổ tay mình xoay nhanh đến mức mắt thường cũng thấy được, cứ từng vòng từng vòng một. Y thấy nhức đầu, dứt khoát đưa lòng bàn tay ra ấn chặt lấy hạt gỗ.
Hạt gỗ cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay Lục Mạc Ninh, đột nhiên cứng đờ lại, rồi xìu xuống như bị héo, cảm thấy toàn thân càng lúc càng nóng ran.
Lục Mạc Ninh bị hơi nóng làm cho phải nhấc tay lên, y kỳ quặc liếc nhìn hạt gỗ một cái, thấy nó đã ngoan ngoãn lại nên cũng không để tâm lắm.
Khi đến giờ Ngọ, trời vẫn trong vắt vạn dặm, nóng đến mức người ta đổ mồ hôi đầm đìa. Sáu tên nha dịch đi theo sau Hồng Quảng Bình liên tục ngẩng đầu nhìn trời, bụng đã đói cồn cào. Nhìn lại vị tiểu đạo trưởng kia, dáng vẻ vẫn thanh thanh sạch sạch, còn xinh xẻo hơn cả đàn bà con gái, bọn chúng không nhịn được nhìn thêm vài cái.
Đột nhiên, một tên cảm thấy trên mu bàn tay mình như có thứ gì đó trượt qua. Gã cúi đầu nhìn xuống, sợ hãi hét toáng lên: “Rắn! Rắn rắn rắn!”
Hồng Quảng Bình vung tay định hạ đao, nhưng đã bị Lục Mạc Ninh ngăn lại: “Rắn của ta.”
Hồng Quảng Bình cười lạnh: “Ta lại không biết, đạo sĩ mà cũng nuôi loại súc sinh này đấy.”
Lục Mạc Ninh liếc hắn một cái: “Vạn vật đều có linh tính, không phân biệt quý tiện. Quan gia nói lời này, chẳng lẽ thân là nha dịch thì cao quý hơn bá tánh nơi đây một bậc? Da thịt tinh quý hơn nửa phần sao?”
Câu hỏi của Lục Mạc Ninh khiến Hồng Quảng Bình cứng họng không đáp được gì: “Mồm mép ghê gớm! Sắp đến một khắc rồi, ta xem lát nữa ngươi còn lợi hại được thế này không!”
Lục Mạc Ninh cúi đầu, xách con rắn đen không biết đã biến ra từ lúc nào về. Khi quay lưng đi, y nghiến răng: “Không sợ bị người ta chém làm hai đoạn à?”
Đôi mắt rắn thâm u của rắn đen kỳ quái nhìn y, trong đầu lướt qua ba chữ “rắn của ta”, giọng nam tử trầm thấp mang theo một tông điệu lạ lùng, u uất nói: Ta là của chính ta.
Đôi mắt phượng của Lục Mạc Ninh khẽ lườm một cái, ánh mắt long lanh gợn sóng, đôi môi mỏng máy động: Có bệnh.
Cái gì mà ngươi là của ngươi, ngươi chẳng lẽ không phải là ngươi?
Rắn đen bị cái nhìn này làm cho biến ngược lại thành hạt gỗ, mềm nhũn treo trên cổ tay Lục Mạc Ninh, triệt để ngoan ngoãn: Đột nhiên cảm thấy toàn thân tê dại, trẫm chắc chắn là bệnh rồi.
Đúng giờ Ngọ một khắc, bàn tay to của Hồng Quảng Bình đập mạnh xuống mặt bàn quầy quẻ: “Mưa đâu?”
Tang Bồi lập tức cảnh giác đứng sát cạnh Lục Mạc Ninh.
Thế nhưng ngay vào lúc đó, theo sau cái đập bàn của Hồng Quảng Bình, bầu trời mới đây còn trong vắt vạn dặm bỗng nhiên mây đen giăng kín. Thời tiết thay đổi chỉ trong chớp mắt, một giọt nước mưa tạch một tiếng rơi đúng trên mu bàn tay đang đặt trên bàn của Hồng Quảng Bình.
Hồng Quảng Bình cảm thấy giọt nước đó như dầu nóng bỏng rát, khiến hắn nhanh chóng rụt tay lại. Hắn ngẩng đầu lên đầy vẻ khó tin, trợn tròn mắt, cả người ngây dại như phỗng.
Không chỉ riêng hắn mà tất cả các nha dịch cùng bá tánh khác đều như hóa ngốc, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời vừa mới đó còn trong vắt nay đã mây đen giăng lối. Từng giọt mưa như cam lộ tạch tạch rơi trên trán, trên mắt, trên gò má họ…
Họ dường như bị đóng đinh tại chỗ, thành kính ngẩng đầu như đang triều bái, sững sờ đến tột độ.
Chẳng biết ai là người đầu tiên phát ra tiếng reo hò chói tai, cứ như dẫn dắt cảm xúc của tất cả mọi người, niềm vui sướng ồn ã bùng nổ như pháo rang, suýt chút nữa đã lật nhào quầy quẻ trước mặt Lục Mạc Ninh.
Ngay cả Tang Bồi cũng sững sờ. Hắn vốn tưởng đại nhân chỉ nói càn, đã chuẩn bị sẵn tâm thế liều chết bảo vệ y, kết quả là… thực sự mưa rồi sao?
Lại còn không sai một phân một ly?
Đúng chính xác là giờ Ngọ một khắc, đại nhân thật sự là… chẳng lẽ thực sự là thần cơ diệu toán?
Lẽ nào là tiên nhân hạ phàm?
Đợi đến khi mọi người nhảy múa ăn mừng trận mưa đầu tiên sau ba năm ròng rã, Hồng Quảng Bình dù có khắc chế đến đâu cũng không kìm được đỏ hoe mắt, có kẻ đã khóc nấc lên vì quá đỗi vui mừng.
Khi hắn quay đầu lại, liền thấy từ lúc nào, gã đầy tớ cao lớn đã che một chiếc ô giấy dầu, che khuất dung mạo diễm lệ của thiếu niên. Ánh mắt y trong trẻo điềm tĩnh, dường như đã nhìn thấu hết thảy sinh tử thế gian, đó đâu giống ánh mắt mà một thiếu niên nên có?
Hồng Quảng Bình ngẩn người, ngây ra nhìn Lục Mạc Ninh.
Chẳng biết tự lúc nào, một con rắn đen đã bò lên vai thiếu niên, sắc đạo bào xanh thẳm đan xen cùng sắc rắn đen, càng tôn lên khuôn mặt trắng trẻo đến mức tinh khôi của y.
Bên ngoài màn mưa cứ như bị ngăn cách với tất cả, khiến Hồng Quảng Bình đứng ngây ra đó. Nước mưa gột rửa gương mặt hắn, dường như cũng dập tắt đi nỗi phẫn hận tích tụ bấy lâu cùng sự cố chấp trước những bất công thế thái. Hắn dán chặt mắt vào thiếu niên, đôi môi mỏng máy động, vừa định nói gì đó thì thấy con rắn đen đang lười biếng bỗng nhiên dựng thẳng thân mình, khó chịu le lưỡi rắn về phía hắn.
Hồng Quảng Bình lúc này mới sực tỉnh, vội vàng cụp mắt: “Đạo trưởng… quả nhiên thần cơ diệu toán.”
Lục Mạc Ninh tâm trạng cực tốt, khẽ gõ ngón tay lên quầy quẻ: “Câu ta muốn nghe không phải là câu này.”
Hồng Quảng Bình cũng là kẻ dứt khoát, ôm đao chắp tay: “Hồng Quảng Bình từ nay về sau xin nghe theo mệnh lệnh, dẫu lên núi đao xuống biển lửa cũng tuyệt không hai lời.”
Đám nha dịch kích động bên cạnh cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn Lục Mạc Ninh như nhìn thấy một vị tiên đồng, đầy vẻ khó tin: “Hồng ca, chuyện này thật sự… quá thần kỳ! Thực sự mưa rồi, ba năm rồi… trận mưa đầu tiên sau ba năm đấy! Đạo trưởng, không lẽ ngài thực sự là vị tiên nhân nào đi ngang qua cứu giúp trấn Giang Tê chúng ta sao?”
“Phải đó, tốt quá rồi! Đạo trưởng giúp ta xem với, bao giờ ta mới lấy được vợ?”
“Cả ta nữa, cả ta nữa…”
“Còn ta…”
“…”
Tiếng bàn tán lao xao vang lên, mọi người chẳng thèm trú mưa nữa, ai nấy đều vươn tay muốn nhờ Lục Mạc Ninh xem quẻ.
Lục Mạc Ninh điềm tĩnh đứng dậy: “Chỉ xem quẻ cho người hữu duyên. Hôm nay đã hết duyên, mấy vị quan gia nên sớm chuẩn bị thì hơn. Trận mưa này chỉ kéo dài một canh giờ, giờ đã trì hoãn lâu thế này, e là thời gian để mấy vị tích trữ nước mưa không còn nhiều đâu.”
Quả nhiên, lời này của Lục Mạc Ninh vừa dứt, đám đông lập tức giải tán ngay tức khắc.
Hồng Quảng Bình chắp tay: “Đa tạ!”
Lục Mạc Ninh về đến quán trọ chưa đầy nửa canh giờ, mưa quả nhiên đã tạnh hẳn.
Y bấm đốt ngón tay tính toán thời gian, rồi phân phó Tang Bồi thu dọn hành lý. E rằng không bao lâu nữa Hồng Quảng Bình kia sẽ đến mời người thôi.
Quả nhiên Tang Bồi vừa thu dọn xong, Hồng Quảng Bình đã dẫn theo một toán nha dịch, quần áo ướt sũng còn chưa kịp thay, vội vã đến mời Lục Mạc Ninh về huyện nha ở.
Lục Mạc Ninh nhìn Hồng Quảng Bình cùng đám nha dịch đang xoa tay hầm hè đầy vẻ vui mừng, khóe môi khẽ nhếch lên: “Được thôi.”
Chẳng hiểu sao, đám nha dịch bị nụ cười này của Lục Mạc Ninh làm cho toàn thân gai người, cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
Lúc Lục Mạc Ninh theo Hồng Quảng Bình về huyện nha, tin tức đã lan truyền khắp trấn Giang Tê: trong trấn mới đến một vị đạo trưởng bói toán cực kỳ linh ứng, đã được quan gia mời về huyện nha rồi.
Người vây xem đông nghịt. Lục Mạc Ninh bước vào công đường đổ nát, ngẩng đầu nhìn năm chữ “Huyện nha trấn Giang Tê” đã bong tróc hết lớp sơn. Khi bước qua ngưỡng cửa cao vút, nỗi tiếc nuối và chấp niệm từ kiếp trước trong phút chốc tan thành mây khói. Y thẫn thờ nhìn cảnh tượng hoang tàn này, nhưng lại nảy sinh một cảm giác thuộc về đầy kỳ lạ.
Đám nha dịch đi phía sau không nhịn được thì thào lôi kéo: “Hồng ca, đệ nói thật nhé, trấn Giang Tê mình chẳng cần cái thứ gọi là huyện lệnh làm gì. Mấy tên thư sinh trói gà không chặt đó chẳng biết làm cái tích sự gì, chỉ giỏi chi hồ giả dã giảng đạo lý, làm sao hiểu được nỗi khổ của chúng ta… Hay là cứ để đại tiên đây làm huyện lệnh đi, anh em mình nhất định sẽ nghe lời ngài ấy!”
“Phải đấy, phải đấy!”
“Mấy thứ dầu ớt, ghế cọp mà chúng ta chuẩn bị cho tên huyện lệnh đó đều xong xuôi cả rồi, chỉ chờ y tới là có thể ra tay ngay, đảm bảo khiến y phải cuốn gói khỏi đây!”
Một tên nha dịch trong số đó vội vàng tiến lên lấy lòng: “Tiên nhi ngài cứ yên tâm, chúng ta bảo đảm sẽ để ngài ngồi vững cái ghế này. Cái hạng huyện lệnh thất phẩm gì đó, chẳng làm được việc gì thực tế cho chúng ta, thà để… Tiên nhi, sao ngài đột nhiên cười làm ta thấy gai người thế này?”
Tên nha dịch bị nụ cười nhướng mày đột ngột của Lục Mạc Ninh làm cho sởn gai ốc, rõ ràng là đẹp đến mê hồn, nhưng sao lông tơ sau gáy gã cứ dựng hết cả lên?
Lục Mạc Ninh chẳng biết từ lúc nào đã bước đến vị trí chủ tọa trên công đường, quay lưng lại. Dưới tấm biển “Minh Kính Cao Huyền” (Gương sáng treo cao), y mỉm cười với Hồng Quảng Bình cùng đám nha dịch đang ngơ ngác: “Dầu ớt? Ghế cọp? Hửm?”
Đám đông: “… Ờ, phải…phải rồi…” Sao thế nhỉ? Sao họ lại thấy muốn bỏ chạy thế này?
Lục Mạc Ninh: “… Vừa hay, bản quan chính là vị huyện lệnh thất phẩm mới nhậm chức của các ngươi, Lục Mạc Ninh.”
Đám nha dịch: “…”
Hồng Quảng Bình: “…”
📜
Chương 36
Một nén nhang sau, toán nha dịch do Hồng Quảng Bình dẫn đầu, gương mặt cả đám nghệch ra, tay cầm chổi, giẻ lau, bắt đầu dọn dẹp huyện nha trong trạng thái mơ hồ.
Đợi đến khi họ đã ngoan ngoãn làm việc được một lúc, cả đám mới bừng tỉnh, đột ngột đứng thẳng người dậy: Ta là ai? Đây là đâu…
Tại sao họ lại thực sự nghe lời đến mức đi dọn dẹp huyện nha thế này?
“Hồng, Hồng… Hồng ca… không phải chứ? Cái tên mặt trắng… phỉ phỉ, vị tiên nhi này…” Tên nha dịch lắp bắp, tự tát mình một cái cho thẳng lưỡi, đôi mắt vô hồn muốn khóc mà không ra nước mắt: “Vị tiên nhi này sao có thể là quan huyện lệnh mới nhậm chức được? Giờ tính sao đây? Ngài ấy đã biết chúng ta định dùng dầu ớt với ghế cọp để đối phó rồi?”
“Tương lai chúng ta sau này liệu còn có ngày lành sao?”
Hồng Quảng Bình cũng đang trong trạng thái mơ màng. May mà để giữ vững uy nghiêm trước mặt anh em, hắn cố nén da mặt căng cứng, nhưng trong lòng thì chén nháo như bầy quỷ múa: Tiểu đạo trưởng là đại nhân?
Đại nhân là tiểu đạo trưởng?
Hắn vốn định xử tên huyện lệnh mới này, nhưng huyện lệnh lại biến thành tiểu đạo trưởng, vậy là hắn không thể ra tay rồi?
Không những không thể ra tay, hắn còn phải nghe lời ngài ấy răm rắp?
Hồng Quảng Bình: … Hắn đang ở đâu, hắn là ai? Tại sao hắn cảm thấy kể từ sau trận mưa vừa rồi, cả thế giới này đều thay đổi hết cả rồi?
“Hồng ca?” Tên nha dịch thấy Hồng Quảng Bình im lặng, không nhịn được lo lắng gọi khẽ một tiếng.
Hồng Quảng Bình rốt cuộc cũng chậm chạp hoàn hồn, liếc gã một cái đầy u uất: “Nói nhảm cái gì? Làm việc đi!”
“Nhưng, nhưng mà chẳng phải chúng ta đã bàn là sẽ xử…”
“Xử cái gì mà xử? Ngươi ngứa da rồi à? Hay thấy sống lâu quá rồi?” Một tên nha dịch khác vội vàng đá gã một cái: “Ngươi đừng có mà liên lụy bọn ta. Suy nghĩ kỹ đi, Tiên nhi… phỉ phỉ, là đại nhân, đại nhân! Đại nhân bảo mưa là mưa ngay được, thì việc khiến chúng ta lăn đùng ra chết bất đắc kỳ tử chẳng phải cũng dễ như bỡn sao?”
Bị nói như vậy, những tên còn lại đồng loạt rùng mình, vội vàng rụt cổ như đám chim cút, dồn hết sức bình sinh bắt đầu hùng hục làm việc.
Hồng Quảng Bình cầm chiếc chổi dài, vẫn cảm thấy: Có gì đó không đúng lắm thì phải?
Hắn dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy dưới gốc cây khô trong sân huyện nha, chẳng biết từ lúc nào đã được che một chiếc ô vải lớn. Vị Lục đại nhân mới nhậm chức đang ngồi ngay ngắn trước bàn đá, lật xem những tập quyển hồ sơ cũ kỹ.
Trận mưa vừa dứt, mặt đất vẫn còn ẩm ướt, lá cây dính nước rụng đầy sân rất khó quét dọn. Làn gió mát mang theo hơi ẩm thổi qua, Hồng Quảng Bình đột nhiên cảm thấy mọi thứ dường như đã khác trước, khiến hắn có cảm giác như cách biệt cả một đời.
Thế nhưng ngay lúc này Lục Mạc Ninh ngẩng đầu lên, nhướng mày nhìn hắn: “Hồng nha đầu đây là đang lười biếng sao?”
Hồng Quảng Bình lắc đầu theo phản xạ: “Không…” Sực nhận ra mình quá nhát gan, không được, hắn khẽ ho một tiếng, lấy lại phong thái của một tên nha đầu: “Đại nhân, trời đâu có nắng, ngài bày chiếc ô vải này ra làm gì?”
Chẳng lẽ là sợ bị nắng làm đen da? Đúng là điệu đà như đàn bà con gái vậy.
Đám nha dịch bên cạnh vừa ngoan ngoãn dọn dẹp vừa vểnh tai lên nghe lén.
Lục Mạc Ninh cứ như không nhận ra thâm ý trong lời nói của Hồng Quảng Bình, khóe môi khẽ nhếch, ra vẻ cao thâm mạt trắc: “Ồ? Có vấn đề sao? Bản quan đâu có nói là để tránh nắng? Cái huyện nha này chắc cũng mười mấy năm rồi chưa được dọn dẹp nhỉ? Chư vị e là phải làm việc suốt đêm không nghỉ rồi. Bản quan vốn dĩ thân dân, đương nhiên là phải ở lại cùng mọi người. Có điều…”
Mọi người chẳng hiểu sao bỗng đồng loạt rùng mình một cái.
Hồng Quảng Bình cũng có dự cảm không lành, cổ họng hơi run lên: “Có điều gì?”
Lục Mạc Ninh thong thả nói: “Thật không khéo, lúc trời tối sẽ còn một trận mưa nữa, không dài đâu, chỉ nửa canh giờ thôi, chư vị cố gắng lên nhé.”
Nói xong, y thong dong tiếp tục lật quyển hồ sơ, nhâm nhi trà xanh, vô cùng tự tại. Cách đó không xa, bảy vị nha dịch mặc đồng phục đứng ngây ra với bảy khuôn mặt đờ đẫn: “…”
Đại… đại đại đại nhân, ngài chắc chắn đây không phải là đang nhỏ mọn trả thù câu nói “dầu ớt ghế cọp” lúc nãy đấy chứ?
Đại… đại nhân không phải là muốn bắt họ đội mưa dọn dẹp đấy chứ? Nhưng mà, thật sự sẽ còn mưa sao?
Đến lúc trời vừa sập tối, khi những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, đám nha dịch đã hoàn toàn tê liệt. Những chiếc chổi, giẻ lau trong tay múa may như lốc xoáy, nhưng trong lòng họ cũng đã sâu sắc nhận ra một vấn đề: Đắc tội với ai cũng được, tuyệt đối đừng đắc tội đại nhân, thảm lắm.
Đây chính là bài học xương máu của họ!
Rắn đen bò trên vai Lục Mạc Ninh, hiếm khi quét sạch được luồng trọc khí bấy lâu nay, đắc ý nghĩ: Ha ha ha, cuối cùng cũng có kẻ giống trẫm rồi. Đắc tội với kẻ nhỏ mọn này, y không hành các ngươi thì hành ai?
Vì có Lục Mạc Ninh trấn giữ, cộng thêm sự uy hiếp từ hai lần “tiên tri” trước đó, một tên nha đầu cùng sáu tên nha dịch ngoan ngoãn như chuột thấy mèo, dọn dẹp toàn bộ nha môn sạch bong như mới.
Sáng hôm sau khi bá tánh đi ngang qua, ai nấy đều ngẩn ngơ, không nhịn được dừng chân ngắm nhìn cánh cửa và tấm biển bóng loáng. Tuy sơn vẫn còn bong tróc, nhưng mà… sạch sẽ thế này không lẽ là do tiên nhân làm phép?
Họ không nhịn được vội vàng dừng lại bái lạy.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lục Mạc Ninh vận quan bào, nhìn thanh tân như một cây hành non, trắng trẻo sạch sẽ đứng ngay cửa nha môn. Theo sau y là sáu kẻ rũ rượi như cọng bún thiu, cộng thêm một tên nha đầu Hồng Quảng Bình với gương mặt nghệch ra, khiến mọi người sững sờ: Đây có còn là thất bá xưng hùng xưng bá trấn Giang Tê không?
Đây có còn là kẻ xưng bá huyện nha không?
Sao đột nhiên nhìn giống như cà tím bị sương muối, héo rũ hết cả thế kia?
Và quan trọng hơn… tại sao tiên nhân lại mặc một bộ quan phục?
Đây… đây không phải là kiểu áo mà huyện lệnh trước đây vẫn mặc sao?
Ngay khi mọi người đang bái lạy được một nửa, vị tiên nhân đẹp đến thoát tục kia bỗng cất lời. Giọng nói thanh thoát, êm tai vô cùng, nhưng những lời y nói ra lại khiến họ cảm thấy như mình bị mê hoặc, nghe mà không thể hiểu nổi. Chỉ nghe vị tiên nhân nói: “Chính thức giới thiệu với mọi người, bản quan chính là huyện lệnh mới được bổ nhiệm của các ngươi, Lục Mạc Ninh. Đây là chiêng trống mới mua, nếu có nỗi oan ức gì, cứ việc đến đây, huyện nha đều sẽ tiếp nhận để giải oan cho các ngươi, đây là điều thứ nhất.
Điều thứ hai, bản quan xin giải thích lại một lần nữa. Bản quan mới chân ướt chân ráo đến đây, có trêu đùa với mọi người một chút, bản quan không phải tiên nhân, cũng giống như các vị, chỉ là một người bình thường mà thôi.
Còn về những lời tiên đoán trời mưa, chẳng qua chỉ là một bộ phương pháp dự báo mà bản quan đúc kết được. Nếu các vị bằng lòng, bản quan sẽ dạy phương pháp này cho mọi người, để sau này khi nào trời mưa, khi nào thời tiết biến chuyển bất thường, mọi người đều có thể tự mình dự đoán được đôi phần.
Thế gian rộng lớn, chúng sinh đông đảo, không hề có chuyện ma quỷ thần thánh, mọi người chớ có đồn thổi hay tin tưởng mù quáng.”
Lục Mạc Ninh nói những lời này là vì muốn mượn sự việc vừa rồi để thu phục Hồng Quảng Bình, nhưng đồng thời cũng không muốn những kẻ có tâm địa bất chính lợi dụng chuyện này để lừa gạt dân chúng.
Hơn nữa y cũng không nói dối. Trong mười mấy năm sau này, từng có một vị lão giả đúc kết được một bộ phương pháp dự báo thời tiết rất đơn giản. Kiến dời tổ, nhện giăng tơ rủ xuống… hay tôm cá trong khe suối nhảy vọt lên mặt nước, đó đều là điềm báo sắp có mưa.
Dĩ nhiên những dấu hiệu đó không thể chuẩn xác đến từng giây từng phút như cách y tiên đoán vốn là nhờ vào lợi thế của kiếp trước, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến bá tánh tin tưởng rồi.
“Còn điều thứ ba, chính là ván cược trước đó giữa bản quan và Hồng nha đầu. Nếu bản quan thắng, hắn sẽ phải nghe lệnh bản quan vô điều kiện. Có mọi người ở đây làm chứng, hy vọng Hồng nha đầu sẽ không nuốt lời.” Lục Mạc Ninh dứt lời liền quay sang nhìn Hồng Quảng Bình đang ngơ ngác: “Hồng nha đầu thấy sao?”
Hồng Quảng Bình cuối cùng cũng hiểu ra rốt cuộc là sai ở đâu rồi. Hóa ra… hắn hoàn toàn bị đưa vào tròng rồi sao?
“Đại nhân, ngài… ngài đã biết trước là trời sẽ mưa? Ngài đây là…”
Khuôn mặt Hồng Quảng Bình nghẹn đến đỏ bừng, nhưng há miệng ra lại chẳng nói được lời nào. Ván cược là do tự hắn đòi đánh, quả thực không thể trách cứ được ai.
Hắn thẫn thờ nhìn Lục Mạc Ninh, đối diện với đôi đồng tử trong vắt như nhìn thấu tâm can kia, những lời giận dữ định thốt ra bỗng như bị dội một gáo nước lạnh, chỉ còn nghe tiếng xèo xèo bốc khói rồi nghẹn lại nơi cổ họng, không thể phát ra được.
Dẫu sao hắn cũng không thể nói ra lời lật lọng, đành chắp tay: “Thuộc hạ tự khắc sẽ duy mệnh thị thính, nguyện dốc sức khuyển mã.”
Sáu tên nha dịch còn lại cũng mang khuôn mặt nghệch ra: “…”
Lão đại của họ bị đưa vào tròng rồi?
Mà lại còn bị một tên mặt trắng… à không, bị một thiếu niên đưa vào tròng? Mà khoan đã… tất cả bọn họ đều bị đưa vào tròng rồi mà? Họ đã phải làm việc quần quật suốt cả một đêm đấy thôi!
Nhưng hiện tại…
Nghĩ đến nỗi sợ hãi khi bị thống trị bởi “dầu ớt và ghế cọp”, cả đám lặng lẽ rũ đầu: “Chúng thuộc hạ nguyện dốc sức khuyển mã.”
Giờ đây bọn chúng chỉ cần thầm niệm một câu: Lục đại nhân là kẻ hẹp hòi, Lục đại nhân là một con hổ cười, hành hạ người khác mà chẳng thấy một giọt máu.
Nghĩ thế, họ bỗng thấy…
Ơ, hình như ngoan ngoãn nghe lời cũng không tệ lắm.
Họ còn có thể làm gì khác đây? Cũng chỉ có thể kiên cường mỉm cười trụ vững tiếp thôi.
Dân chúng chứng kiến từ đầu đến cuối: “…” Còn… còn có thể chơi theo kiểu này sao?
Lục Mạc Ninh vừa giơ tay, Tang Bồi liền đặt dùi trống vào lòng bàn tay y. Lục Mạc Ninh trong bộ quan bào chỉnh tề, khi vung tay lên để lộ một đoạn cổ tay trắng ngần như tuyết. Một tiếng “Tùng” vang dội, tiếng trống trước huyện nha chính thức vang lên: “Huyện nha báo án, chính thức bắt đầu!”
Tiếng trống ấy như khiến mọi người bừng tỉnh khỏi cơn mê, không nhịn được ngơ ngác nhìn sang Hồng Quảng Bình. Hồng Quảng Bình liếc nhìn đám đông một lượt rồi dõng dạc: “Những gì Lục đại nhân nói cũng chính là lời ta muốn nói, các ngươi có oan ức gì thì cứ đến mà kêu.”
Dứt lời, hắn là người đầu tiên sải bước quay trở lại trong nha môn, sáu người còn lại lờ đờ đi theo sau. Thế nhưng vừa vào đến nơi, họ đã thấy thiếu niên nọ đang đứng quay lưng về phía mình, một tay chắp sau lưng, ngón tay trắng trẻo thon dài chỉ vào chiếc ghế đá nặng hàng trăm cân, điểm nhẹ một cái: “Tang Bồi, vị trí chiếc ghế đá đó không đúng, đem đặt dưới gốc cây táo kia đi, để che nắng.”
Ngay sau đó, bảy người tận mắt chứng kiến gã hộ vệ to lớn lầm lì kia tiến thẳng đến trước bàn đá, xuống tấn vững chãi, rồi nhẹ nhàng như không nhấc bổng chiếc bàn đá lên.
Hắn giơ cao quá đầu, bước đi vững vàng đến gốc cây táo cách đó hơn trăm bước, rồi đặt xuống một cách êm ái.
Mỗi bước hắn đi qua đều để lại một chuỗi dấu chân lún sâu trên mặt đất.
Bảy người vốn dĩ còn định tiến lên hỏi cho ra lẽ tại sao Lục Mạc Ninh lại lừa họ, giờ đây lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.
Lục Mạc Ninh bấy giờ mới xoay người lại, nhìn bảy kẻ đang ngập ngừng không nói, y nhướng mày: “Có việc gì sao?”
Bảy người đồng thanh lắc đầu như trống bỏi: “Dạ không!”
Đôi mắt phượng của Lục Mạc Ninh hơi trầm xuống, uy áp tỏa ra cực lớn: “Vậy còn không mau đi tuần tra?”
Bảy người lập tức đứng thẳng tắp: “Rõ!”
Bảy người đồng loạt quay ngoắt lại, cuống cuồng chạy nhỏ bước ra khỏi nha môn để đi tuần tra.
Thế là suốt cả ngày hôm đó, bá tánh khắp trấn Giang Tê đều được chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng: sáu gã nha dịch vốn dĩ hống hách như ôn thần, nay ngoại trừ Hồng Quảng Bình đang ngồi ở quán trà không biết đang suy tính điều gì, thì tất cả đều trưng ra bộ mặt tươi cười hớn hở, đi từng nhà hỏi han: “Có ai gây rối không? Có việc gì cứ tìm nha môn nhé, già trẻ không lừa, lớn bé đều hoan nghênh nha.”
Mọi người đồng loạt nuốt nước miếng: “…”
Hình như… thực sự có gì đó khác lạ rồi, nhưng sao họ cứ thấy gai người thế này?
Lục Mạc Ninh mất năm ngày mới lật xem hết toàn bộ các quyển hồ sơ cũ, có cái từ mười mấy năm trước, có cái còn lâu hơn.
Tuy nhiên, không nằm ngoài dự đoán, những vụ án trong vài năm trở lại đây lại thưa thớt đến đáng thương.
Y phân loại những quyển hồ sơ có vấn đề theo từng mốc mười năm, sau đó lọc ra một xấp nhỏ rồi tiếp tục sàng lọc kỹ lưỡng từng vụ một. Cuối cùng y chỉ giữ lại mười vụ án cũ đầy nghi vấn, trong đó nghiêm trọng nhất là một vụ án thông dâm giết người, những vụ còn lại đều là các án kiện không quá quan trọng.
Lục Mạc Ninh bảo Tang Bồi đem những hồ sơ đã xem xong trả về phòng lưu trữ, rồi y lật mở vụ án mạng đã xảy ra ít nhất mười lăm năm về trước.
Rắn đen chẳng biết đã bò lên vai y từ lúc nào, liếc mắt nhìn qua, giọng nam trầm thấp chậm rãi vang lên: …Bùi thị có một cô con gái, tuổi vừa trăng tròn, dung mạo như hoa. Chậc, đẹp đến mức nào nhỉ? Liệu có đẹp bằng Lục đại nhân ngươi không?
Lục Mạc Ninh u uất liếc nó một cái. Rắn đen khẽ vẫy đuôi, nghĩ đến cái tính cách có thù tất báo của y, liền lặng lẽ nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Lục Mạc Ninh đã lật xem tập quyển hồ sơ này vài lần, mọi tình tiết bên trong y đều đã nắm rõ như lòng bàn tay.
Vụ án này xảy ra mười lăm năm trước. Bùi gia là một hộ dân ở cuối phố Tây trấn Giang Tê, gia đình bình dân, sinh được một trai một gái. Con gái lớn khi ấy mười sáu tuổi, dung mạo bất phàm.
Đứa con trai út khi ấy mới chỉ năm sáu tuổi. Người trụ cột của Bùi gia là Bùi Hùng, vốn làm nghề thợ săn, thường ngày vào rừng săn bắn. Nhờ thân thủ nhanh nhẹn nên cuộc sống gia đình cũng coi như sung túc.
Thế nhưng vào một ngày đầu xuân mười lăm năm trước, hàng xóm bỗng báo án rằng trưởng nữ nhà họ Bùi thông dâm với một người đàn ông đã có vợ. Gia đình người đàn ông kia họ Thạch, hai nhà cách nhau không xa, đều làm nghề thợ săn nên ngày thường quả thực qua lại rất mật thiết.
Vị huyện lệnh đương nhiệm mười lăm năm trước tên là Xương Vinh Hoan, một vị Tiến sĩ hai bảng. Hoàn cảnh của ông ta khi đó cũng gần tương tự như Lục Mạc Ninh hiện giờ. Hơn mười năm trước vẫn là thời Tiên đế tại vị, trấn Giang Tê vốn dĩ vẫn luôn là nơi cực kỳ khó cai quản, vì vậy triều đình đã phái Xương đại nhân này đến.
Sau khi Xương đại nhân nhậm chức, hai năm đầu tiên cai trị quả thực không tệ.
Tuy nhiên, công trạng chỉ ở mức trung bình, muốn thực sự được thăng thiên thì còn phải mài giũa thêm vài năm nữa. Đúng lúc này thì sự việc kia xảy ra. Sở dĩ vụ án đó gây chấn động cực lớn là bởi vì vụ án thông dâm này đã khiến quá nhiều người phải bỏ mạng, xôn xao một thời.
Năm đó, Xương đại nhân nhận được báo án liền đi điều tra Bùi gia và Thạch gia, nhưng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Thế nhưng ngay lúc này, người ta lại phát hiện ra Bùi Thị Nữ chưa gả chồng kia thế mà đã mang thai.
Như vậy, mọi chuyện dường như đã có bằng chứng xác thực, coi như là bằng chứng thép.
Thời bấy giờ, tội thông dâm cực kỳ nặng, hình phạt cũng vô cùng tàn nhẫn. Xương đại nhân khi đó đã phán quyết trực tiếp dựa theo thiết luật của Đại Triệu.
Chỉ là vừa mới tuyên án, cả hai nhà họ Bùi và họ Thạch đều quỳ trước huyện nha kêu oan, khẳng định tuyệt đối không có chuyện đó. Họ nói Bùi Thị Nữ mang thai là do bị kẻ gian hãm hiếp từ ba tháng trước, chứ không phải do thông dâm mà có. Họ vốn đã định đi báo án, nhưng không ngờ dư luận lại đồn đại như vậy.
Nhưng khi Xương đại nhân yêu cầu Bùi gia nói ra kẻ thủ ác là ai, họ lại không thể nói ra được danh tính cụ thể.
Xương đại nhân vẫn giữ nguyên phán quyết ban đầu, nhưng vì Bùi Thị Nữ đang mang thai nên có thể chờ sau khi sinh con mới thi hành án. Nào ngờ, Bùi Thị Nữ vì quá đau buồn trong ngục mà dẫn đến sẩy thai. Sau khi có phán quyết thi hành cực hình sau nửa tháng, nàng vì không cam lòng chịu nhục, đã treo cổ tự vẫn ngay trong lao phòng để chứng minh sự trong sạch.
Thạch Đại Lực người bị cho là thông dâm, khi ấy vừa qua tuổi tam thập, đương độ sung sức, vậy mà cũng tự sát theo để minh oan.
Cái chết của Thạch Đại Lực ban đầu chưa gây ra tác động quá lớn, nhưng không ai ngờ rằng người vợ góa của hắn là Thạch Du thị, vì oán hận Bùi gia đã liên lụy đến chồng mình, đã dẫn theo đứa con nhỏ phóng hỏa thiêu rụi cả nhà họ Bùi.
Sau đó, hai mẹ con một lớn một nhỏ treo cổ ngay trước cửa huyện nha, trên người vẫn còn mặc áo tang, bên cạnh là một chữ “Oan” viết bằng máu. Sự việc này đã làm chấn động cả trấn Giang Tê thời bấy giờ.
Xương đại nhân nhanh chóng kết thúc vụ án một cách qua loa. Có lẽ vì không chịu nổi áp lực tại trấn Giang Tê, ông ta đã bỏ tiền ra mua chuộc cấp trên để điều chuyển công tác đi nơi khác ngay lập tức.
Năm đó, người giữ chức nha đầu trong huyện nha chính là cha của Hồng Quảng Bình. Ông cảm thấy sự việc có nhiều điểm đáng ngờ: Thạch Đại Lực đang tuổi tráng niên, nếu Bùi Thị Nữ đã tự vẫn để minh oan, chỉ cần làm lớn chuyện thì cấp trên chắc chắn sẽ điều tra lại, tại sao một đấng nam nhi như hắn lại chọn cách tự kết liễu theo?
Hồng lão nha đầu cảm thấy thế nào cũng không ổn, định bụng đi điều tra thì lại xảy ra vụ phóng hỏa diệt môn Bùi gia. Ông càng thấy vô lý hơn, bởi lẽ Thạch Du thị dẫu có muốn chết theo chồng thì cũng tuyệt đối không thể nhẫn tâm mang theo đứa con thơ dại, lại còn dẫn con đi phóng hỏa giết người, hành động này quá đỗi tàn độc và trái với bản năng người mẹ.
Sau đó, ông đã chặn đường Xương đại nhân khi ông ta đang trên đường đi nhậm chức mới để kiến nghị, nhưng đối phương chẳng hề mảy may để tâm, không muốn dây vào vũng nước đục này dứt khoát rời đi.
Lão nha đầu cảm thấy bao nhiêu mạng người không thể chết oan uổng như vậy, bèn định vượt cấp lên phủ thành để bẩm báo. Thế nhưng trên đường đi, ông đã bị đá từ trên núi lăn xuống đè chết.
Hồng Quảng Bình mang theo nỗi uất hận ấy suốt mười lăm năm. Hắn tin rằng nếu Xương Vinh Hoan không tham sống sợ chết, không bưng bít sự thật vì cái ghế quan lộ, thì cha hắn đã không phải mạo hiểm vượt cấp để rồi bỏ mạng nơi thâm sơn cùng cốc.
Nỗi đau mất cha biến thành sự thù ghét thấu xương tủy đối với những kẻ khoác áo quan trường. Hắn mặc định bọn họ đều là lũ mặt trắng chỉ giỏi chạy trốn khi gặp biến, nên hễ có huyện lệnh nào mới đến, hắn đều tìm cách xua đuổi. Giang Tê trấn vì thế mà trở thành vùng đất dữ không quan nào dám trụ lại.
Rắn đen nhìn vào những con số khô khốc cuối quyển hồ sơ, giọng nói trầm xuống đầy kinh ngạc: Tám mạng người? Cứ thế mà khép lại vụ án sao?
Lục Mạc Ninh khẽ ừ một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo: “Mười lăm năm trước, khởi đầu từ một vụ thông dâm, kết thúc bằng tám cái xác. Vậy mà vụ án lại có thể kết thúc một cách tròn trịa đến vô lý như vậy, ngươi không thấy kỳ quái sao?”
Đặc biệt là kiếp trước Lục Mạc Ninh chưa từng nghe qua vụ này. Có lẽ nó đã bị vùi lấp quá sâu, hoặc những kẻ kế nhiệm sau đó đều cố tình làm ngơ để đổi lấy sự bình yên giả tạo.
Y chậm rãi phân tích lại các nghi điểm: “Thứ nhất, cái chết của Thạch Đại Lực là một dấu hỏi lớn. Đại Triệu thiết luật dù nghiêm khắc với tội thông dâm, nhưng chủ yếu nhắm vào nữ giới. Nam giới dù bị tử hình cũng thường được chờ đến mùa thu mới quyết trảm, hắn vẫn còn vợ dại con thơ, sao có thể tuyệt vọng đến mức tự sát ngay lập tức?”
“Thứ hai, việc Thạch Du thị phóng hỏa diệt môn rồi tự vẫn càng phi lý. Ta đã xem qua hồ sơ khám nghiệm, nàng ta dáng người nhỏ thẳn, cao chưa đầy sáu thước bốn. Trong khi đó xà ngang trước cửa huyện nha cao ít nhất chín thước. Dù có kê thêm ghế, một người đàn bà yếu ớt đang mang theo con nhỏ làm sao có thể tự treo cả hai mẹ con lên đó một cách gọn gẽ như vậy được? Huống chi còn có nghi điểm thứ ba.”
Rắn đen bị cuốn vào mạch suy luận sắc bén của y, không nhịn được vươn dài cổ hỏi: Vậy còn nghi điểm thứ ba… là gì?
Lục Mạc Ninh thong thả nói: “Ngươi nhìn kỹ chỗ này, Bùi gia và Thạch gia cùng quỳ trước huyện nha kêu oan, khẳng định tuyệt đối không có chuyện đó. Bùi Thị Nữ mang thai là do bị kẻ gian hãm hiếp từ ba tháng trước, không phải do thông dâm. Họ vốn đã định đi báo án, nhưng không ngờ dư luận lại đồn đại như vậy.”
Rắn đen: Sao? Chỗ này có vấn đề gì à?
Lục Mạc Ninh đáp: “Bùi gia năm đó nói Bùi Thị Nữ bị người ta hãm hiếp nên mới mang thai, khả năng này không phải không có, nhưng lại chẳng một ai thèm tra xét. Nếu chuyện đó là thật, gia đình đã giữ kín suốt hơn ba tháng, tại sao đột nhiên ngay lúc này lại bị khui ra?”
Rắn đen ngẩn người: Tại sao?
Ánh mắt Lục Mạc Ninh trầm xuống: “Ngươi nhìn câu này đi, ‘Họ vốn đã định đi báo án, nhưng không ngờ dư luận lại đồn đại như vậy’. Liệu có khả năng, kẻ hãm hiếp Bùi Thị Nữ biết được họ sắp đi báo án, nên đã cố tình sai khiến tên hàng xóm đi vu khống trước? Mục đích là để tiên hạ thủ vi cường, xóa sạch bằng chứng? Bùi Thị Nữ chết rồi, chết không đối chứng. Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, đứa trẻ vừa mất, tên hàng xóm liền vừa khéo nhìn thấy họ thông dâm? Trong khi cả Thạch Du thị và Bùi Lưu thị đều có mặt ở nhà, hai người đó làm sao có thể lén lút sinh ra chuyện đồi bại?”
Rắn đen: Tại sao tên huyện lệnh họ Xương kia lại không nhìn ra? Tám mạng người đấy!
Ánh mắt Lục Mạc Ninh thâm trầm: “Vụ án này, dù người đã chết, nhưng xô nước bẩn này cũng không thể để họ mang theo xuống địa phủ mãi mãi được.”
Rắn đen: Ngươi định làm gì?
Lục Mạc Ninh hít một hơi thật sâu: “Lật lại bản án, thẩm tra lại từ đầu.”
Nói thì dễ, nhưng muốn lật lại một vụ án từ mười lăm năm trước khó khăn đến nhường nào, Lục Mạc Ninh hiểu rõ hơn ai hết. Trước tiên y phải chứng minh được vụ án này thực sự có oan tình, nghĩa là y phải tìm được bằng chứng.
Hơn nữa, còn phải tìm lại những nhân chứng năm xưa, và cả vị Xương Vinh Hoan đại nhân kia nữa.
Sáng sớm hôm sau Lục Mạc Ninh bước ra sân, nhìn bao quát cái huyện nha vốn lạnh lẽo vắng vẻ. Mấy tên nha dịch vừa thấy Lục Mạc Ninh liền lập tức đứng bật dậy, đồng thanh hô lớn: “Chào buổi sáng đại nhân!”
Lục Mạc Ninh khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển hướng sang Hồng Quảng Bình: “Hồng nha đầu, đi theo bản quan, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
Hồng Quảng Bình nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Lục Mạc Ninh, trong lòng chợt có chút thẫn thờ. Hắn siết chặt chuôi bội đao bên hông, im lặng cất bước đi theo.
Thế nhưng chỉ một nén nhang sau, khi nghe rõ câu hỏi của Lục Mạc Ninh, chân mày hắn nhíu chặt lại, giọng lạc đi: “Ngài nói muốn tra vụ án nào cơ?”
Lục Mạc Ninh nhấn mạnh từng chữ: “Hồng nha đầu, ngươi nghe cho rõ đây. Mười lăm năm trước, vụ án thông dâm của Bùi Thị Nữ.”
Gân xanh trên trán Hồng Quảng Bình giật liên hồi, hắn nghiến răng: “Không được.”
Lục Mạc Ninh điềm nhiên: “Đây là mệnh lệnh. Bản quan định thẩm tra lại vụ này, ngươi là nha đầu của huyện nha, có nghĩa vụ phải phối hợp với bản quan.”
Hồng Quảng Bình cười lạnh một tiếng: “Cùng lắm thì cái chức nha đầu này lão tử không làm nữa!”
Hắn dứt khoát tháo bội đao bên hông đập mạnh xuống bàn, tiếng choảng chói tai khiến đám nha dịch bên ngoài giật nảy mình, đứng thẳng tắp như phỗng: Chuyện gì vậy? Lại có biến gì rồi?
Lục Mạc Ninh chẳng hề nao núng, thản nhiên đáp: “Cho dù ngươi không làm, ngươi cũng không trốn tránh được đâu. Mấy ngày trước, Hồng nha đầu ngươi đã chính miệng giao ước ván cược đó trước mặt bàn dân thiên hạ trấn Giang Tê này, từ nay về sau, đối với bản quan nói gì nghe nấy.”
“Ngươi… lúc đó là ngươi gài bẫy ta!” Hồng Quảng Bình mặt đen như nhọ nồi, nghiến răng kèn kẹt, nắm đấm siết chặt đến mức kêu răng rắc. Tang Bồi thấy vậy định tiến lên che chắn nhưng đã bị Lục Mạc Ninh phẩy tay ra hiệu lùi lại.
Lục Mạc Ninh ôn tồn: “Hồng nha đầu, bản quan không muốn ép ngươi. Vụ án này có thể lật lại được hay không, trước tiên cần ngươi phải cam tâm tình nguyện giúp ta. Bằng không, tuyệt đối không có cách nào bắt đầu.”
Hồng Quảng Bình hít một hơi thật sâu, đột ngột quay người lại: “Muốn ta giúp ngài tra vụ án này sao? Đừng có mơ!”
Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào cánh cửa, giọng nói của Lục Mạc Ninh từ phía sau lại vang lên, đều đều nhưng nặng tựa ngàn cân: “Hồng nha đầu, năm xưa Hồng lão nha đầu một thân chính khí, điều ông ấy làm lẽ nào thực sự chỉ là để thể hiện, để đổi lấy một cái danh hão thôi sao? Không phải. Ông ấy chỉ là không muốn trấn Giang Tê này, không muốn dưới mí mắt của mình lại xuất hiện oan án. Năm đó vụ án này chết tám người. Đó là tám mạng người, trong đó còn bao gồm hai đứa trẻ mới chỉ năm sáu tuổi. Đó có lẽ là di nguyện duy nhất của ông ấy rồi, lẽ nào ngươi muốn vụ án này, muốn chấp niệm này trở thành điều hối tiếc vĩnh viễn của ông ấy dưới suối vàng sao?”
Hồng Quảng Bình muốn dứt khoát đẩy cửa bước ra. Chỉ cần đẩy ra, hắn có thể rời khỏi đây, rời khỏi mớ bòng bong đầy máu và nước mắt này.
Nhưng cơ thể hắn lúc này như bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Lục Mạc Ninh lật mở những nghi điểm của vụ án do chính tay mình viết, đẩy về phía trước: “Đây là những gì bản quan viết, có thể còn sai sót, cần phải xác thực lại từng điều một. Nhưng có một điểm chắc chắn là vụ án năm xưa tuyệt đối không đơn giản như thế. Cha của ngươi, cũng có thể… cái chết do đá lở cũng không hề đơn giản.”
Từng sự việc xâu chuỗi lại, tự sát, phóng hỏa diệt môn, treo cổ, và cuối cùng là cái chết do đá đè của Hồng lão nha đầu. Nếu tách riêng từng việc thì có vẻ chỉ là tai nạn hoặc sự phẫn uất, nhưng khi gộp tất cả lại, sự trùng hợp khiến người ta không thể không nghi ngờ.
Lời của Lục Mạc Ninh khiến Hồng Quảng Bình đột ngột quay phắt người lại, đầy vẻ khó tin: “Lời này là thật sao?”
Lục Mạc Ninh đáp: “Không chắc chắn, nhưng nếu không tra… cha của ngươi sẽ chết trắng tay.”
Nếu không tra, vụ án này sẽ mãi mãi là một ẩn số, và đó chắc chắn không phải là điều Hồng lão nha đầu muốn thấy.
Hồng Quảng Bình bất ngờ sải bước tiến lại gần. Tang Bồi lập tức cảnh giác như một con sói đầu đàn, dán mắt vào từng cử động của hắn. Chỉ khi thấy Hồng Quảng Bình cầm lấy tờ danh sách nghi điểm kia, Tang Bồi mới thu tay lại.
Hồng Quảng Bình lướt mắt từ trên xuống dưới, đọc nhanh như gió. Sau khi đọc xong, hắn đột ngột vò nát tờ giấy trong tay: “Nếu ta giúp ngài, ngài thực sự có thể phá được vụ án này sao?”
Lục Mạc Ninh lắc đầu: “Không dám chắc, nhưng… sự thành do người.”
Không làm, thì mới thực sự là một chút hy vọng cũng không có.
Hồng Quảng Bình đưa tay quệt mạnh lên mặt, nhìn sâu vào mắt Lục Mạc Ninh một hồi lâu rồi gằn giọng: “Được, ta giúp ngài!”
Thấy Hồng Quảng Bình đồng ý nhanh chóng như vậy, rắn đen không khỏi nghi hoặc: Chẳng qua ngươi chỉ nói có vài câu, sao hắn lại đổi ý nhanh vậy?
Lục Mạc Ninh khẽ ngước mắt: “Ngươi thực sự cho rằng chỉ là vài câu nói sao?”
Rắn đen vẫy vẫy đuôi: Chứ không thì là gì?
Lục Mạc Ninh thong thả giải thích: “Đánh người phải đánh vào lòng. Hồng Quảng Bình tuy chuyên chế bá đạo nhưng bản chất không phải kẻ ác, hắn chỉ là thành kiến với quan lại. Điều đó không có nghĩa là hắn không muốn báo thù cho cha, không muốn hoàn thành di nguyện của ông. Chẳng qua là từ trước tới nay không có ai dám ra tay, hắn cũng chẳng tin ai. Muốn hắn tin, thì phải đưa ra bằng chứng. Những nghi điểm ta viết ra tuy chỉ có vài chữ, nhưng đủ để hắn thấy rằng ta thực sự đã xem, đã nghĩ và đã dụng tâm điều tra…”
Rắn đen vẫn chưa thông: Chỉ thế thôi sao? Sao hắn biết được mấy cái nghi điểm đó không phải do ngươi bịa ra?
Lục Mạc Ninh liếc nó một cái: “Năm đó Hồng lão nha đầu dám vượt cấp đi kêu oan, nếu trong tay không có bằng chứng, ông ấy làm sao dám đi?”
Số bằng chứng đó tuy đã biến mất cùng cái chết của ông, nhưng không có nghĩa là không còn ai biết đến. Hồng Quảng Bình là hậu duệ duy nhất, e rằng năm xưa đã kịp biết được điều gì đó. Lục Mạc Ninh chẳng qua là đánh cược một ván, không ngờ lại cược thắng. Xem ra… năm đó Hồng lão nha đầu thực sự đã tra ra được chút manh mối.
Hồng Quảng Bình chắc hẳn đã về nhà một chuyến. Khi quay lại, trên tay hắn có thêm vài tờ giấy tuyên đã ngả vàng. Sắc mặt hắn vẫn lầm lì, đôi môi mím chặt, nhưng trong ánh mắt không giấu nổi sự dao động. Hắn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đẩy xấp giấy về phía Lục Mạc Ninh.
Lục Mạc Ninh hơi ngạc nhiên: “Đây là…?”
Hồng Quảng Bình trầm giọng: “Thứ ngài muốn.”
Lục Mạc Ninh tâm niệm khẽ động, mở xấp giấy ra. Chữ viết trên đó vô cùng cẩu thả, dường như là do ai đó trong lúc vội vàng đã chép vội lại.
Những nét chữ trên trang giấy tuy đã cũ kỹ và ố vàng theo năm tháng nhưng vẫn còn vẹn nguyên, minh chứng cho sự cẩn trọng và nỗi uất ức được cất giấu suốt hơn một thập kỷ.
Khi đọc kỹ nội dung bên trong, Lục Mạc Ninh không tự chủ được ngồi thẳng lưng dậy, sắc mặt nghiêm trọng: “Đây là bản nghiệm tử thi của mẹ con Thạch Du thị năm đó? Nhưng bản quan đã xem qua quyển hồ sơ lưu trữ, trong đó có vài tờ…”
Hồng Quảng Bình nghiến răng, cắt ngang lời y: “Tên Xương Vinh Hoan đó đã tráo đổi bản nghiệm thi! Ông ta sợ mất chức, sợ ảnh hưởng đến con đường thăng tiến nên đã vội vàng kết án giả! Nếu không phải vì ông ta, cha ta năm đó hà tất phải lặn lội một chuyến đi kêu oan? Đây là bản sao mà cha ta đã bí mật chép lại trong lúc vội vã. Đây mới là sự thật, trên cổ Thạch Du thị có vết siết bằng tay, đúng như những gì đại nhân đã hoài nghi. Bà ấy không hề tự vẫn, mà là bị bóp chết rồi mới treo xác lên!”
Hóa r, tên quan cẩu thả năm đó vì sợ tai tiếng ảnh hưởng đến công trạng đã nhẫn tâm đè nén sự thật, vội vã khép lại vụ án mạng tám mạng người một cách oan uổng.
“Năm đó cha ta không đành lòng để tám miệng ăn nhà người ta chết oan, không tiếc thân mình… Chỉ tiếc rằng ông ấy đến cuối cùng vẫn không thể đòi lại công đạo, còn uổng mạng một cách tức tưởi.”
Hồng Quảng Bình khi ấy còn nhỏ, làm sao không hận, làm sao không oán cho được?
Hơn nữa, sau cái chết của Hồng lão nha đầu, mẹ hắn phải lam lũ giặt thuê để nuôi con, sức khỏe kiệt quệ rồi qua đời ngay khi hắn vừa kịp nhậm chức nha đầu, chưa kịp để bà hưởng một ngày phúc đức. Nỗi hận thù quan lại trong lòng hắn vì thế mà bén rễ sâu sắc.
Nhưng hắn không ngờ rằng, thế gian này quan lại cũng có người này người khác.
Lục Mạc Ninh nhìn tập giấy trên tay, giọng nói kiên định: “Bản quan sẽ đòi lại sự trong sạch cho họ, và cũng sẽ trả lại công đạo cho cha của ngươi.”
Hồng Quảng Bình nhìn sâu vào mắt Lục Mạc Ninh, đột nhiên quỳ một gối xuống đất, giọng nói vang dội đầy kiên định: “Lục đại nhân, thuộc hạ đã được nghe về sự việc ở Thông Châu phủ. Ngài có thể dấn thân vào nơi hiểm cảnh, xông vào Giang thị sơn trang cứu Giang trang chủ ra, thì ngài nhất định không giống với lũ quan lại kia. Thuộc hạ tin tưởng ngài, nguyện… lên núi đao xuống biển lửa, quyết không từ nan!”
Lần này hắn thực sự tâm phục khẩu phục. Nếu trước đó việc nghe lời chỉ là vì bị đưa vào tròng, thì tin tức hắn vừa nhận được trên đường về nhà đã thực sự khiến hắn trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Có lẽ… mọi thứ thực sự có thể thay đổi.
Lục Mạc Ninh không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh đến vậy: “Sao ngươi biết được chuyện đó?”
Hồng Quảng Bình đáp: “Thông Châu phủ đã phái người đến, dọc đường đang tuyên truyền công trạng của đại nhân. Thuộc hạ nhận được tin trước một bước, người của Thông Châu phủ e rằng lát nữa sẽ tới, còn mang theo khen thưởng của Tân nhậm Châu phủ đại nhân.”
Lục Mạc Ninh không ngờ đối phương lại hành động mau lẹ như thế. Xem ra Lận đại nhân có ý định nâng đỡ y, bằng không đã chẳng cần rầm rộ nhắc đến những việc y đã làm.
Hồng Quảng Bình nói tiếp: “Đại nhân, những gì thuộc hạ biết cũng chỉ có bấy nhiêu. Đây là những thứ cha ta vội vàng để lại, nhưng muốn lật lại bản án thì không hề dễ dàng. Huống hồ, tên hàng xóm báo án đầu tiên năm đó đã biến mất ngay sau khi xảy ra chuyện, chết không đối chứng, chỉ dựa vào bấy nhiêu đây thì vẫn chưa đủ.”
Lục Mạc Ninh khẽ ừ một tiếng: “Bản quan hiểu.”
Muốn tìm đủ chứng cứ, thì trước tiên tên hàng xóm báo án năm xưa, lão ngỗ tác đã khám nghiệm tử thi, cùng với vị Xương Vinh Hoan đại nhân kia đều phải có mặt. Nhưng để tìm được ba người này, e là khó khăn trùng trùng.
Lục Mạc Ninh phái Hồng Quảng Bình đi tìm người dễ tìm nhất trước, lão ngỗ tác năm đó.
Hồng Quảng Bình nhận lệnh rời đi, và quả nhiên không lâu sau, đoàn người mang theo khen thưởng từ Thông Châu phủ cũng đã tới nơi.
Lục Mạc Ninh đích thân ra đón tiếp đoàn người đến phong thưởng. Phần thưởng là một trăm lượng bạc trắng, y thản nhiên nhận lấy không chút do dự.
Rắn đen bò trên vai y, không nhịn được mỉa mai: Bọn văn nhân các ngươi chẳng phải luôn miệng nói không thích những thứ vật ngoài thân sặc mùi tiền này sao?
Lục Mạc Ninh liếc nó một cái, ánh mắt đầy thâm ý: “Bạc ta kiếm được bằng bản lĩnh của mình, tại sao lại không nhận?”
Rắn đen: Nói vậy thì cũng phải có một nửa của trẫm chứ.
Dù sao nó cũng đã tốn công chạy vặt… à không, chạy rắn mà.
Lục Mạc Ninh: “… Không có.”
Rắn đen: Tại sao?
Lục Mạc Ninh: “Giấy trắng mực đen viết rõ ràng rồi, chỉ khen thưởng cho Lục Mạc Ninh Lục đại nhân.”
Rắn đen nhìn ngón tay thon dài như ngọc của y chỉ vào mấy chữ trên văn thư, cảm thấy tầm mắt mình có chút không rời đi được. Nhưng khi định thần lại ý tứ của đối phương, nó thè thè lưỡi rắn, nghiến răng: Ngươi nên đổi tên thành Lục Gian Trá thì đúng hơn.
Lục Mạc Ninh: “Vậy thì cũng chờ ngươi đổi tên trước đã.”
Rắn đen: Ta thì đổi thành cái gì?
Ánh mắt Lục Mạc Ninh lướt qua thân hình mảnh dài của nó, mấp máy môi phát ra âm thanh không thành tiếng: “Hắc Tiểu Trùng (Sâu đen nhỏ).”
Rắn đen: “…”
Lục Mạc Ninh tâm trạng cực tốt thu cất bạc vào kho. Vị sư gia đến thông truyền thấy cảnh này thì đôi mắt sáng lên, mỉm cười đầy ẩn ý, từ trong ngực áo lấy ra một bức thư đẩy về phía Lục Mạc Ninh: “Lục đại nhân, danh tiếng của ngài hiện nay đã vang dội khắp vùng Thông Châu rồi. Chuyện là thế này… vị Tân nhậm Tri châu đại nhân của chúng ta, có việc muốn cầu viện đến ngài đây.”
“Ồ? Không biết là việc gì?” Lục Mạc Ninh liếc nhìn phong thư một cái, nhưng vẫn chưa có ý định mở ra.
“Đại nhân thực sự không xem thử sao?” Vị sư gia lấy làm lạ, vừa rồi thấy vị Lục đại nhân này khá là yêu thích vật ngoài thân như bạc trắng kia mà?
Lục Mạc Ninh hơi tựa lưng ra sau, tư thái ung dung tự tại. Y vốn có dung mạo xuất trần nên dù làm hành động có chút tùy ý này cũng không khiến người ta cảm thấy bất nhã: “Cứ nói trước đi đã, bằng không, vạn nhất là việc nằm ngoài khả năng của Lục mỗ thì lại khó xử cho cả đôi bên.”
Vị sư gia cười cười: “Việc này, e là chỉ có đại nhân ngài mới có thể giải quyết được thôi.”
Lục Mạc Ninh nhướng mày: “Ồ?”
Sư gia: “Đại nhân đã nghe nói về vụ án xảy ra ở phủ Ninh Châu mấy tháng gần đây chưa?”
“Phủ Ninh Châu?” Lục Mạc Ninh nhíu mày, “Vụ án gì?”
Vị sư gia có chút ngạc nhiên, nhưng ngẫm lại cũng phải, đối phương từ kinh thành đến đây, e là chưa chắc đã hay tin: “Lần này tri phủ đại nhân nhà ta vừa khéo có việc cầu đến Tân nhiệm tri châu, thuộc hạ vừa lúc ở đó nên mới nhận chân chạy chuyến này.”
“Tri phủ đại nhân nhà ngươi? Là Tri phủ của phủ Ninh Châu sao?” Lục Mạc Ninh hỏi lại.
“Chính là ngài ấy… Đại nhân nhà ta vốn là đồng môn với Tân nhiệm Tri châu của Thông Châu phủ. Lần này thực sự là cùng đường rồi, nghe danh tiếng của ngài tại Thông Châu, nên tiểu nhân mới phải đích thân chạy một chuyến.” Sư gia mặt mày ủ dột, “Đại nhân nhà ta cũng thực sự hết cách rồi, mới có mấy tháng ngắn ngủi mà đã chết sáu bảy người, cứ đà này thì… cái mũ cánh chuồn trên đầu đại nhân nhà ta e là khó giữ.”
“Có chuyện như vậy sao? Chết sáu bảy người? Là loại vụ án gì?” Lục Mạc Ninh nghiêm nét mặt, ngồi thẳng người dậy.
Vị sư gia lắc đầu: “Tình hình cụ thể thì lão gia nhà chúng ta vẫn chưa tra ra được, cứ cách một khoảng thời gian là lại có chuyện xảy ra, nhìn thủ pháp thì giống như do cùng một người làm… Lão gia nhà ta vốn là vị quan tốt vì dân xin mệnh, làm việc thực tế, nếu không phải vì lo sợ lại có thêm bá tánh gặp nạn, ngài ấy tuyệt đối cũng không dám cầu cạnh đến đại nhân.”
Lục Mạc Ninh điềm nhiên nói: “Bản quan cũng chỉ là tình cờ gặp may mà thôi, làm sao phá nổi những vụ án mạng ly kỳ như thế.”
Sư gia cười nói: “Đại nhân khiêm tốn quá rồi. Ai mà chẳng biết ngài chỉ nhìn qua một cái đã biết phu nhân trang chủ có vấn đề, lại còn một lời tiên đoán được trời mưa. Nay danh tiếng của ngài vang xa, thiên hạ đồn đại thần kỳ lắm đấy.”
Tên sư gia này có lẽ đã nhận lệnh, ra sức nịnh hót Lục Mạc Ninh.
Lục Mạc Ninh vốn không muốn xen vào việc của châu phủ khác. Thứ nhất, y chỉ là một huyện lệnh thất phẩm, điều tra vượt cấp nếu xong xuôi thì không sao, nhưng nếu không ổn thỏa e là sẽ rước lấy phiền phức. Thứ hai, đường đường là một tri châu mà địa bàn mình quản lý cũng không trị được, vậy cần ông ta làm gì?
Lục Mạc Ninh đứng bật dậy: “Tang Bồi, tiễn khách. Việc này e là Lục mỗ không giúp được, vị quan gia đây xin mời về cho.”
Nói xong, y dứt khoát cất bước đi thẳng.
Tên sư gia cuống quýt định đuổi theo nhưng lại bị thân hình cao lớn của Tang Bồi chặn lại: “Lục đại nhân, Lục đại nhân! Đừng mà, ngài xem phong thư này đi, bảo đảm ngài xem xong sẽ động lòng thôi. Chỉ cần dẹp yên được chuyện này, Xương đại nhân nhà chúng ta nói rồi, tuyệt đối sẽ không để ngài phải đi tay không đâu.”
Bước chân của Lục Mạc Ninh vừa mới chạm đến ngưỡng cửa đại đường huyện nha bỗng khựng lại.
Không trách y nghĩ nhiều, hiện tại y đang canh cánh vụ án của Bùi Thị Nữ, nên đối với họ Xương này vô cùng nhạy cảm.
Y xoay người, phẩy tay, Tang Bồi vâng lệnh lùi ra.
Sư gia vốn đang tuyệt vọng, thấy Lục Mạc Ninh quay người lại thì vui mừng khôn xiết: “Lục đại nhân, ngài đổi ý rồi sao?”
Lục Mạc Ninh lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Xương đại nhân? Tri châu phủ Ninh Châu các người tên đầy đủ là gì?”
Sư gia quái lạ liếc nhìn Lục Mạc Ninh một cái: Sao tự nhiên lại muốn biết tên đầy đủ của đại nhân nhà mình nhỉ?
Nhưng vì hiện tại đang có việc cầu cạnh, thái độ của tên sư gia cực kỳ khép nép: “Lục đại nhân nói thế mới nhớ, lão gia nhà chúng ta với ngài cũng coi như là người một nhà cả đấy. Đại nhân nhà chúng ta nhiều năm trước cũng từng làm huyện lệnh ở cái trấn Giang Tê này.”
Lời này vừa thốt ra, Hồng Quảng Bình vừa lúc bước vào đại đường định bẩm báo việc gì đó bỗng khựng lại. Hắn ngẩng đầu, khuôn mặt đen sạm trầm mặc nhìn chằm chằm về phía tên sư gia.
Tên sư gia vẫn chưa nhận ra điều bất thường, tiếp tục bắt quàng làm họ: “Lục đại nhân mới đến Giang Tê nên chắc chưa có ấn tượng gì. Đại nhân nhà chúng ta tên là Xương Vinh Hoan, hơn mười năm trước từng làm huyện lệnh ở đây suốt hai năm, chẳng phải là người một nhà sao? Đại nhân, lần này ngài nhất định phải giúp cái ân tình này, bằng không… này này, ai vậy? Ngươi định làm gì?”
Đột nhiên, tên sư gia bị Hồng Quảng Bình xách ngược cổ áo nhấc bổng lên. Hắn vung tay, định quăng thẳng tên kia ra ngoài.
Lục Mạc Ninh liếc mắt nhìn Tang Bồi một cái.
Tang Bồi lập tức tiến lên, vận sức ở tay, trực tiếp giải cứu tên sư gia khỏi tay Hồng Quảng Bình.
Lục Mạc Ninh nhìn tên sư gia vẫn còn đang hồn xiêu phách lạc, đột nhiên nở một nụ cười khiến ông ta ngẩn ngơ vì kinh diễm. Thế nhưng, chỉ nghe thấy đối phương cất giọng lạnh lẽo: “… Vụ án này, bản quan giúp.”
Xương Vinh Hoan, quả nhiên là… khéo thật.
Sống Lại Thành Quyền Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.