📜
Kiếp trước Lục Mạc Ninh lao tâm khổ tứ, thân thể vốn chẳng tốt lành gì, hễ đêm xuống là khó lòng yên giấc. Tuy đã trọng sinh về thời thiếu niên, cơ thể khỏe mạnh hơn nhiều, nhưng một khi đã bị đánh thức thì không tài nào ngủ lại được nữa.
Thế là suốt nửa đêm còn lại, Lục Mạc Ninh cứ trừng mắt nhìn cái bóng như du hồn cứ lởn vởn bay qua bay lại trên người mình. Mãi một hồi sau đối phương mới biến trở lại thành chuỗi hạt gỗ, rơi bộp xuống ngực y. Lục Mạc Ninh gạt phắt chuỗi hạt xuống đất, nghiến răng nghiến lợi: “Ngày mai ta nhất định sẽ đổ sạch!”
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng Lục Mạc Ninh đã trở dậy. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, việc đầu tiên y làm là xắn tay áo lên, mở toang niêm phong của mấy vò rượu đó ra. Ngay lập tức, hương rượu tràn ngập căn phòng, thơm lừng như có móc câu dẫn dụ lòng người.
Chỉ là có lẽ do mất ngủ, khí chất quanh thân y càng thêm thanh lãnh mờ nhạt, nhưng đôi mày mắt lại càng thêm thanh tú mê người. Y nhấc một vò rượu lên, định bụng đổ thẳng vào chậu gỗ.
“Ngươi đang làm gì đó?” Trên vai đột nhiên truyền đến một giọng nam lười biếng khàn khàn. Có lẽ vừa mới tỉnh dậy nên nó hóa thành một con rắn đen, quấn quanh vai Lục Mạc Ninh, nhìn chằm chằm vào động tác của y. Đôi mắt rắn định thần, tỏa ra khí thế bức người.
Động tác của Lục Mạc Ninh vẫn trôi chảy như nước chảy mây trôi: “Đổ rượu.”
Nam tử nghiến răng nghiến lợi: Đây là của ta!
Lục Mạc Ninh: “Nhưng đây là do ta xách về, ông chủ Bạch chỉ bảo ta mang cho ngươi, chứ có nói là mang mấy vò đâu. Một vò đêm qua là đủ rồi. Yên tâm đi, đợi về đến kinh thành, ta nhất định, sẽ, mua, cho ngươi, đúng hai vò, Nữ Nhi Hồng!”
Lục Mạc Ninh nghiến răng nhấn mạnh từng chữ cuối cùng. Tư dung thanh lãnh cô tuyệt của y lúc này tựa như băng tuyết chớm tan, vừa lãnh đạm vừa cuốn hút, khiến rắn đen đang nghiêng đầu nhìn sang bỗng ngẩn người ra. Đôi mắt rắn khẽ lay động, tràn ngập vẻ kinh diễm.
Thế nhưng trong nháy mắt khi ngửi thấy hương rượu thấm đẫm lòng người, nó lại nghiến răng: Ta cần hai vò Nữ Nhi Hồng của ngươi làm cái gì? Thứ đó sao so được với thứ này?
Lục Mạc Ninh mặt không đổi sắc, một vò đã trút sạch vào chậu gỗ, y bắt đầu vươn tay lấy vò thứ hai. Kết quả là khi vừa chạm vào mép vò, y cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt. Cúi đầu xuống, y bắt gặp lưỡi rắn đỏ tươi của rắn đen đang thè ra đầy đe dọa và cường thế: Ngươi dám.
Lục Mạc Ninh nhướng mày: “Ngươi cứ thử xem? Dù sao mấy vò này cũng chỉ là đồ tiết kiệm tiền rượu mà có thôi. Ta đã sẵn lòng bỏ bạc ra mua rượu cho ngươi rồi, ngươi còn bất mãn cái gì nữa?”
Rắn đen cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề. Nghĩ đến tính khí hẹp hòi của thiếu niên này, cái đuôi rắn khẽ gãi gãi đầu nhọn: Đêm qua có phải ta đã nói sai điều gì không?
Lục Mạc Ninh thầm nghĩ: Cũng biết cơ đấy.
Rắn đen nhìn đôi môi mỏng đang mím chặt đầy lạnh lùng của thiếu niên, lại thấy cả quầng thâm dưới mắt y, trong lòng không khỏi chột dạ: Trẫm… thật là, ngươi cứ như vậy… Thôi được rồi, ta xin lỗi ngươi, đừng quậy nữa. TruyenLau
Hắn không nói mấy chữ cuối thì còn đỡ, Lục Mạc Ninh vừa nhớ đến màn hành hạ đêm qua của đối phương, khóe miệng liền nhếch lên: “Quậy?” Y giơ tay định đổ luôn cả rắn đen vào chậu.
Nam tử đau đầu khôn xiết: Ngươi không muốn trừng trị Định Quốc Công nữa sao?
Quả nhiên, tay Lục Mạc Ninh khựng lại. Đôi mắt phượng thanh lãnh liếc xéo qua: “Đã nắm được nhược điểm rồi, tại sao vẫn không thể trừng trị? Những thứ này là giả sao?”
Giọng nam tử chậm rãi vang lên: Đương nhiên là thật, chỉ là ngươi có từng nghĩ qua, chứng cứ đã có trong tay, nhưng ngươi định giao ra bằng cách nào? Với thế lực của Định Quốc Công trong triều, sợ là thư còn chưa kịp đệ lên đã bị người ta chặn đứng giữa đường rồi.
Lục Mạc Ninh nghĩ đến kiếp trước cánh tay của Định Quốc Công vươn dài đến mức nào, chân mày khẽ cau lại. Những đầu ngón tay thon dài như ngọc gõ nhẹ vào mép vò rượu: “Ngươi biết cách giao ra?” TruyenLau
Nam tử: Tất nhiên.
Lục Mạc Ninh: “Nói cho ta biết.”
Cái đầu nhọn của rắn đen liếc về phía sau, ý vị rõ ràng, muốn có cách thì phải giữ lại mấy vò rượu này cho ta.
Lục Mạc Ninh vung tay một cái, trực tiếp ôm lấy vò rượu cùng con rắn đen trên đó quay lại bàn. Rắn đen bấy giờ mới thở phào một hơi, ngoái đầu nhìn vò rượu trong chậu gỗ với vẻ đầy tiếc nuối: Đúng là đồ phá gia chi tử, rượu của trẫm… TruyenLau
Xem ra sau này lúc thần trí không tỉnh táo cũng không được chọc vào tên này, vừa nhỏ mọn vừa thù dai, chậc.
Lục Mạc Ninh ngồi xuống trước bàn, đẩy đẩy chiếc hộp gấm đựng nhược điểm của Định Quốc Công: “Phải làm sao để tránh tai mắt của Định Quốc Công, đưa thứ này tới tay Thánh thượng?”
Nam tử: Giao nó cho đối thủ của Định Quốc Công. Kẻ đó nhất định sẽ dốc toàn lực để chèn ép lão ta. Đến lúc đó hai bên đấu đá nhau, tự nhiên sẽ không còn tâm trí đâu mà đối phó với Tân đại nhân kia nữa.
Lục Mạc Ninh nhíu mày: “Ngươi tưởng ta chưa nghĩ đến sao? Nhưng chốn triều đường này, ngươi có chắc chắn được ai là người của Định Quốc Công, ai là kẻ thù của lão không? Lại còn phải đảm bảo không bị Thánh thượng nghi ngờ nữa.”
Nếu là trước đó, dựa vào ký ức kiếp trước, y có lẽ còn chắc chắn được đôi ba phần. Nhưng lời của ông chủ Bạch ngày hôm qua, cộng thêm những tội chứng về việc Định Quốc Công có liên hệ với Hưởng Vương đã khiến Lục Mạc Ninh không còn dám khẳng định điều gì nữa.
Còn có câu nói của ông chủ Bạch: “Lão là người của hắn ư? Ngay cả hắn cũng tin…” Y biết cái tên lão đầu tiên là chỉ Định Quốc Công, vậy người thứ hai là ai? Lục Mạc Ninh thực chất có một suy đoán táo bạo, chẳng lẽ người thứ hai mà ông chủ Bạch nhắc tới chính là Thiên Kích Đế?
Nếu sự thật đúng là như vậy, Định Quốc Công không phải người của Thiên Kích Đế, vậy lão là người của ai? Năm đó khi Thiên Kích Đế chết bất đắc kỳ tử, lão đã nhúng tay vào bao nhiêu phần?
Cái đuôi của rắn đen vô thức gõ nhẹ vào vành vò rượu: Ta biết.
Ai mới là đối thủ thực sự của Định Quốc Công, ai căm hận muốn lão phải chết, nó đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Ánh mắt Lục Mạc Ninh sáng lên: “Thật sao? Ngươi chắc chắn chứ?”
Rắn đen ừm một tiếng: Ngươi có còn nhớ hai năm trước khi Tiết gia xảy ra chuyện, sở dĩ Tân đại nhân không để ý là vì lúc đó trong triều phát sinh một đại sự, khiến ai nấy đều đầu tắt mặt tối không còn tâm trí đâu mà quản đến. Ngươi còn nhớ việc đó không?
Lục Mạc Ninh đáp: “Tất nhiên. Khoảng thời gian đó chính là lúc Nhiếp Trung lang, Trung lang tướng Nhiếp Bình gặp chuyện. Lục bộ trong triều đều đang dốc sức điều tra vụ này, bận đến sứt đầu mẻ trán. Vì Trung lang tướng vốn là người cương trực, căn bản không giống hạng người sẽ làm ra những chuyện lừa trên gạt dưới, tham ô hối lộ, tàn hại người vô tội, thế nên khi Tân đại nhân bận xong việc thì Tiết Tam gia đã đến rút đơn kiện, ông ấy tự nhiên không còn để tâm nữa.”
Nói đến đây, giọng Lục Mạc Ninh bỗng nhỏ lại. Thực ra y vẫn còn chuyện chưa nói ra. Kiếp trước sau này khi lật xem mật án, y tự nhiên cũng thấy qua sự việc năm đó, Trung lang tướng Nhiếp Bình bị hãm hại chết, và Định Quốc Công cũng có liên quan trong đó.
Lúc nhìn thấy hồ sơ ấy, y cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Trung lang tướng Nhiếp Bình chính là bộ hạ cũ của Thiên Kích Đế từ bốn năm trước, cũng là một trong những cựu thần vì cảm niệm tình huynh đệ của Thánh thượng mà quỳ xuống cầu xin thánh thượng đăng cơ. Vậy mà hai năm sau, ông ta lại nhận lấy cái kết cục thê thảm như vậy. Năm đó khi chưa rõ chân tướng, Lục Mạc Ninh của kiếp trước vẫn còn nhỏ tuổi, thực sự đã tưởng rằng…
Nhưng sau này khi tận mắt nhìn thấy những bản mật chiết đẫm máu được che giấu cực sâu, Lục Mạc Ninh mới bừng tỉnh đại ngộ. Vị Thánh thượng mà y hằng tưởng tượng vốn không hề nhân từ như vẻ bề ngoài. Quân chủ mà y dốc lòng trung thành có lẽ đôi bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi, thậm chí còn ra tay tàn hại trung lương, chỉ là y không hề hay biết về những nhơ nhuốc nơi góc tối kia mà thôi.
Có điều lúc đó y đã cạn kiệt tâm trí vì nước Triệu, cộng thêm nỗi u uất do đôi chân tàn tật năm xưa, rốt cuộc y đã không trụ vững qua nổi mùa đông năm ấy.
Thấy rắn đen một lần nữa nhắc đến Nhiếp Trung lang, Lục Mạc Ninh hoàn hồn hỏi: “Người ngươi nói có liên quan đến Nhiếp Trung lang?”
Rắn đen ừm một tiếng: Nhiếp Bình năm xưa khi cùng Thiên Kích Đế chinh chiến nam bắc đã từng cứu mạng một thư sinh. Vị thư sinh đó sau này vào triều làm quan, hiện nay mới ngoài ba mươi tuổi. Vì vốn là ngôn quan của tiên đế, nay đã trải qua ba triều đại, ở trong triều cực kỳ có uy vọng.
Lục Mạc Ninh sững sờ, không khỏi kinh ngạc: “Ngươi đang nói đến… Bùi Ngự sử?”
Trong triều, đó là vị Ngự sử đại nhân trẻ tuổi nhất, không hề có bệ đỡ phía sau, không gia nhập bất kỳ bè phái nào, tính tình cương trực không vị nể, nghiêm cẩn túc mục, rất được đương kim Thánh thượng tin tưởng. Y vẫn luôn cho rằng Bùi Ngự sử là tâm phúc của Thánh thượng, một lòng trung thành, lời nói tuy khó nghe nhưng thẳng thắn.
Thế nhưng…
Lục Mạc Ninh nhớ lại chuyện hai năm trước, lại chẳng tài nào tin nổi Bùi Ngự sử từng được Nhiếp Trung lang cứu mạng. Hai năm trước khi Lương Châu xảy ra dịch bệnh, vị Ngự sử kia đã không ngần ngại thỉnh mệnh xông vào nơi tâm dịch nguy hiểm nhất. Cũng chính vào lúc đó, Nhiếp Trung lang gặp chuyện. Chỉ trong vòng hơn một tháng tội danh đã bị khép lại, cả gia quyến già trẻ lớn bé đều bị lưu đày đến nơi khổ ải biên thùy. Nếu không phải vì Nhiếp Trung lang năm xưa chiến công hiển hách, e là với những tội chứng đệ lên lúc bấy giờ, có bị xử lăng trì cũng không quá đáng.
Nhưng ngay thời điểm định tội sắp sửa lưu đày, Bùi Ngự sử cuối cùng cũng từ Lương Châu gấp rút trở về. Việc đầu tiên hắn làm chính là tiến thẳng vào Ngự thư phòng, liều chết nói thẳng, nói rằng Nhiếp Trung lang là hạng đại gian đại ác, đáng phải chịu hình lăng trì, tuyệt đối không thể dung thứ, không thể vì chút công lao quá khứ mà nương tay cho kẻ ác ôn như vậy.
Lời này của Bùi Ngự sử vừa thốt ra, cả triều đình xôn xao không ai dám tin. Bởi lẽ hành động này của Bùi Ngự sử có vẻ như bỏ đá xuống giếng, hạ thấp nhân phẩm người khác. Hắn quỳ trước Kim Loan Điện suốt ba ngày ba đêm, Thánh thượng vậy mà lại đồng ý. Chỉ là vì ai làm nấy chịu nên hạ chỉ chém đầu Nhiếp Trung lang, nhưng cũng vì đã xử tử Nhiếp Trung lang nên mới khai ân cho gia quyến, từ lưu đày đổi thành giáng làm thường dân, đời đời không được vào kinh làm quan.
Rắn đen chẳng biết đã nhớ đến chuyện gì, hồi lâu sau mới khẽ ừm một tiếng đầy chậm rãi. Giọng nó khàn đặc, nó quay đi, thậm chí còn đưa lưng về phía y: Ừm.
“Nhưng năm đó chính Bùi Ngự sử một mực chủ trương trọng hình với Nhiếp Trung lang, sao hắn có thể giúp Nhiếp Trung lang báo thù?” Lục Mạc Ninh thắc mắc. Năm xưa tuy bằng chứng do Định Quốc Công cung cấp vô cùng xác thực, nhưng Nhiếp Trung lang chiến công hiển hách, rất nhiều triều thần không tin, người xin tội cho ông ta không ít. Nếu không, ban đầu cũng chẳng đơn giản chỉ là xử lưu đày như vậy.
Rắn đen không biết từ lúc nào đã quay đầu lại, ngóc cái đầu nhọn lên, đôi mắt rắn nhìn sâu vào Lục Mạc Ninh: Những gì ngươi thấy chỉ là bề nổi. Ngươi có biết, cả nhà Nhiếp Bình năm đó hơn một trăm bảy mươi mạng người, nếu thực sự đi theo Nhiếp Trung lang chịu tội lưu đày, kết cục sẽ ra sao không?
Lục Mạc Ninh như sực nhớ ra điều gì, cả người run bắn lên, đầy vẻ không dám tin: “…”
Rắn đen không đợi y lên tiếng, tiếp tục nói: Khi Bùi Ngự sử trở về thì đã muộn, Nhiếp Bình không thể cứu được nữa. Mà Triệu Vân Tễ kia làm sao có thể để Nhiếp Bình sống sót? Hắn đã phái năm trăm tử sĩ phục kích trên đường lưu đày, chờ đợi họ chỉ có con đường chết thảm, không sót một ai. Trước khi vào ngục, Nhiếp Bình đã để lại cho Bùi Ngự sử một phong thư, nội dung rất đơn giản: Dùng mạng của ông ấy để đổi lấy sự vẹn toàn cho cả gia đình già trẻ lớn bé.
Chính vì vậy mới có chuyện Bùi Ngự sử tử gián sau này. Nhiếp Bình trong lòng hiểu rõ mình không thể sống nổi, hà tất phải để cả nhà già trẻ lớn bé vô tội phải chôn thây theo mình?
Lục Mạc Ninh ngẩn người hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn. Nếu tất cả những điều này là sự thật, thì Bùi Ngự sử đã tự tay đẩy ân nhân cứu mạng của mình vào chỗ chết, trong ba ngày ba đêm quỳ dưới điện năm ấy, đã phải tuyệt vọng đến nhường nào?
📜
Chương 2O
Kiếp trước Lục Mạc Ninh không có duyên gặp gỡ Bùi Ngự sử nhiều lần. Thêm vào đó, vụ việc Bùi Ngự sử thừa nước đục thả câu với Nhiếp Trung lang năm ấy tuy không ai dám nói ra mặt, nhưng danh tiếng sau lưng lại cực kỳ tệ hại, khiến hắn luôn độc lai độc vãng, chịu đủ mọi lời dèm pha.
Lục Mạc Ninh kiếp trước chịu cảnh giam hãm nơi hậu trạch suốt ba năm, sau này dù được quay lại triều đường nhưng khởi đầu chức vị không cao, tự nhiên chẳng có cơ hội diện kiến một vị ngôn quan chính tam phẩm như Bùi Ngự sử. Đến khi y thăng tiến sau vài năm, cũng chỉ thấy mặt Bùi Ngự sử được đôi ba lần trên triều, rồi sau đó không bao giờ gặp lại nữa.
Bởi vì vài năm sau đó, Bùi Ngự sử trên đường bãi triều về phủ, vì cứu một đứa trẻ suýt bị ngựa điên giẫm phải mà đã hy sinh dưới móng ngựa. Khi tin tức truyền đến triều đình, đồng liêu ai nấy đều không tin, họ cho rằng hạng người nhẫn tâm tuyệt tình như Bùi Ngự sử sao có thể hành thiện tích đức như vậy?
Lúc nghe tin ấy, y cũng đầy nghi hoặc. Nhưng giờ đây xâu chuỗi mọi chuyện lại, trái tim vốn đã chai sạn vì chứng kiến quá nhiều vui buồn hợp tan ở kiếp trước bỗng chốc nóng hổi, hốc mắt cay xè. Y quay mặt đi, lặng im không nói lời nào suốt một hồi lâu.
Đã biết cách để giao nộp tội chứng, Lục Mạc Ninh không dám chậm trễ thêm. Ngay giờ Ngọ hôm đó, y cấp tốc quay trở về kinh thành. Y không về thẳng phủ mà tự tay viết một phong thư, nhờ một đứa trẻ túc trực trước cổng Bùi phủ, đợi Bùi Ngự sử ra ngoài thì giao thư tận tay. Còn mình thì đến một quán trà gần đó, tìm một gian bao sảnh trên lầu hai nhìn ra cửa sổ, tĩnh lặng chờ đợi.
Lục Mạc Ninh cố hồi tưởng lại kiếp trước, nhưng phát hiện ra mình hoàn toàn không nhớ nổi dung mạo của vị Bùi Ngự sử này. Không biết đã qua bao lâu, tiếng bước chân dần dần tiến lại gần và dừng trước cửa phòng. Sau tiếng đáp lời của y, cửa phòng mở ra, Bùi Ngự sử bước vào.
Lục Mạc Ninh bấy giờ mới nhìn rõ diện mạo của đối phương. Ấn tượng đầu tiên chính là gầy, gầy đến mức ốm o tàn tạ, dường như chỉ còn một bộ xương khô bọc trong lớp cẩm bào màu thanh diệp rộng thênh thang. Trên cổ tay hắn quấn một tràng niệm châu, ánh mắt tĩnh lặng như tro tàn, khi nhìn sang không chút biểu lộ vui buồn. Dù mới ngoài ba mươi, hai bên thái dương của Bùi Ngự sử đã nhuốm sương trắng, nhìn vô cùng tiều tụy, nhưng tinh thần vẫn còn gượng gạo chống đỡ. Lục Mạc Ninh thầm nghĩ, có lẽ hắn phải ôm tâm niệm quyết tử chiến đến cùng với đám người Định Quốc Công thì mới có thể kiên trì được đến tận lúc này.
“Là ngươi.” Bùi Ngự sử nhạt giọng lên tiếng, thanh âm khàn đặc, chân vẫn chưa bước hẳn vào trong.
“Bùi Ngự sử nhận ra hạ quan?” Lục Mạc Ninh đứng dậy, giữ một khoảng cách không xa không gần, đối diện với hắn.
“Ừm.” Bùi Ngự sử đáp lời hờ hững, “Tìm bản quan có việc gì?”
Lục Mạc Ninh ướm hỏi: “Không biết hạ quan có vinh hạnh được mời Bùi Ngự sử dùng một chén trà không?”
Bùi Ngự sử rõ ràng không muốn nán lại lâu: “Trà thì miễn đi, có gì thì nói luôn.”
Lục Mạc Ninh nhìn chằm chằm vào đối phương, dồn ép: “Bùi Ngự sử muốn nói vậy thật sao? Nếu ta nói… chuyện ta sắp kể có liên quan đến Nhiếp Trung lang thì sao?”
Có lẽ đã quá quen với việc này, đồng tử của Bùi Ngự sử gần như không hề dao động. Nhưng Lục Mạc Ninh vốn tâm tư tinh tế, vẫn nhận ra bàn tay phải của hắn đã lén giấu ra sau lưng, gương mặt vẫn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng: “Ồ? Ngươi định nói với bản quan về hạng đại gian đại ác đó làm gì?”
Lục Mạc Ninh khẽ thở dài, đích thân tiến lên khép cánh cửa phòng lại, sau đó đi thẳng tới trước chiếc kỷ thấp rồi quỳ ngồi xuống. Y lấy ra một chiếc hộp gấm, đẩy về phía trước: “Bùi Ngự sử, ta cũng không vòng vo nữa. Hôm nay tìm ngài đến đây chỉ vì một chuyện duy nhất, cầu xin ngài giúp cho một tay.”
Bùi Ngự sử vẫn đứng yên bất động, ánh mắt càng thêm phần lãnh đạm: “Dựa vào cái gì? Dựa vào việc ngươi là tân khoa Trạng nguyên sao? Chẳng lẽ ngươi đã quá đề cao bản thân mình rồi?”
Lục Mạc Ninh cũng không hề nảy sinh chút tức giận nào: “Bởi vì mục tiêu của chúng ta là nhất trí.”
Bùi Ngự sử cau mày: “…”
Lục Mạc Ninh nhìn thẳng vào hắn, bình thản lên tiếng: “Kéo Định Quốc Công xuống khỏi vị trí đó.”
Gần như ngay khi lời vừa dứt, Bùi Ngự sử đột ngột ngước mắt, đồng tử lóe lên những tia sáng phức tạp rồi nhanh chóng tắt lịm trở về vẻ tịch mịch, đôi môi mỏng mím chặt: “Bản quan không biết ngươi đang nói cái gì.”
Lục Mạc Ninh rũ mắt, chậm rãi mở chiếc hộp gấm: “Hai năm trước, vào thời điểm Nhiếp Trung lang gặp chuyện, Tiết Thế tử đã đánh chết Tiết Tứ công tử của tam phòng Tiết gia tại mã trường. Định Quốc Công Tiết Thế Nhân vì muốn thoát tội cho con trai đã không tiếc tiền mua chuộc trên dưới, lợi dụng lúc triều đình đang hỗn loạn vì vụ án của Nhiếp Trung lang để che mắt thế gian.
Hai năm sau, di thê của Tiết Tứ công tử vì báo thù cho chồng đã dấn thân vào nguy hiểm, thiết kế giết chết Tiết Thế tử. Mục đích của ta rất đơn giản, khiến chuyện năm xưa công bố thiên hạ. Tội danh lừa trên gạt dưới của Định Quốc Công, cộng thêm những bằng chứng về việc lão kết đảng mưu lợi, tham ô hối lộ, xây dựng phủ đệ ở khắp nơi để lôi kéo triều thần này… chắc hẳn đủ để khiến lão phải sứt đầu mẻ trán rồi.”
Bùi Ngự sử nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gấm không rời mắt. Cứ mỗi khi Lục Mạc Ninh đọc lên một tội trạng của Định Quốc Công, đôi mắt tử khí của hắn lại sáng lên một chút. Cuối cùng, không biết từ lúc nào, Bùi Ngự sử đã tiến lại gần, cầm lấy những chứng cứ đó, lật xem từng trang một.
Đến trang cuối cùng, gương mặt vốn như mặt hồ tĩnh lặng của hắn rốt cuộc cũng xuất hiện những vết rạn nứt. Hắn nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay đột ngột siết chặt lấy sấp giấy. Hắn vội vàng quay mặt đi, mạnh bạo quẹt ngang dòng lệ chực trào, rồi như sợ mình làm nhăn nhúm hay hoen ố chứng cứ, hắn lập tức nới lỏng tay ra.
Giây tiếp theo, hắn cẩn thận trải từng tờ chứng cứ lên mặt bàn con, dùng lòng bàn tay từng chút, từng chút một vuốt phẳng chúng. Hắn cứ cúi đầu như thế, lặng im không nói một lời, chỉ có đôi bàn tay là vẫn không ngừng thực hiện những động tác lặp đi lặp lại ấy đầy nâng niu.
Lục Mạc Ninh quỳ ngồi ở đó, nhìn chằm chằm vào bàn tay gầy guộc khô khốc của Bùi Ngự sử, sống mũi bỗng thấy cay cay, cổ họng nghẹn lại. Những lời lẽ thuyết phục sắc bén mà y đã chuẩn bị sẵn trong đầu từ lúc đợi chờ, giờ đây lại không thể thốt ra được một chữ nào.
Hồi lâu sau, y mới khàn giọng nói: “Bùi Ngự sử, mong ngài hãy bảo trọng thân thể. Đại thù của Nhiếp Trung lang chưa báo, sâu mọt chốn triều đường chưa quét sạch, nước Triệu… vẫn còn cần đến ngài.”
Động tác của Bùi Ngự sử khựng lại. Hắn cẩn thận thu gọn những tội chứng ấy vào hộp gấm, đặt vào lồng ngực như báu vật, còn vỗ vỗ lên lớp áo cho chắc chắn. Sau đó hắn chỉnh lại y bào, quỳ ngồi đối diện với Lục Mạc Ninh. Hắn rũ mắt, không nhìn thẳng vào đối phương, chỉ đưa ngón tay chỉ về phía mấy vò rượu đặt bên cạnh: “Có thể uống không?”
Lục Mạc Ninh liếc nhìn chuỗi hạt gỗ. Phía sau chiếc bàn con che khuất, rắn đen đã biến trở lại từ lúc nào, đôi mắt rắn nhìn y, khẽ gật đầu một cái thật nhanh.
Lục Mạc Ninh không ngờ lần này nó lại hào phóng như vậy. Y nhấc một vò lên, gõ mở niêm phong, hương rượu nồng nàn lập tức tỏa ra. Y thay trà bằng rượu, rót đầy một chén cho Bùi Ngự sử. Đối phương bưng lên uống cạn một hơi.
Có lẽ do uống quá gấp, hắn đột ngột ho sặc sụa, ho đến đỏ bừng đôi mắt, nước mắt chảy dài. Nhưng Bùi Ngự sử vẫn cứ uống hết chén này nối tiếp chén kia. Lục Mạc Ninh cũng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ rót rượu cho hắn.
Cho đến khi vò rượu cạn đáy, gương mặt Bùi Ngự sử đã nhuốm men say đỏ gay, cảm xúc của hắn dường như cuối cùng cũng đã bình ổn lại. Khi Lục Mạc Ninh định với tay lấy vò tiếp theo, hắn đã ngăn lại: “Không cần nữa. Số tội chứng này ta sẽ đệ lên, nhưng đương kim Thánh thượng tính tình đa nghi, không thể giao ra toàn bộ, cũng không thể giao trực tiếp, nếu không ngài ấy sẽ không tin. Ngươi yên tâm, ta sẽ có cách khiến Thánh thượng bắt đầu hoài nghi Định Quốc Công. Có những thứ này trong tay, trong vòng hai năm, ta nhất định sẽ khiến lão… khiến lão… Chỉ là hiện tại, để chế hành các thế gia triều thần khác, Thánh thượng sẽ không thực sự động đến lão ngay, nhưng cũng sẽ không để lão được yên ổn.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc lẹm hiện lên: “Chuyện của Tiết Tứ công tử, hãy hoãn lại hai ngày. Sau hai ngày nữa là có thể ra tay. Trong hai ngày này, ta sẽ khiến hoàng thượng nảy sinh nghi kỵ với Định Quốc Công.”
Một khi hoàng thượng đã nghi ngờ, lại thêm việc bùng phát vụ Định Quốc Công lừa trên gạt dưới, kết đảng mưu lợi, lôi kéo triều thần, chắc chắn sẽ khiến trong lòng Thánh thượng găm một cái gai. Cái gai này sẽ theo thời gian mà đâm càng lúc càng sâu, cho đến khi không nhổ không được.
Nói xong, hắn đứng dậy. Có lẽ vì đã say nên khi bước xuống sập hắn hơi lảo đảo. Đi được vài bước, hắn không quay người lại, chỉ khẽ nghiêng đầu: “Ta không biết ngươi là người của ai, nhưng món nợ ân tình này, Bùi Ngọc ta ghi nhớ kỹ, đến chết không quên.”
Lục Mạc Ninh ngồi lặng yên rất lâu sau khi Bùi Ngự sử rời đi. Rắn đen không biết từ lúc nào đã trườn lên vai y: Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Lục Mạc Ninh nhìn đăm đăm vào vò rượu rỗng không, khẽ chỉ tay vào tim mình: “Ta đang nghĩ, cái chết đột ngột của Thiên Kích Đế năm đó… có lẽ không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.”
Nếu không, nếu Nhiếp Trung lang thực sự trong sạch, tại sao đương kim Thánh thượng lại nhất quyết hãm hại ông ta? Không chỉ riêng ông ta, mà trong vài năm tiếp theo, những vị tướng quân trung thần từng quỳ xuống thỉnh mệnh để Thánh thượng đăng cơ đều sẽ lần lượt qua đời vì đủ loại lý do kỳ lạ. Trước đây y chưa từng nghĩ tới, nhưng giờ ngẫm lại kỹ càng, không phải vì Nhiếp Trung lang đã làm sai điều gì, mà chỉ đơn giản vì họ là những cựu thần trung thành tuyệt đối của Thiên Kích Đế.
Rắn đen dường như không ngờ y lại đột ngột thốt ra một câu như vậy, nó đứng hình tại chỗ, cứng đờ người.
Lục Mạc Ninh nghiêng đầu nhìn rắn đen, đôi đồng tử đen láy tĩnh lặng quan sát nó: “Chẳng lẽ ngươi… cũng là một vị cựu thần nào đó của Thiên Kích Đế? Vì muốn báo thù cho chủ tử, nên mới ôm hận mà chết, không cam tâm nên mới hóa thành chuỗi hạt gỗ này?”
Rắn đen: “…”
Tại sao nó phải là cựu thần? Tại sao nó không thể chính là vị chủ tử kia?
Thế nhưng Lục Mạc Ninh không đợi nó lên tiếng, y đưa tay vuốt mặt một cái rồi đứng dậy, lầm bầm: “Chắc là ta ngửi mùi rượu nên cũng say rồi, tự dưng lại có cái suy nghĩ quái dị đó. Ngươi làm sao mà là vị trung thần nghĩa sĩ nào được, cái loại rắn nát rượu, lại còn đòi uống rượu đắt tiền thế này, cùng lắm cũng chỉ là một tên tham quan mà thôi.”
Rắn đen: “…”
Lục Mạc Ninh xách ba vò Hoa Điêu còn lại bước ra ngoài. Chợt cảm thấy cổ lành lạnh, y liếc mắt sang thì thấy đôi mắt rắn đang lóe lên tia sáng đen, nhe hai chiếc răng nanh nhọn hoắt hướng về phía chiếc cổ trắng ngần của mình. Lục Mạc Ninh nhướng mày, u uất nhấc ba vò rượu lên: “Hử?”
Rắn đen lầm lũi ngậm miệng lại, lủi thủi bò trở về, biến thành chuỗi hạt gỗ: “…”
Lục Mạc Ninh ghé qua Hình bộ một chuyến, mật báo với Tân đại nhân rằng mình đã nắm được tội chứng của Định Quốc Công và dặn ông hãy kiên nhẫn chờ đợi thêm hai ngày, sau đó y mới thong thả quay trở về Lục phủ.
Vừa đến trước cổng phủ, y đã thấy mấy cỗ xe ngựa được chạm trổ cực kỳ tinh xảo đang đậu sẵn. Lục Mạc Ninh chỉ nghĩ đơn giản là trong phủ có khách quý, y không để tâm mà đi thẳng về phía viện của mình. Thế nhưng ngay khi vừa đẩy cánh cửa viện ra, y cảm nhận được chuỗi hạt gỗ trên cổ tay đột ngột siết chặt. Chuỗi hạt hóa thành rắn đen, thè lưỡi đầy cảnh giác nhìn chằm chằm về phía trước.
Lục Mạc Ninh nhẹ nhàng vuốt ve rắn đen để trấn an rồi mới sải bước tiến vào. Ngước mắt lên, y thấy tại chiếc bàn đá giữa sân có một nam tử vận cẩm y hoa lệ đang ngồi chễm chệ. Nghe thấy tiếng động, nam tử kia ngẩng đầu lên, nở một nụ cười mà gã tự cho là anh tuấn lãng tử, vẫy vẫy tay với y: “Đại Lang, ba ngày không gặp mà ngỡ như đã qua ba mùa thu, khiến Tấn mỗ đây nhớ nhung khôn xiết, ăn không ngon, ngủ không yên, thực sự là dày vò tâm can quá đi mà.”
Sống Lại Thành Quyền Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.