“Thẩm khanh.” — lần này, Hoàng thượng đích thân gọi tên ta.
“Trẫm nghe nói đêm qua khanh xông pha g.i.ế.c địch, dũng mãnh vô song, lập công lớn trong việc hộ giá. Vậy khanh có muốn nhận ban thưởng gì không?”
Nghĩ lại bộ dáng sát thần của bản thân tối qua, ta cũng thấy hơi chột dạ, vội hành lễ nói:
“Bảo vệ Hoàng thượng là bổn phận của thần, thần không dám nhận công.”
Tứ ca ở bên cạnh liếc mắt ra hiệu mãi không thôi, ta dừng lại một chút, rồi chắp tay:
“Giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, thần thỉnh cầu Hoàng thượng ân chuẩn… cho thần được hòa ly, trở về biên cương.”
Sắc mặt Hoàng thượng thoáng có chút tức giận:
“Chẳng lẽ khanh thành hôn là vì giả vờ ứng chiếu? Khanh coi thánh chỉ là trò đùa sao?”
“Hơn nữa, chuyện đại sự như hôn nhân, khanh nói hòa ly là hòa ly, vậy phủ Tiêu Sơn Bá phải làm sao? Ngụy thế t.ử phải làm sao?”
“Ngụy Cẩn Phong không xứng với biểu muội thần!” — Tứ ca rốt cuộc không nhịn được mà bật thốt. TruyenLau
“Láo xược!” — Hoàng thượng chau mày, giọng trầm xuống — “Đường đường là thế t.ử Bá phủ, thế gia trăm năm, Ngụy Cẩn Phong nhân phẩm dung mạo đều có, sao lại không xứng?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đúng lúc căng thẳng, Ngụy Cẩn Phong bỗng xin cầu kiến.
“Tham kiến Hoàng thượng!” — hắn bước vào, hành đại lễ.
TruyenLau
“Thẩm cô nương khí tiết trung nghĩa, can đảm nhiệt huyết, còn thần thì vì tư tình nhỏ mọn, suýt nữa khiến Hoàng thượng và triều đình lâm vào hiểm cảnh.”
“Đặt hai bên lên bàn cân, tội thần thật sự… không xứng với Thẩm cô nương!”
Toàn điện im phăng phắc.
Đêm qua mọi người đều từ cõi c.h.ế.t trở về, nay lại biết được sự thật, ai nấy đều phẫn nộ.
Nếu không phải mẹ chồng hắn đến giờ vẫn chưa tỉnh, Kiều thị hoảng sợ đến mức đóng cửa không dám ra ngoài, chỉ e đã sớm bị lôi ra giữa đại điện mà luận tội.
Cũng may lão hầu gia đêm ấy ở lại liệp cung, cùng Hoàng thượng và các đại thần đồng tâm hiệp lực, nếu không đã khó tránh khỏi bị nghi ngờ là nội ứng cho địch quốc.
Nghe nói vừa kết thúc chiến sự, lão Hầu gia liền cùng Ngụy Cẩn Phong quỳ suốt đêm dưới bậc thềm chính điện để chịu tội.
Giờ khắc này, Hoàng thượng lại lộ vẻ hứng thú:
“Nhưng nay ngươi biết hối lỗi, lại thành thật nói ra, tấm chân tình ấy dành cho Thẩm khanh cũng có thể xem là bù đắp đi.”
“Nói không xứng… sao lại không xứng?”
Ngụy Cẩn Phong lặng lẽ tháo chiếc mũ mềm đang đội xuống.
Hoàng thượng lập tức ngồi thẳng dậy, kinh ngạc:
“Ngụy khanh, khanh đây là…?”
Ngụy Cẩn Phong liếc nhìn ta một cái, rồi cúi đầu nhỏ giọng:
“Là… bị Thẩm cô nương đ.á.n.h khi nổi giận. Mấy hôm trước còn bị nàng tháo khớp cả hai cánh tay… hôm qua thì bị đá văng khỏi trướng, hộc máu…”
Trên điện, cung nữ và thái giám ai nấy đều hít sâu một hơi.
Hoàng thượng nhất thời nghẹn lời.
“Thẩm cô nương quả thực rất tốt…” — Ngụy Cẩn Phong gian nan nói tiếp — “Nhưng nếu tiếp tục làm phu thê với nàng… thần e là không giữ nổi mạng. Mong Hoàng thượng ân chuẩn cho thần được… thành toàn!”
Hoàng thượng khẽ hít qua kẽ răng, mặt nhăn lại như thể chính mình cũng thấy đau giùm:
“Thẩm khanh… khanh làm phu nhân mà lại ra tay nặng như vậy với phu quân, tổ phụ khanh dạy dỗ khanh như thế sao?”
Ta không được tự nhiên, khẽ kéo giáp vai, lí nhí:
“Thần… cũng không dùng nhiều sức… ai ngờ hắn lại yếu thế chứ…”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tứ ca bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm:
“Nếu thật sự là tổ phụ dạy, e là hắn đã nằm liệt giường rồi.”
“Gì cơ?” — Hoàng thượng trừng mắt, Ngụy Cẩn Phong thì gật đầu như gà mổ thóc, mặt đầy cam chịu.
“Vậy thì…”
Ánh mắt Hoàng thượng khẽ liếc xuống bàn án trước mặt — nơi đang đặt thư tay của tổ phụ ta cùng nửa khối hổ phù trấn thủ biên cương.
Lúc này… ông ta vẫn còn phải dựa vào Thẩm gia.
So đo gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thôi thì… cứ thuận theo mà chấp thuận vậy.
…
Ánh nắng ngoài điện chói chang, ta đưa tay che mắt.
Ngụy Cẩn Phong đuổi theo ra tới bậc thềm:
“Tri Ngọc… nàng tự do rồi.”
Ta khẽ gật đầu: “Đa tạ.”
Hắn dường như vẫn chưa cam lòng:
“Thật sự… nàng không chút luyến tiếc nào sao?”
Ta không đáp, chỉ xoay người, bước xuống bậc thềm dài dằng dặc trước chính điện.
Ngay lúc ấy — Ngụy Cẩn Phong ngẩng đầu, ánh mắt dại ra.
Phía xa — cờ xí tung bay, chiến mã hí vang.
Vạn quân chỉnh tề xếp hàng thành trận, khí thế hùng tráng, rung động lòng người.
Chính diện, bốn màu cờ xanh, trắng, lam, tím phần phật trong gió — chính là tứ đại doanh trại tinh nhuệ nhất dưới trướng tổ phụ ta.
Mà bốn nha hoàn từng hầu hạ bên cạnh ta — giờ đây đang mặc giáp xông pha nơi tiền tuyến, cưỡi ngựa thẳng lưng, đợi ta nhập quân trở lại.
Bộ chiến giáp màu vàng tím trên người ta phát sáng dưới nắng, những vệt m.á.u đã khô của kẻ địch trên áo giáp chính là minh chứng cho chiến công.
Ta tung người lên ngựa, oai phong hiên ngang.
Ngụy Cẩn Phong sững sờ đến mức chẳng thốt nên lời, chỉ lẩm bẩm:
“Quả nhiên… ta không thể giữ được nàng.”
…
Ta thúc ngựa phóng tới, bất chợt trông thấy phía trước đội ngũ có một thiếu niên mặc bạch y giáp bạc, đang cưỡi ngựa đứng thẳng.
Ta thoáng sững người.
Tứ ca ghé vào tai ta thì thầm:
“Nghe nói để được ra tiền tuyến tiếp viện muội, Nhiếp tiểu tướng quân đã nhiều lần dâng sớ xin tổ phụ dẫn quân, đại ca nhị ca đều không tranh lại.”
“Hắn một đường gấp rút nghìn dặm, không dám dừng lại dù chỉ một khắc, nên bọn ta mới thắng nhanh đến vậy.”
Mặt ta đỏ bừng như quả táo chín:
“Sao huynh không nói sớm cho ta biết?!”
Tứ ca cười trộm:
“Thì sợ muội phân tâm ấy mà.”
Từ xa, thiếu niên kia vừa thấy ta đã nhoẻn miệng cười rạng rỡ — nụ cười ấy sáng như ánh dương đầu núi tuyết:
“A Ngọc! Ta mang theo cây thương ngân liên của muội đến đây rồi!”
Trước hôm thánh chỉ ban hôn được tuyên xuống, ta còn đang tỷ thí với hắn.
Thua thì phải để lại binh khí.
Hôm ấy, ta không cam lòng, hẹn ngày hôm sau đấu tiếp.
Nhưng nào ngờ — cuộc chia tay tưởng chừng như bình thường đó, lại hóa thành biệt ly suốt cả năm trời.
Dưới ánh mặt trời, hắn giơ cao trường thương.
Đầu mũi thương sáng loáng — nhìn qua cũng biết ngày ngày đều được lau chùi, chưa từng xao nhãng.
Trong lòng ta như có dòng ấm áp dâng lên, không chần chừ thêm nữa, lập tức thúc ngựa lao thẳng về phía hắn.
Trên đầu — trời xanh trong vắt không gợn mây.
Bên tai — gió lộng vang rền như tiếng trống trận.
Thanh xuân của ta, chiến trường của ta, thiếu niên của ta!
Thẩm Tri Ngọc ta đến đây!
Hết.
Thẩm Tri Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thẩm Tri Ngọc
Chương 12
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn