Thẩm Tri Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Tri Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

 

Hắn chợt nhớ lại — trước khi thành thân với ta, mẹ chồng từng âm thầm dặn hắn rằng: nhà họ Thẩm thế lớn, nếu không muốn bị ta áp chế sau này, thì ngay từ đầu phải cho ta một đòn phủ đầu.

 

Lại nghĩ tiếp — nếu quả thật không ai chịu gả cho hắn, không sinh được đích tử, thì chức Thế t.ử kia sớm muộn cũng rơi vào tay người khác.

 

Càng nghĩ, đầu hắn càng ong lên. Trong đầu lại hiện lên những ánh mắt chỉ trỏ của đồng liêu, ánh nhìn ngày một thất vọng của phụ thân.

 

Bỗng hắn bật dậy, sải chân bước thẳng ra ngoài.

 

Chẳng bao lâu sau, từ viện Trân di nương vang lên tiếng thét t.h.ả.m thiết.
TruyenLau.com
 

Thanh Chỉ lo lắng: “Phu nhân, có cần nô tỳ đi xem không, lỡ đâu xảy ra án mạng…”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍 Nguồn copy từ TruyenLau.com
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta thong thả nhấp ngụm trà: “Không cần. Hắn không có cái gan đó đâu.”
TruyenLau.com
 

Quả nhiên không lâu sau, Ngụy Cẩn Phong lảo đảo quay về, sắc mặt trắng bệch.

 

Sau khi bị hắn bóp cổ đ.á.n.h cho một trận, Trân di nương rốt cuộc cũng run rẩy khai ra toàn bộ sự thật. Không những thừa nhận chuyện xưa vu khống và khiêu khích chính thê, mà còn khai luôn người đứng sau bày mưu là mẫu thân hắn và Nhị đệ muội.

 

“Ta… có lỗi với Lý thị… không ngờ ả tiện nhân Trân nhi kia lại mê hoặc ta đến thế…”

 

Ngụy Cẩn Phong ôm đầu rên rỉ đầy đau khổ.

 

Ta lạnh mắt nhìn hắn. Nếu không phải do hắn dung túng, Trân di nương nào dám lộng hành như thế? Giờ biết hối hận thì có ích gì? Lại còn giở trò đổ hết lên đầu một nữ nhân khác.

 

Nam nhân mà gọi là “chung tình” — so với cỏ rác còn đáng khinh hơn!

 

“Vì sao?” — hắn bỗng ngẩng đầu lên, mắt đỏ bừng — “Chẳng lẽ ta thật sự không phải con ruột của mẫu thân ta?”

 

Nhưng kết quả điều tra lại khiến hắn càng thêm tuyệt vọng — hắn đúng là con ruột. Mọi chuyện chỉ vì mẫu thân hắn thiên vị Nhị đệ, chỉ vậy thôi.

 

Ngụy Cẩn Phong như thể bị rút cạn sức sống, ngày ngày lết vào phòng ta, không uống rượu thì ngồi thẫn thờ, chẳng khác nào cái xác biết đi.

 

Hắn nói nơi này là chốn duy nhất trong phủ khiến hắn cảm thấy an toàn, cầu xin ta đừng đuổi hắn đi.

 

Ta vốn chẳng có thói quen đạp kẻ đã rơi xuống nước, nhưng thật sự bị hắn làm phiền đến phát mệt.

 

Một lần hắn say khướt, ta dứt khoát sai người khiêng cả người lẫn giường chuyển sang phòng bên.

 

Hắn nằm đó như một con heo c.h.ế.t, chỉ biết rên hừ hừ.

 

Ta đứng nhìn hắn, mắt đầy ghét bỏ — nếu ta mà là mẫu thân hắn, ta cũng chẳng ưa nổi cái loại vừa ngu vừa mềm nhũn thế này.

 



 

Ngày tháng trong Bá phủ càng lúc càng trở nên nhàm chán.

 

Mẹ chồng biến thành vật trang trí, Nhị đệ muội không dám ra khỏi viện, Trân di nương thì co vòi làm người, lão Hầu gia giả câm giả điếc, Thế t.ử suốt ngày mượn rượu giải sầu.

 

Đám hạ nhân càng thêm cung kính với ta, trong mắt họ chỉ có “Thế t.ử phi”, chẳng còn ai được xem là chủ tử.

 

Tay nắm quyền quản lý tài chính và nhân sự cả phủ, ta ngày ngày ngồi ngẩn ngơ ngắm trời than thở.

 

Lại nhớ đến lời mẫu thân dặn trước khi lên kiệu hoa, trong lòng chợt dâng chút áy náy.

 

Ta làm vậy, chẳng qua cũng là vì cái danh “vì Bá phủ”, không tính là xuống tay quá nặng, Hoàng thượng chắc cũng chẳng trách tội đâu nhỉ?

 

Chỉ có Lô thị là mỗi ngày bận rộn không ngơi nghỉ, rất nhiều việc trong phủ ta đều giao cho nàng xử lý.

 

Nàng vừa vui mừng, vừa khó hiểu:

 

“Những nhà khác, chủ mẫu đều giữ chặt quyền quản sự trong tay. Sao đại tẩu lại giao cho muội?”

 

Ta cầm kiếm quạt nhè nhẹ trong tay, nhàm chán hỏi ngược lại:

 

“Theo muội thì vì sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lô thị mím môi cười:

 

“Muội đoán — với ‘ba sào đất’ này của phủ Tiêu Sơn Bá, đại tẩu căn bản chẳng để vào mắt.”

 

Ta khựng lại.

 

Quả nhiên Lô thị là người thông minh, sớm đã nhìn ra lòng ta không đặt ở đây.

 

Trời xanh không gợn mây, làm ta lại nhớ đến những ngày tung hoành ngoài quan ải, kiếm trên tay, ngồi trên yên ngựa, tự do như cơn gió.

 

Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ mở rộng, một cánh chim vỗ cánh bay vào.

 

Ta liếc thấy bóng Lô thị khuất sau hành lang, liền đưa tay ra bắt lấy — là một con chim bồ câu.

 

Ta lật nó lại, thấy trên đôi chân thon nhỏ buộc một ống thư nho nhỏ.

 

Tay run nhẹ.

 

Lẽ nào… ngày ta trở về, thật sự đã gần đến rồi sao?

 



 

Trong con hẻm nhỏ sau Bá phủ, một bóng dáng cao lớn đang đứng quay lưng về phía ta.

 

“Tứ ca!” — ta kích động gọi lớn một tiếng.

 

Thiếu niên quay đầu lại, gương mặt rám nắng vì năm tháng gió cát nơi biên ải hiện lên nụ cười rạng rỡ, càng làm hàm răng trắng đều của huynh ấy nổi bật đến chói mắt.

 

“A Ngọc!”

 

“Tứ ca, thật sự là huynh sao? Tổ phụ vẫn khỏe chứ? Các thúc phụ thì sao? Đại ca, Nhị ca, Tam ca đều khỏe cả chứ?”

 

Ta vui mừng đến mức nói năng có phần lộn xộn.

 

Huynh ấy đ.á.n.h giá ta từ đầu đến chân, ánh mắt có chút quái lạ:

 

“Ổn cả… ổn cả… A Ngọc, dáng vẻ búi tóc mặc váy thế này của muội, ta thật sự nhìn không quen.”

 

Ta cúi đầu nhìn chính mình, rồi nhấc váy xoay một vòng, làm ra vẻ e thẹn:

 

“Thế nào? Có xinh không?”

 

“Xinh á?” — Tứ ca làm bộ buồn nôn: “Ít nhất cũng già thêm mười tuổi!”

 

Ta giận đến nỗi đ.ấ.m một cái vào n.g.ự.c huynh ấy, huynh ấy cười lớn lùi lại, ôm ngực:

 

“Không biết Nhiếp tiểu tướng quân có thích không nhỉ!”

 

Mặt ta đỏ ửng.

 

Nhiếp Vân… Là người ta từng thầm thương nơi biên ải, bị đám biểu ca phát hiện, ngày nào cũng đem ta ra trêu chọc.

 

Hồi đó vừa nghe Thánh thượng ban hôn, ta đến gặp mặt còn không dám, lặng lẽ rời khỏi biên quan trong đêm.

 

Không biết… huynh ấy có còn nhớ đến ta không?

 

Ta hoàn hồn, lập tức vòng tay khóa cổ Tứ ca, kéo xuống:

 

“Đầu ch.ó Tứ ca, ngày nào cũng nói xằng nói bậy!”

 

“Muội bây giờ là Thế t.ử phi rồi đấy, giữ chút dáng vẻ đi! Mau buông ra, tổ phụ nhờ ta mang ít thịt bò khô cho muội…”

 

“Thế còn nghe được, mau giao ra đây!”

 

Chúng ta vừa cười vừa nói, hoàn toàn không biết — nơi đầu hẻm, có một người đang ẩn trong bóng tối, lặng lẽ dõi theo tất cả.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu