Hay lắm, không chỉ ta khỏi phải thỉnh an, đám vãn bối khác cũng được miễn.
Những nàng dâu cháu chắt vốn lười dậy sớm trong phủ đều âm thầm cảm kích — Thế t.ử phi đúng là người tốt!
Mỗi nhà một cảnh. Có người mừng, ắt có kẻ lo.
Ta không cần đến viện mẹ chồng, nhưng công phu vẫn phải luyện.
Vì vậy mỗi sáng, người mất ngủ lại biến thành Ngụy Cẩn Phong.
Ban đầu hắn tức đến đỏ mặt tía tai, nói ta cố tình hành hạ hắn.
Nhưng rồi thấy ta hoàn toàn phớt lờ, hắn cũng đành nhận mệnh.
Dù sao cũng tỉnh rồi, không nên lãng phí — hắn lục lại thanh bảo kiếm gần như rỉ sét, ra viện múa vài vòng. TruyenLau
Thỉnh thoảng thấy ta và mấy nha hoàn luyện chiêu thức thú vị, hắn cũng nhập cuộc đi vài hiệp.
Ta vốn là người phân rõ đúng sai, không vơ đũa cả nắm, bèn nhẫn nại cùng hắn giao đấu.
Website TruyenLau.com
Qua hơn một tháng, Ngụy Cẩn Phong dần cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, dáng người vốn hơi béo cũng trở lại phong độ tuấn tú như thuở thiếu niên.
Đặc biệt trong trận mã cầu cuối tháng ở kinh thành, hắn đ.á.n.h liền hai canh giờ vẫn tràn đầy khí lực. Các tiểu thư phu nhân quanh sân đua nhau nhìn hắn trầm trồ, ánh mắt đầy kinh ngạc khiến hắn cũng không giấu nổi vui mừng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Xem ra cưới ngươi… cũng không hoàn toàn vô ích.”
Từ hôm đó, không cần mẹ chồng thúc ép, mỗi tháng hắn đều có đến hơn nửa thời gian nghỉ lại viện ta — nhưng vẫn là ở giường nhỏ trong gian ngoài.
Trong mắt người ngoài, phu thê chúng ta ngày càng ân ái. Thế là, lại có kẻ đứng ngồi không yên rồi.
…
Một hôm, mẹ chồng mang theo mấy nàng dâu ngồi thưởng trà, tán chuyện trong viện, lại hiếm khi chủ động gọi ta đến.
“Ngươi vào cửa cũng đã mấy tháng, là dâu trưởng, lại là tông phụ, chuyện quản lý trung quỹ* của Bá phủ cũng nên giao lại cho ngươi.”
(*)Trung quỹ: chuyện bếp núc, sổ sách, chi tiêu trong phủ — thường do chính thê, dâu trưởng đảm đương.
Vừa nói, bà vừa liếc nhìn thê t.ử của Nhị đệ.
Nghe nói phu nhân trước thể nhược, nên việc quản lý trong phủ vẫn luôn do thê t.ử của Nhị đệ – Kiều thị nắm quyền.
Kiều thị lập tức đứng dậy, cười nói:
“Đại tẩu đã vào cửa, cuối cùng muội cũng có thể thoát khỏi gánh nặng này. Hôm nay muội giao hết sổ sách và chìa khóa kho phòng lại cho đại tẩu.”
Miệng nói vậy, nhưng ánh nhìn thoáng qua của nàng lại lóe lên tia tính toán, chẳng qua không thoát khỏi mắt ta.
Nàng ta là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của mẹ chồng, lẽ ra phải cùng một phe — nay lại đổi giọng, rốt cuộc là muốn bày trò gì?
Ta đưa mắt quan sát khắp lượt, liền bắt gặp thê t.ử của tiểu đệ – Lô thị, đang lộ rõ vẻ chờ xem kịch hay.
Chẳng bao lâu sau, quản gia bưng tới một chồng sổ sách dày cộp, chất đầy trước mặt ta.
Nhìn mấy cuốn sổ ngư lân ghi chằng chịt những con số, ta chợt cảm thấy nhức đầu — đ.á.n.h trận thì ta thông thạo, nhưng xem sổ sách thì…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khóe môi Kiều thị hiện lên nụ cười đắc ý:
“Nghe nói đại tẩu lớn lên nơi biên ải, hẳn là chưa từng đụng đến mấy việc lặt vặt này. Sau này muội sẽ từ từ dạy cho tẩu.”
Mẹ chồng hơi nhắm mắt, mặt lộ vẻ hài lòng:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Ngươi là đại tẩu, nhưng không hiểu thì cũng phải biết khiêm nhường mà hỏi.”
Kiều thị mở một cuốn sổ, bỗng than thở:
“Không giấu gì đại tẩu, Bá phủ ta nhìn bề ngoài thì rực rỡ, nhưng bên trong lại chật vật. Mỗi tháng đều thâm hụt, trước kia đều do mẫu thân và muội dùng hồi môn bù vào. Nay có đại tẩu rồi, cuối cùng chúng ta cũng được thở phào.”
Ta nói mà, thì ra là đang nhắm đến hồi môn của ta.
Khóe mắt ta liếc thấy Lư thị đang mím môi cười giễu.
Kiều thị vẫn không ngừng lải nhải, ta giơ tay ngăn lại:
“Ai nói ta không biết xem sổ sách? Đệ muội đừng vội, để ta xem xong rồi hãy bàn cũng chưa muộn.”
Nét cười trên mặt mẹ chồng lập tức đông cứng, liếc mắt trao đổi với Kiều thị một cái.
Hôm sau, khi các nàng bước vào thư phòng, trông thấy bốn vị tiên sinh ngồi gõ bàn tính rào rào, sắc mặt liền tái mét.
“Ngươi… ngươi làm gì vậy?”
Ta mỉm cười nhẹ:
“Đây là thư lại quản lý quân lương và tiền bạc trong quân doanh của tổ phụ ta, từng làm việc với mấy quyển sổ sách chứa hàng vạn lượng. Có họ ở đây, nhất định sẽ tính toán sổ sách Bá phủ rành rẽ rõ ràng, cho mẫu thân và các đệ muội một lời giải thích thoả đáng.”
“Đúng là làm loạn! Đây là chuyện nội vụ của Bá phủ, sao có thể để người trong quân doanh của Thẩm lão tướng quân nhúng tay vào?”
Mẹ chồng là người đầu tiên nhảy dựng lên.
“Đại tẩu có điều bất mãn với muội thì cứ nói thẳng, cớ gì lại cư xử hung hăng, mời người ngoài đến làm bẽ mặt người nhà?”
Kiều thị vừa lau nước mắt vừa tỏ vẻ uất ức.
Ta vẫn điềm tĩnh:
“Xin mẫu thân cùng đệ muội chớ hiểu lầm. Lúc Thánh thượng ban hôn, tổ phụ đã căn dặn kỹ càng — nói rằng Bá phủ của nhà họ Tiêu gia nghiệp to lớn, cần chủ mẫu vững vàng quản lý. Tổ phụ sợ ta là nha đầu lớn lên nơi biên ải, chẳng biết gì về chuyện nhà cửa, sẽ làm hỏng việc, nên mới đặc biệt phái bốn thư lại này theo ta, giúp ta xử lý sổ sách. Họ đã là người của ta, sao có thể xem là người ngoài được?”
Ta khẽ nâng tờ khế ước của họ trong tay:
“Ban đầu mẫu thân không nhắc, ta còn nghĩ bốn người này sẽ không dùng tới, định đưa họ trở về quân doanh. Không ngờ hôm nay mẫu thân coi trọng, giao việc quản lý sổ sách cho ta, thì con dâu nhất định sẽ dốc lòng làm tốt, không phụ lòng tin của mẫu thân!”
Môi mẹ chồng run lên, nói không thành lời — sắc mặt cứ như muốn tự tát mình hai cái.
Kiều thị đứng sau lưng bà, trừng mắt liếc một cái đầy căm tức.
Còn chưa kịp tìm ra lời nào khác để ứng đối, đã thấy một thư lại tiến tới, nâng sổ sách, cung kính nói với Kiều thị:
“Nhị phu nhân, chỗ này có vài khoản không khớp. Tiểu nhân muốn mời người từng quản lý sổ sách của phòng này tới để đối chiếu lại.”
Thẩm Tri Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.