Thẩm Tri Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Tri Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

 

Tính ta tuy có chút bộc trực, nhưng không phải kẻ vô giáo dưỡng.

 

Quy củ trong quân doanh của tổ phụ, sợ rằng còn nghiêm ngặt hơn thế.

 

Chỉ là thỉnh an thôi mà? Trước khi xuất giá, ta cũng phải thỉnh an trưởng bối trong nhà hằng ngày.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Vì vậy hôm sau, trời vừa hửng sáng, ta đã đến viện mẹ chồng.

 

Bà t.ử mở cửa dụi mắt ngạc nhiên:

 

“Thế t.ử phi? Sao… sớm thế.”
TruyenLau.com
 

Ta nhìn trời: “Còn sớm sao? Trời sắp sáng hẳn rồi.”

 

Mấy năm theo tổ phụ ở vùng quan ngoại, ta và các biểu huynh sớm đã quen dậy sớm.

  Website TruyenLau.com

Người trong quân doanh nào có ai ngủ đến mặt trời lên cao?

 

Đêm tân hôn không tính, hôm đó quả thực quá mệt.

 
TruyenLau.com
Nhưng viện mẹ chồng yên ắng lạ thường, đám chị em dâu chẳng ai tới.

 

Bà t.ử cười như không cười:

 

“Lão phu nhân còn chưa dậy, phiền thế t.ử phi đợi thêm một lát.”

 

Thì ra cố ý gọi một mình ta tới sớm, muốn mượn cớ để lập quy củ?

 

Bọn họ tưởng bắt ta đứng giữa trời lạnh chờ là có thể dạy dỗ ta?

 

Thật nực cười!

 

Ta giãn gân giãn cốt, viện này đủ rộng, chi bằng luyện một bài quyền cho ấm người.

 

Lúc ta đang luyện đến chỗ vung tay tung chân, tiếng gió rít ào ào, ma ma thân cận của mẹ chồng vừa cài nút áo vừa bước ra, tức giận nói:

 

“Cô nãi nãi, động tĩnh này lớn quá rồi, đến mức đ.á.n.h thức cả lão phu nhân!”

 

Ta dừng lại:

 

“Hôm qua mẫu thân đã dặn, phải đến thỉnh an — phép tắc không thể lơi là.”

 

“Nhưng cũng không thể đến sớm thế, lại còn đ.á.n.h quyền giữa sân, lão phu nhân sao mà nghỉ ngơi được?”

 

Ta liếc nhìn gian chính phòng còn tối om:

 

“Không sao, cứ để mẫu thân ngủ tiếp, ta vừa luyện quyền vừa chờ.”

 

“Ngươi…” Ma ma nghẹn lời.

 

Đúng lúc ấy, chính phòng sáng đèn, bóng người lay động in lên song cửa, chỉ nghe mẹ chồng bực bội quát:

 

“Mau cho nó vào đi! Không thì không biết còn náo loạn đến bao giờ!”

 

Mẹ chồng ngái ngủ bước ra, sắc mặt uể oải, giọng điệu cũng khó chịu:

 

“Ngươi tới để thỉnh an hay để chọc ta tức c.h.ế.t? Thê t.ử của lão Nhị, lão Tam tới đều ngoan ngoãn đứng yên, chỉ có ngươi… Ta còn tưởng có kẻ mãi nghệ mưu sinh dưới gầm cầu chạy nhầm vào Bá phủ!”

 

“Ồ, vậy sao. Vâng.” Ta ngoan ngoãn đáp lời.

 

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, ta lại gõ cửa viện mẹ chồng vang như trống trận.

 

Bà t.ử mở cửa hốt hoảng chạy ra, suýt thì té nhào:

 

“Cô nãi nãi! Cả viện bị người đ.á.n.h thức hết rồi!”

 

Ta gãi đầu ái ngại:

 

“Hết cách, sức ta lớn mà.”

 

Hôm trước mẹ chồng không cho đ.á.n.h quyền, vậy thì hôm nay ta đổi sang đứng tấn, rồi chạy vài vòng quanh sân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngày thứ ba, ta luyện một bài kiếm pháp.

 

Đến ngày thứ tư, ta dứt khoát gọi luôn mấy nha hoàn theo hầu cùng luyện — các nàng theo ta gả vào Bá phủ đã lâu chưa luyện công, thân thủ đều chậm chạp cả.

 

Không thể không nói, luyện võ sáng sớm khiến người ta khoan khoái tinh thần.

 

Chỉ tiếc, mẹ chồng ta thì trái ngược hoàn toàn — quầng mắt đen sì như sắp rơi xuống, sắc mặt vàng vọt, mỗi ngày ăn sáng đều gật gù, trông chẳng khác nào có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.

 

“Tri Ngọc à, ngày mai ngươi khỏi cần tới thỉnh an nữa, nghỉ ngơi thêm đi.” Bà mệt mỏi phất tay.

 

“Sao có thể? Thỉnh an mỗi ngày là quy củ tổ tông, con dâu nào dám làm trái?”

 

“Không sao, ta nói miễn là miễn, nghe lời ta đi.”

 

“Không được đâu. Hôm đó ma ma còn nói: cho dù là Thiên Vương lão t.ử tới cũng không thể không tuân theo quy củ, con dâu sao dám để người ngoài nói mình bất kính với trưởng bối?”

 

“Ta bảo ngươi đừng tới thì đừng tới, nghe không hiểu tiếng người à?!” Mẹ chồng bất thình lình nổi trận lôi đình, làm ta cũng giật mình thon thót.

 

Chỉ là bà đang tức giận, lời nói lúc này đâu thể coi là thật.

 

Thế nên hôm sau, ta vẫn tiếp tục tới thỉnh an.

 

Không những thế — sau khi nghe tin ta ngày ngày dậy sớm, các chị em dâu cũng thấy ngượng ngùng chẳng dám tới trễ.

 

Thế là cả bọn vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa đứng chờ ngoài viện mẹ chồng:

 

“Đại tẩu, sao tẩu dậy sớm thế? Mỗi ngày không cần ngủ sao?”

 

Ánh mắt họ nhìn ta xen lẫn oán hận lẫn bất lực.

 

Ta ung dung đáp bừa:

 

“Ta đơn độc một mình, không ai bầu bạn, cũng chẳng có việc gì làm… chỉ còn biết dậy sớm thôi.”

 

Ai ngờ câu nói ấy lại lọt vào tai kẻ có tâm.

 

Tối hôm đó, Ngụy Cẩn Phong liền bị người ta… gói gọn, đưa thẳng vào viện của ta.

 

“Thẩm Tri Ngọc, để ta phải tới đây, ngươi đúng là hao tổn hết tâm cơ!”

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi, nhưng mệnh lệnh của mẹ già lại không thể làm trái.

 

Ta soi gương, tháo trâm tháo vòng, chẳng thèm ngẩng đầu, nhếch mép nói:

 

“Nếu ta thật sự muốn ngươi tới, còn cần phải lao tâm khổ tứ sao?”

 

Ngụy Cẩn Phong lập tức nhớ đến chuyện đêm tân hôn bị nhốt trong phòng ta, sắc mặt bỗng chốc khó coi hẳn.

 

Nếu ta thật sự muốn hắn, chỉ việc trói lại mà kéo đến là xong, việc gì phải vòng vo?

 

Từ sau đêm đó, Trân di nương gặp ta còn né tránh, biết ta không phải hạng chủ mẫu dễ bắt nạt, chẳng còn dám khiêu khích.

 

Gần đây Ngụy Cẩn Phong nghỉ lại chỗ nàng ta, khiến nàng ta lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Nay vừa hay nghe tin hắn bị ép tới viện ta, cuối cùng cũng thở phào.

 

“Muốn ta cùng ngươi viên phòng, đừng hòng! Trừ phi ta c.h.ế.t!” Hắn gào lên.

 

Chậc, đúng là… liệt nam trinh tiết.

 

Ta nhún vai chẳng mấy bận tâm, chỉ tay ra gian ngoài:

 

“Muốn đi thì mau đi, không đi thì chỉ có thể ngủ ngoài ấy.”

 

Ngụy Cẩn Phong giận đến giậm chân thình thịch, xoay vòng trong phòng như ruồi mất đầu, cuối cùng hừ một tiếng, phất tay áo đi ra nằm ở giường nhỏ bên gian ngoài.

 

Ta đối xử bạc bẽo như vậy mà hắn còn không bỏ đi, xem ra mẹ chồng đã hạ t.ử lệnh.

 

Để ngăn ta đến viện thỉnh an, bà quả thực bất chấp tất cả.

 

Cho chắc ăn, hôm ấy trước cổng viện mẹ chồng còn dựng một tấm bảng lớn, nét chữ rõ ràng:

 

“Vì Hầu phu nhân thân thể không khỏe, thái y nghiêm lệnh không cho bất kỳ ai quấy nhiễu quá sớm. Kẻ trái lệnh, đều xem là bất hiếu.”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu