Thẩm Tri Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Tri Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

 

Ta thong dong chải chuốt trang điểm, dùng xong điểm tâm, liền chuẩn bị đến thỉnh an mẹ chồng và các chị em dâu.

 

Lẽ ra phải đi cùng trượng phu, tiếc thay Ngụy Cẩn Phong không chịu đồng hành, ta đành một mình đến.

 

Mẹ chồng ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt đen như đáy nồi:

 

“Thẩm thị, ngươi cũng là thiên kim khuê các, sao lại hành xử ngông cuồng, chẳng giữ đức hạnh nữ nhi? Đêm tân hôn mà dám ép buộc phu quân, còn lớn tiếng uy h.i.ế.p cả cha mẹ chồng?”

 

Chung quanh, đám chị em dâu nửa thì tò mò, nửa thì hả hê nhìn về phía ta.

 

Vừa bước vào cửa phủ đã bị phu quân cùng mẹ chồng ghét bỏ — trong mắt họ, ta xem như xong rồi.

 

Những lời của mẹ chồng có lý sao?

 

Chuyện ta làm hôm qua, chẳng phải là để bảo toàn danh tiếng và thể diện của Bá phủ ư?

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu để người ngoài biết thế t.ử bị một sủng thiếp phá hỏng đêm động phòng với chính thê, thì chẳng phải là ngầm bất kính với Thánh thượng, chống lại ý chỉ hay sao?

 

Cha mẹ chồng phái người tới chất vấn, người hiểu thì nói là hai vị lo lắng cho chúng ta, kẻ không hiểu lại ngỡ rằng quý phủ cố tình phá rối.

  TruyenLau

Ta bình thản đáp lời, mỗi câu mỗi chữ đều chặn đứng lời bà ta:

 

“Mẫu thân nói đúng. Vậy sao không sớm dạy bảo thế tử? Nếu thế t.ử thật sự hiểu chuyện, sao lại để tình sắc che mờ lý trí, làm ra trò cười cho thiên hạ?”

 
Website TruyenLau.com
“Còn nếu lời khuyên của phụ mẫu cũng vô dụng, thì e là Bá phủ có thành kiến với Thẩm gia ta, mới để xảy ra cớ sự như thế.”

 

“Tổ phụ ta là Phiêu Kỵ Đại tướng quân, các thúc phụ đều là anh hùng lập công trên sa trường, được Thánh thượng luận công ban thưởng. Nếu ta cứ nhịn nhục cúi đầu, chẳng phải làm mất mặt Thẩm gia hay sao?”

 

“Thẩm gia ta vốn cao môn vọng tộc, ta vì cớ gì phải cam tâm bị người ta khinh rẻ?”

 

Mẹ chồng và đám chị em dâu đều không ngờ ta lại thẳng thắn như vậy — ngay ngày đầu nhập phủ đã lấy nhà mẹ đẻ ra trấn áp, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau.

 

Mẹ chồng tức đến nghiến răng ken két:

 

“Hay lắm, hay lắm… đúng là cưới được một nàng dâu tốt quá rồi.”

 

Chỉ trong một buổi sáng, đây đã là lần thứ hai người nhà họ Ngụy khen ta “tốt”.

 

Xem ra, bọn họ quả thực phục ta sát đất rồi.

 



 

Ngày thứ hai sau đại hôn, mọi việc bận rộn vô cùng — vừa dâng trà thỉnh an mẹ chồng xong, ta cùng Ngụy Cẩn Phong còn phải nhập cung tạ ân.

 

Lần này, Ngụy Cẩn Phong không thể không đi.

 

Hoàng đế và Hoàng hậu tiếp kiến tại tẩm điện của Hoàng hậu, nghi lễ cực kỳ long trọng.

 

Ngụy Cẩn Phong đứng cách ta rất xa, thần sắc lãnh đạm, dáng vẻ như chỉ mong giữ khoảng cách.

 

Hiển nhiên Hoàng thượng đã sớm biết chuyện xảy ra đêm qua, liền cố ý hỏi:

 

“Ngụy khanh, đối với hôn sự trẫm ban, khanh thấy thế nào? Vừa lòng chứ?”

 

Ngụy Cẩn Phong không dám nói năng tùy tiện:

 

“Thánh thượng ban hôn là ân điển lớn đối với Bá phủ, thần nào dám bất mãn.”

 

“Ồ? Nhưng nghe giọng khanh, hình như có chút… uất ức thì phải?”

 

“Thần không dám.” Ngụy Cẩn Phong hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn nhịn không được:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Chỉ là không ngờ Thẩm thị lại… mạnh mẽ đến thế.”

 

Hoàng thượng cố nín cười, nghiêm mặt đáp:

 

“Nữ nhi nhà tướng môn, đương nhiên không giống đám tiểu thư được nuôi trong khuê các kinh thành. Ngụy khanh phải học cách bao dung thêm mới được.”

 

Thấy Hoàng thượng thiên vị, lời muốn xin hưu thê của Ngụy Cẩn Phong đành phải nuốt ngược vào bụng.

 

Hắn đã biết điều như vậy, Hoàng thượng cũng tiện thể cho chút thể diện, liền làm mặt nghiêm quở trách ta:

 

“Thẩm thị, nay đã là người có chồng, cũng nên thu lại tính tình, an tâm mà phụng dưỡng phu quân, dạy dỗ nhi tử.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta cúi đầu, ánh mắt bất động:

 

“Thần nữ tối qua có phần nóng vội, chỉ mong sớm hoàn thành nhiệm vụ Thánh thượng giao phó, nhất thời không để ý đến tâm tình của thế tử, quả thật là lỗ mãng.”

 

“Phụt—”

 

Vốn luôn đoan trang điềm đạm, Hoàng hậu nương nương cuối cùng không nhịn được, phun cả một ngụm trà.

 

Sắc mặt Hoàng thượng cũng hơi vặn vẹo:

 

“Quá quắt! Ngươi tưởng đây là quân lệnh sao? Thẩm Vạn Niên đ.á.n.h trận thì giỏi, nhưng lại dạy cháu gái thành ra thế này… Thôi thôi, về sau thu liễm lại một chút!”

 

Nghe ngài chê trách tổ phụ ta, ta hơi bất mãn, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Nếu thật là ông ấy dạy, thì đã đ.á.n.h hắn đến mức không xuống giường nổi rồi…”

 

Đế hậu đều trừng mắt, Ngụy Cẩn Phong vô thức rụt người, càng dịch xa khỏi ta hơn.

 

Sau một hồi trò chuyện rề rà, Hoàng thượng rốt cuộc cũng cho chúng ta lui.

 

“Bệ hạ,” Hoàng hậu nương nương — từ nãy đến giờ vẫn mỉm cười không nói gì — chợt mở lời:

 

“Thần thiếp thấy cháu gái của Thẩm lão tướng quân rất thú vị, muốn giữ nàng lại trò chuyện thêm đôi chút.”

 

Ánh mắt nàng dịu dàng đầy mong chờ nhìn sang Hoàng thượng.

 

Hoàng thượng liếc nhìn ta, rồi lại nhìn sang vị hoàng hậu dịu dàng bên cạnh, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh các sủng phi của mình bị trói lại quỳ một hàng, bị ép phải xem cảnh mình và hoàng hậu ân ái.

 

Không nhịn được, ông liền rùng mình một cái.

 

“Hôm nay hai phu thê họ cũng đã mệt rồi… Hoàng hậu, để dịp khác vậy!”

 



 

Vừa mới hồi phủ, Ngụy Cẩn Phong đã một mạch chạy thẳng đến viện của Trân di nương.

 

Dù sao những lễ nghi cần thiết ta cũng đã làm xong, hắn muốn đi đâu thì đi, ta càng khoái.

 

Yên tĩnh chưa được nửa buổi, mẹ chồng đã sai bà t.ử đến truyền lời: bắt đầu từ ngày mai, ta phải đến thỉnh an mỗi ngày.

 

“Đây là quy củ do tổ tông Bá phủ định ra, dù là Thiên Vương lão t.ử cũng không được phép nói chữ ‘không’.”

 

Bà t.ử sợ ta lại làm ra chuyện kinh động, còn cẩn thận căn dặn:

 

“Lão phu nhân dậy rất sớm, thế t.ử phi chớ nên ham ngủ mà tới trễ!”

 

“Biết rồi, thay ta bẩm với mẫu thân, ta nhất định sẽ thỉnh an mỗi ngày.” Ta bực mình phẩy tay đuổi đi.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu