Thẩm Tri Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Tri Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

 

Ngụy Cẩn Phong cưỡi ngựa sóng đôi theo xe, cúi người, thấp giọng hỏi qua rèm:

 

“Tri Ngọc, nàng có muốn cưỡi ngựa không? Ta cố ý mang theo một con nữa.”

 

“Không cần. Lâu rồi không cưỡi, tay chân cứng cả rồi. Ngồi xe vẫn thoải mái hơn.”

 

Ta thản nhiên đáp.

 

Sắc mặt hắn tối lại.

 

Mẹ chồng bĩu môi:

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bây giờ trong mắt Thế t.ử chỉ có vợ, chẳng còn người mẫu thân này nữa. Cả nhà ngồi chung xe, mà chỉ biết hỏi han một mình nàng ta, không thấy xấu hổ sao!”

 

Từ sau khi biết sự thật, Ngụy Cẩn Phong đã xa cách hẳn với bà ta.

 
Website TruyenLau.com
Kiều thị dùng khăn che miệng khẽ cười:

 

“Tiếc là ân cần quá, người ta lại chẳng mảy may để ý đâu!” TruyenLau

 

Ngụy Cẩn Phong nắm chặt dây cương.

 

Ta liếc Kiều thị, khóe môi nhếch lên lạnh nhạt. Nàng ta lập tức tái mặt, vội im bặt.

 

Dọc đường dừng xe nghỉ chân, ta xuống xe vận động đôi chút.

 

Từ xa, có người cưỡi ngựa phóng đến:

 

“A Ngọc!”

 

“Tứ ca!”

 

Còn chưa kịp nói gì, Ngụy Cẩn Phong không biết từ đâu chạy tới, chắn ngay trước mặt ta:

 

“Vị này là tứ biểu ca? Không rõ có việc gì lại đến tìm thê t.ử của tại hạ, có thể để Ngụy mỗ thay lời nàng ấy không?”

 

Tứ ca khựng lại một chút.

 

Ta tức đến nghiến răng, đưa tay kéo hắn ra:

 

“Ngụy Cẩn Phong ngươi phát rồ cái gì vậy…”

 

Tứ ca hiểu ngay tình hình, thoáng hiện ý cười giễu nơi khóe mắt:

 

“Hóa ra đã có Thế t.ử bảo hộ muội muội, vậy ta không quấy rầy nữa.”

 

Huynh ấy còn cố ý ra hiệu cho ta, ý bảo đừng làm ầm lên, rồi quay ngựa bỏ đi.

 

Ta giận đến giật rèm xe, trở lại trong xe ngồi phịch xuống. Hai nữ nhân đang dán tai vào cửa nghe lén cũng hoảng loạn chỉnh lại tư thế, ngồi nghiêm như chưa có gì.

 

“Tri Ngọc, ta…”

 

Ngụy Cẩn Phong còn định nói gì đó qua cửa sổ.

 

“Ta mệt rồi.” — ta lạnh nhạt cắt lời, nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Một lúc lâu sau, mới nghe tiếng bước chân hắn rời đi.

 



 

Sau khi vào doanh trại liệp cung, buổi săn b.ắ.n chính thức cũng sắp bắt đầu.

 

Cờ hiệu tung bay, tù và vang dội, khiến người người đều hăng m.á.u sục sôi.

 

Chỉ là — ta vẫn mặc một thân váy gấm, vì gió lạnh bên ngoài mà còn khoác thêm áo choàng bông.

 

Ngụy Cẩn Phong nhận ra ta ngứa ngáy tay chân, liền lấy ra một bộ y phục săn bắn:

 

“Tri Ngọc, nếu nàng muốn luyện tay một chút, ta đi cùng nàng.”

 

Đó là một bộ y phục săn b.ắ.n dành cho nữ tử, vừa nhìn đã biết như thể được may riêng cho ta vậy.

 

Ta liếc mắt nhìn, rồi siết chặt áo choàng trên người:

 

“Hôm nay thân thể không khỏe, không tham gia náo nhiệt được.”

 

“Không khỏe? Ta lập tức đi mời Thái y…”

 

“Không cần.”

 

“Vậy ta sai người nấu trà…”

 

“Không cần.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Vậy thì—”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đã bảo không cần là không cần! Ngươi phiền quá!”

 

Ngụy Cẩn Phong bị ta quát mà sững sờ đứng đó, tay vẫn cầm bộ y phục săn bắn.

 

“Thẩm Tri Ngọc, nàng… nàng chán ghét ta đến mức ấy sao?”

 

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, trong lòng chỉ muốn quay lại cái thời hai chúng ta nước sông không phạm nước giếng, mỗi người một viện, không ai dây dưa ai.

 

Cuộc săn b.ắ.n bắt đầu, Ngụy Cẩn Phong cũng buồn bã rời khỏi doanh trại.

 

Ta đứng trước lều trại nhà mình, dõi mắt nhìn về phía xa, lòng nóng như lửa đốt.

 

Sau lưng là tiếng thì thầm của mẹ chồng và Kiều thị:

 

“Nhìn bộ dạng hồn vía lên mây kia, không biết đang đợi ai nữa!”

 

“Thật chẳng biết xấu hổ!”

 

Ta nghĩ thầm — ta biểu hiện lộ liễu đến thế sao?

 

Đến hoàng hôn, đoàn người đi săn lần lượt trở về.

 

Ngụy Cẩn Phong thúc ngựa phi nhanh về phía trướng của ta, phía sau là một hàng chiến lợi phẩm.

 

Từ xa thấy ta đứng chờ ở cửa lều, hắn lập tức phấn chấn tinh thần:

 

“Tri Ngọc, nhìn xem ta săn được gì cho nàng này!”

 

Hắn như dâng hiến bảo vật, đưa chiến lợi phẩm trong tay tới trước mặt ta — nhưng ta chỉ lạnh nhạt nhìn lướt qua hắn, ánh mắt lại vượt qua vai hắn, dừng ở người phía sau.

 

“Tứ ca!”

 

Lòng hắn lạnh đi nửa phần, quay đầu nhìn theo.

 

Chỉ thấy thiếu niên vóc dáng hiên ngang ghìm cương chiến mã, con tuấn mã hí vang, chồm hai chân trước lên cao, hắn một tay cầm cương, tay kia vung lên, ném tới một vật gì đó xù xì mềm mại:

 

“A Ngọc, tặng muội!”

 

Ta vươn tay đón lấy, ôm chặt vào lòng.

 

Thiếu niên quay ngựa vòng mấy vòng trước lều ta, rồi nhìn ta cười, ý vị sâu xa, chẳng thèm để tâm đến ánh mắt đen kịt của Ngụy Cẩn Phong, liền xoay người rời đi.

 

“Thẩm Tri Ngọc, nàng có ý gì đây?!”

 

Ngụy Cẩn Phong mặt mày sa sầm, nghiến răng chất vấn.

 

“Vì sao nàng chỉ cần đồ của hắn, lại không cần đồ của ta?”

 

Nghe xem, cái loại câu hỏi thế này… đúng là khiến người ta đau đầu.

 

Ta bực đến muốn thở dài, chẳng buồn đôi co với hắn, đưa tay ra:

 

“Của ngươi cũng nhận, được chưa!”

 

Nghe giọng dỗ trẻ con như vậy, Ngụy Cẩn Phong lập tức được đà lấn tới:

 

“Nếu muốn nhận của ta, thì ném cái của hắn đi!”

 

“Ngươi bị bệnh à?”

 

Thấy hắn vươn tay định giật lấy con vật ta đang ôm, ta cuối cùng không nhịn được nữa — nhấc chân đá một cú thẳng tắp.

 

Bịch!

 

Hắn bị ta đá văng khỏi cửa trướng hơn một trượng, rơi bịch xuống đất.

 

Phụt! — một ngụm m.á.u lớn phun ra, đỏ cả vạt áo trước ngực.

 

Ta nhíu mày — rõ ràng chưa dùng bao nhiêu sức mà?

 

Bên cạnh, mẹ chồng và Kiều thị từ trướng bên vội vàng chạy tới, chứng kiến một màn kia liền hoảng hốt hô lên:

 

“Trời ơi, đ.á.n.h cả phu quân đến nông nỗi này! Mau, mau mời Thái y!”

 

“Con ơi! Mẫu thân đã bảo từ đầu là nữ nhân này không có lòng tốt, còn dám chia rẽ tình mẫu t.ử nhà ta!”

 

Ngụy Cẩn Phong nhìn t.h.ả.m không thể tả, nhưng ta nắm rõ sức tay mình — hắn tám phần là bị tức đến nghẹn máu, chứ chẳng tổn thương gì nặng.

 

Thế nên ta chẳng buồn đáp lời, chỉ quay lưng trở vào trướng.

 

Phía sau, Ngụy Cẩn Phong như kẻ phát cuồng, gào lên:

 

“Thẩm Tri Ngọc! Vì hắn… vì hắn mà nàng dám hạ độc thủ với ta?! Nàng không có trái tim à?!”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu