Thẩm Tri Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Tri Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

 

Người của ta hành sự gọn gàng dứt khoát, nhanh chóng tra ra tung tích số bạc bị chuyển đi — toàn bộ đều bị Kiều thị bí mật đưa về nhà mẹ đẻ.

 

Không chỉ thế, tài sản mua dưới danh nghĩa nhà họ Kiều thực chất đều do Nhị phòng kiểm soát.

 

Thì ra cái danh Thế t.ử chỉ là hữu danh vô thực — gia sản trong phủ sắp bị vét sạch.

 

Mà nhà mẹ đẻ của Kiều thị cũng chính là nhà mẹ đẻ của mẹ chồng, lòng dạ lang sói, đã quá rõ ràng.

 

Trong phủ, thế lực đan xen chằng chịt. Đám nô bộc nương nhờ chủ tử, ỷ thế hoành hành, ăn chặn tham ô, kết bè kéo cánh, khiến nội phủ trở nên hỗn loạn khôn cùng.

 
TruyenLau.com
Mẹ chồng và Nhị đệ muội là chủ tử, nhưng ta đã hứa với lão Hầu gia sẽ nể mặt, nên không động đến hai người họ.

 

Chỉ là — tất cả bọn quản sự, bà tử, nha hoàn, đầy tớ từng nhúng tay vào đều bị bắt lại, từng người một bị công khai liệt kê tội trước mọi người, bị đ.á.n.h roi và bán ra khỏi phủ.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Để tránh chuyện họ ra ngoài nói xấu, bôi nhọ thanh danh Bá phủ, ta sai người đưa họ thẳng lên biên ải — đến nơi thúc phụ ta đóng quân, làm lao dịch chuộc tội.

 

Bá phủ bỗng chốc trống rỗng quá nửa, mấy kẻ ở lại thì người nào người nấy sợ hãi răm rắp, cẩn trọng như đi trên băng mỏng.

 

Người thân tín bên mẹ chồng và Nhị đệ muội đều bị ta thay sạch, đổi bằng người của mình. Từ đó về sau, hai người ấy cũng chỉ như vật trang trí, không còn bản lĩnh gây sóng gió gì nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Chỉ là ta chẳng có hứng thú quản lý nội vụ, đang phiền não vì thiếu người trám chỗ, thì tam đệ muội Lô thị tự mình đến.

 

Nàng vừa gặp ta đã vội quỳ xuống dập đầu:

 

“Đại tẩu, trước kia muội khoanh tay đứng nhìn, không phân rõ phải trái, tội đáng muôn c.h.ế.t. Chỉ mong đại tẩu khai ân, tha thứ cho muội.”

 

Người này cũng coi như thức thời. Nếu vừa vào cửa đã ra sức nịnh nọt, ta trái lại còn coi thường.

 

“Bao năm nay, Bá phủ đều do mẫu thân và Nhị tẩu nắm giữ. Tiền tháng chẳng bao giờ phát đúng hẹn, Tam phòng bọn muội phải dựa vào hồi môn của muội mà sống. Vậy mà họ còn hết lần này tới lần khác làm khó, sỉ nhục Tam phòng.”

 

Lô thị rơi lệ.

 

Nhà mẹ đẻ nàng chỉ là quan lại bình thường, nhìn bộ xiêm y trên người nàng đã cũ sờn, có thể thấy những năm qua sống chẳng dễ dàng gì.

 

“Lúc đại tẩu mới vào cửa, muội cũng muốn lên tiếng nhắc nhở, nhưng thân mình còn khó giữ, đâu dám động vào bọn họ. Tẩu không biết đâu, thủ đoạn của họ… Tẩu biết không, Thế t.ử phi trước — thật ra là bị họ bức c.h.ế.t đấy.”

 

Hừ, ta sớm đã đoán đến chuyện này. Một người đang sống khỏe mạnh, đâu thể vô duyên vô cớ mà c.h.ế.t.

 

Cũng chính vì vậy, ta mới hận mấy kẻ khởi đầu mọi chuyện kia thấu xương. Nếu không phải do bọn họ, sao ta phải chịu cảnh bị ép làm kế thất?

 

“Giờ đại tẩu đã vì muội trút giận, tẩu muốn xử trí thế nào, muội đều cam tâm tình nguyện!”

Lô thị lau nước mắt, vẻ mặt như sẵn sàng chịu c.h.ế.t.

 

Ta không nhịn được bật cười:

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ta đâu phải Diêm Vương, đáng sợ đến thế sao? Hiện trong phủ đang thiếu người, mà ta lại chẳng quen biết ai ở kinh thành, chi bằng đệ muội giới thiệu vài người tới giúp một tay?”

 

“Đại tẩu thật sự tin muội?” Lô thị mắt sáng bừng lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đương nhiên. Chỉ cần ngay thẳng quang minh, thì chẳng có gì đáng ngại. Còn nếu có ý đồ khác, ta cũng có cách trị.”

 

“Phải rồi, đại tẩu tuy nhỏ tuổi hơn chúng ta, nhưng khí thế lại khiến cả lão Hầu gia cũng phải nhường ba phần. Giờ trong phủ này, ai còn dám giở trò dưới mắt đại tẩu? Muốn c.h.ế.t hay sao mà làm vậy chứ!”

 

Lư thị vừa khóc lóc vào cửa, lúc ra thì hớn hở vui mừng.

 

Ta còn chưa kịp thở ra thì Ngụy Cẩn Phong đã sầm mặt bước vào.

 

Dạo gần đây hắn nhiều lần muốn gặp ta, đều bị người của ta chặn ngoài cửa, ta bận túi bụi, chẳng rảnh để dỗ dành cảm xúc của hắn.

 

Hôm nay cuối cùng cũng len vào được, vừa gặp mặt liền trách móc:

 

“Thẩm thị, từ khi ngươi vào phủ đã gây náo loạn long trời lở đất! Mẫu thân ta giờ ăn không ngon ngủ không yên, Nhị đệ cũng lạnh nhạt với ta. Ngươi rốt cuộc muốn gì?!”

 

Ta chẳng đáp lời hắn, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thương cảm:

 

“Ngươi là con ruột của mẫu thân ngươi thật sao?”

 

“Hả?” Hắn không nghe rõ.

 

Ta nhắc lại từng chữ:

 

“Ngươi là con ruột của mẫu thân ngươi à?”

 

“Ngươi mắng ai đó?! Ngươi mới không phải con ruột của mẫu thân ngươi! Cả nhà ngươi đều không phải!”

 

Hắn giận đến nhảy dựng.

 

Ta lạnh lùng cắt lời:

 

“Vậy thì tại sao mẫu thân ngươi lại dung túng cho ngươi sủng thiếp diệt thê, làm hỏng thanh danh ngươi đến mức không ai dám gả vào Bá phủ? Tại sao lại chuyển tài sản ra ngoài, gạt bỏ chức vị Thế t.ử của ngươi, dù là một phần gia sản cũng không để lại cho ngươi?”

 

“Ngươi… ngươi bớt ở đây giở trò ly gián đi!”

 

Ngụy Cẩn Phong rống lên.

 

“Ta ly gián?” – ta lạnh giọng – “Vậy ngươi thử nghĩ kỹ xem, Nhị đệ ngươi hiện tại đang làm gì?”

 

“Danh tiếng ngươi bên ngoài đã thối không thể thối hơn, chuyện bê bối trong Bá phủ người người đều biết. Còn hắn? Hắn ẩn mình kỹ càng, ngày ngày đóng cửa đọc sách, không hỏi việc đời. Thê t.ử hắn nắm trọn gia sản trong phủ, tiền vào như nước.”

 

“Hiện ngoài kia ai cũng khen ‘Ngụy nhị lang’ là quân t.ử khiêm nhường, ôn hòa, tương lai sáng lạn, chỉ tiếc sinh không gặp thời nên bị ngươi chiếm mất cái danh vị Thế tử.”

 

Ngụy Cẩn Phong sững sờ, miệng lẩm bẩm:

 

“Không thể nào… mẫu thân không thể đối xử với ta như vậy…”

 

Ta hừ lạnh:

 

“Vậy thì ngươi tự hỏi xem, chính thất trước của ngươi c.h.ế.t như thế nào? Ngươi thật sự tin là bị Trân di nương chọc tức đến c.h.ế.t sao? Một di nương thì lấy đâu ra gan lớn tới mức cưỡi lên đầu Thế t.ử phi mà làm loạn?”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu