Thẩm Tri Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Tri Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

 

Vừa về đến Bá phủ, ta liền thấy Ngụy Cẩn Phong đang ngồi trên giường của ta.

 

Bình thường hắn chỉ ở gian ngoài, nước sông không phạm nước giếng, ta cũng chẳng buồn quản.

 

“Ngươi ngồi đó làm gì?” — ta thật sự không quen có người lạ ngồi lên giường mình.

 

“Đây là phòng ta, tại sao không được vào?” — hắn hôm nay khác hẳn mọi khi, giọng đầy chất vấn.

 

“Ngươi hôm nay đã gặp ai? Trước giờ chưa từng thấy ngươi vui vẻ như vậy.”

 

Thì ra… hắn biết rồi.

 

“Biểu huynh ta từ biên ải về kinh có công vụ, tiện đường ghé qua thăm.” — ta đáp đúng sự thật.
Website TruyenLau.com
 

“Nếu đã là biểu huynh, sao không mời vào phủ ngồi chơi một chốc?” — hắn vẫn không chịu buông tha.

 

“Đã nói là huynh ấy có công vụ, không tiện ở lâu, chỉ ghé qua chốc lát gặp mặt thôi.” — ta bắt đầu thấy bực.

  Website TruyenLau.com

Không ngờ Ngụy Cẩn Phong lại chụp lấy cổ tay ta:

 

“A Ngọc? Gọi nhau thân mật thật đấy. Ngươi vào phủ bao lâu mà vẫn chẳng chịu cùng ta viên phòng, chẳng lẽ trong lòng vẫn còn kẻ khác?”

 

Ta gạt mạnh tay hắn ra: Website TruyenLau.com

 

“Ngươi thần kinh à? Đó là biểu huynh của ta! Nói năng hồ đồ cái gì?”

 

Mặt hắn đỏ bừng:

 

“Được, là ta nói bậy. Vậy còn Nhiếp tiểu tướng quân là ai? Ngươi rốt cuộc có bao nhiêu tâm tư, ta đều không biết?!”

 

“Ngụy Cẩn Phong, hôm nay ngươi uống lộn t.h.u.ố.c à? Nghe lén ta nói chuyện còn chưa đủ, giờ lại vu vạ lung tung! Ngươi quên rồi sao? Khi xưa chính ngươi nói, nếu muốn cùng ta viên phòng, trừ phi ngươi c.h.ế.t!”

 

Bất chợt, hắn đứng bật dậy, chẳng biết sống c.h.ế.t là gì mà vòng tay ôm chặt lấy ta, giữ ta trong ngực:

 

“Ta đổi ý rồi. Chúng ta viên phòng ngay bây giờ!”

 

Ta tức đến phát cười — ngươi nói viên phòng là viên phòng? Ngươi hỏi qua nắm đ.ấ.m của ta chưa?

 

Gương mặt hắn mỗi lúc một gần, hơi thở nóng rực phả lên da ta. Một tia hung tợn vụt qua trong mắt ta, ta hơi ngửa người, đột ngột dồn lực húc thẳng đầu vào mặt hắn.

 

Chiêu này ta từng dùng khi bị địch khống chế hai tay — không khiến kẻ kia chảy m.á.u thì cũng đủ choáng váng nửa ngày.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Á!” — Ngụy Cẩn Phong thét lên rồi ngã ngửa ra sau, m.á.u mũi lập tức chảy thành hai dòng.

 

“Thẩm Tri Ngọc… ngươi… ác độc quá!”

 

Hắn gắng ngồi dậy, nhưng choáng váng đến không đứng nổi.

 

Ta xoa trán mình, vừa đau vừa sưng. Khốn kiếp, ta đúng là tức quá hóa khùng mới dùng cái chiêu làm mình cũng khổ này.

 

Càng nghĩ càng giận, ta liền lao đến, bẻ trật luôn hai cánh tay hắn vừa ôm ta lúc nãy.

 

Tiếng hét t.h.ả.m vang dội khắp Bá phủ.

 

Đám nha hoàn nghe động tĩnh xông vào — không phải để bảo vệ ta, mà là để ngăn ta lại:

 

“Phu nhân! Chủ tử!! Tiểu tổ tông ơi!!! Mau dừng tay! Không dừng là người thành quả phụ thật đó!”

 

Ngụy Cẩn Phong từng tự nhận mình là đệ t.ử danh môn, quyền cước không tệ.

 

Nhưng sau trận hôm nay, hắn mới hiểu rõ — ngày thường ta và đám nha hoàn chẳng qua là đang… nương tay với hắn mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, Bạch Lộ giúp hắn nối lại hai cánh tay vừa bị ta bẻ trật.

 

Đám nha hoàn mặt không đổi sắc, lạnh giọng nói:

 

“Thế tử, lần sau nếu còn muốn c.h.ế.t, bọn nô tỳ e rằng… khó lòng cứu nổi nữa.”

 

Lúc này Ngụy Cẩn Phong mới thật sự hiểu — tổ phụ sai bốn nha hoàn kia đi theo ta, không phải để bảo vệ ta, mà là để… khống chế ta.

 

Ta biết mình đã ra tay hơi nặng, nên sau khi nguôi giận liền đến viện thăm hắn.

 

Thấy trán hắn sưng tím một mảng không nỡ nhìn, ta cũng thấy hơi áy náy.

 

Sắp tới là kỳ săn b.ắ.n mùa thu trong cung, nếu để Hoàng thượng và các thế gia nhìn thấy dáng vẻ này, phụ thân ta chắc cũng khó lòng ăn nói cho xuôi.

 

“A Ngọc?” — không ngờ, hắn vẫn chưa thôi tính giở trò, cẩn trọng gọi ta một tiếng.

 

Ta vừa chau mày, hắn lập tức rùng mình, vội đổi giọng:

 

“Thẩm Tri Ngọc… ngươi vẫn quan tâm tới ta, đúng không?”

 

Ta im lặng, hắn lại tiếp tục nói, ánh mắt u buồn:

 

“Cả phủ này, mẫu thân thiên vị, phụ thân thì làm như không có ta, huynh đệ thì xem thường, nữ nhân bên cạnh đều toan tính — chỉ có ngươi, chỉ có ngươi là vì ta mà ra mặt, đòi lại gia sản, còn nhắc nhở ta đúng sai…”

 

“Ngươi… trong lòng ngươi là có ta.”

 

Ta là kế thất, mà hắn lại lớn hơn ta không ít, vậy mà lúc này lại giống hệt một đứa trẻ, cất tiếng giãi bày.

 

“Ta biết ta đã giúp ngươi một chuyện lớn, nhưng cũng không cần phải lấy thân báo đáp chứ?” — ta nhíu mày, lắc đầu.

 

“Hả?” — hắn ngơ ngác, sau đó mới phản ứng kịp, khẽ bật cười khổ:

 

“Quả nhiên… đúng là ngươi, Thẩm Tri Ngọc…”

 

“Nhưng ta và ngươi đã là phu thê, lại là thánh chỉ ban hôn, đời này sớm đã định sẽ buộc chung một chỗ. Cớ gì ngươi không cho ta một cơ hội? Ta thật sự sẽ trở thành một trượng phu tốt…”

 

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đầy hy vọng.

 

Ta đứng dậy, lặng lẽ xoay người rời đi.

 

Ánh sáng trên gương mặt hắn dần tắt lịm.

 

“Chẳng lẽ… thật sự không có điều gì, có thể níu giữ nàng lại sao?”

 

Hắn lẩm bẩm nhìn theo bóng lưng ta khuất dần.

 



 

Kỳ săn b.ắ.n mùa thu đã bắt đầu, Hoàng thượng dẫn theo văn võ bá quan và gia quyến, rầm rộ tiến về liệp cung.

 

Ngụy Cẩn Phong đội một chiếc mũ mềm — nhìn vào thì có chút buồn cười, nhưng ít ra cũng che được vết bầm đen bầm tím nổi bật trên trán.

 

Ta cùng mẹ chồng và Nhị đệ muội ngồi chung một cỗ xe ngựa. Hai người kia từ lâu đã tránh ta như tránh ôn dịch, lúc này càng nép sát vào một góc xe, thì thầm oán trách:

 

“Có xe riêng không ngồi, cứ thích chen vào xe người khác. Đúng là dân quê mùa từ biên ải tới.”

 

Ta chỉ cười, không để tâm, lại thản nhiên ngồi trọn một dãy đệm mềm:

 

“Xe của Hầu phu nhân rộng hơn xe của ta nhiều, ngồi cũng thoải mái hơn.”

 

Ta vừa nói, vừa không khỏi ngưỡng mộ nhìn đám võ tướng cưỡi ngựa tung vó bên ngoài rèm xe.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu