"Chị, chị Bạch, hình như là em gây họa. Lý Thu Sinh trong thôn mất, ông ấy ban đầu là người duy nhất trong thôn kéo nhị hồ khi làm tang sự, hiện tại ông ấy mất rồi, không ai kéo nhị hồ. Em nghe nói kéo nhị hồ có thể kiếm tiền, liền hỏi câu thổi kèn xô na được không? Có trả tiền không?"
"Người nhà đó bảo, trả ba đồng, còn bao một bữa cơm trưa và năm cái màn thầu, em liền thay chị em báo danh."
Tưởng Vân lại tặng cho cậu một cái xem thường.
Thật là em trai tốt của cô a, còn nhận việc kiếm tiền cho cô, đây là sợ cô không có tiền bán lương thực thì c.h.ế.t đói sao?
《Khóc Tang Lộ》 thổi xong, linh cảm áy náy trong đầu Tưởng Vân bùng nổ, ngay tại chỗ dựa vào cảm giác sáng tác một khúc nhạc buồn càng u oán bi thương hơn.
Tên sao, tạm thời đặt là 《Quay đầu lại vọng nguyệt》.
Dưới sự gia trì của thiên phú diễn tấu nhạc cụ max cấp, Tưởng Vân thể hiện ra năng lực cấp điện phủ (bậc thầy), kỹ thuật và tình cảm đều đồng thời đẩy tới đỉnh cao của diễn tấu kèn xô na.
Các nữ thanh niên trí thức ở điểm thanh niên đều cảm giác trong lòng nghẹn ứ không chịu nổi, có vài người điểm rơi nước mắt thấp đã bắt đầu gạt lệ.
Khóc dữ nhất là Trương Xuân Hoa.
Cô ta cảm giác những ngày tháng ở nông thôn sống không bằng c.h.ế.t, cứ như mình đã c.h.ế.t rồi, đứng trên Vọng Hương Đài, nhìn lại người thân và cuộc sống tốt đẹp đã đi xa, không biết năm nào tháng nào mới có thể trở về đoàn tụ với người nhà, thậm chí không biết mình còn cơ hội trở về hay không.
Các thanh niên trí thức khác phần lớn cũng có cùng cảm nhận, bọn họ nghe khúc 《Quay đầu lại vọng nguyệt》 của Tưởng Vân, cảm giác mình đều trông thấy người và việc mình không dứt bỏ được nhất.
Trong bầu không khí tập thể rơi lệ này, có một nam thanh niên cũng nhịn không được, tay che miệng bắt đầu gào khóc, cậu ta nhớ tới thanh mai trúc mã của mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trước khi xuống nông thôn, cô bé thanh mai hỏi cậu: "Nhất định phải xuống nông thôn sao?"
Cậu nói: "Đúng vậy."
Sau đó cô bé thanh mai có nhiệt độ cơ thể 36 độ 8 kia lại nói ra lời còn lạnh hơn cả băng tuyết ngày đông giá rét: "Em sẽ không chờ anh, anh mà đi, em liền lấy chồng."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc ấy cậu chỉ coi đây là một câu nói dỗi, sao có thể ngờ tháng thứ hai cậu xuống nông thôn, người nhà viết thư báo cho cậu biết, cô bé thanh mai cùng cậu lớn lên đã lấy chồng, lấy con trai phó xưởng trưởng.
Người nhà còn khuyên cậu, bảo cậu sớm buông bỏ đi.
Cậu không trông thấy trăng, mà trông thấy cô bé thanh mai mình nhớ mãi không quên. Website TruyenLau.com
Mã Võ trong khúc nhạc này trông thấy người bà ngoại một tay nuôi nấng cậu lớn lên. Trước khi cậu xuống nông thôn bà ngoại còn khỏe mạnh, xuống nông thôn chưa đầy một tháng bà đã đi rồi, cậu còn chưa mua cho bà cái gì ngon, một mảnh vải may áo cũng chưa kịp mua, thì đã vĩnh viễn không còn cơ hội.
Mã Võ nhìn thấy bà ngoại nhà mình dưới ánh trăng ôn nhu nhìn cậu, một bên dùng tay nhẹ nhàng v**t v* gáy cậu một bên nói: "Tiểu Võ, phải sống cho tốt, nơi nào ánh trăng có thể chiếu tới, bà ngoại đều có thể nhìn thấy cháu."
Tưởng Trung cũng "oa" một tiếng khóc thành một con cún hơn 100 cân, cậu thấy hình ảnh lão mẫu thân nhà mình vì cậu xuống nông thôn mà lấy nước mắt rửa mặt, trong lòng như bị đè một cục gạch, khó chịu vô cùng.
Một khúc "Khóc Tang Lộ" thêm một khúc "Quay Đầu Lại Vọng Nguyệt", suýt nữa làm đám thanh niên trí thức ở điểm thanh niên khóc đến tắt thở.
Tưởng Vân thổi một hồi cũng ngẩn người ra, sao mọi người lại khóc dữ dội như vậy?
Tiếng kèn xô-na của cô dần nhỏ lại, nhưng tiếng khóc của đám thanh niên trí thức trước mặt lại càng lúc càng to hơn, ai nấy đều chìm đắm trong cảm xúc bi thương không cách nào kiềm chế.
Tưởng Vân bất đắc dĩ, thu kèn xô-na vào trong phòng, mang một cái ghế đẩu nhỏ ra ngồi giữa sân nhìn đám người này khóc.
Ngộ nhỡ những người này khóc đến ngất đi, cô cũng tiện bề cấp cứu, đừng để người ta thật sự khóc ra chuyện gì không hay.
Khi Lệnh Thái Nhạc dắt xe đạp vào cửa, đập vào mắt hắn chính là cảnh tượng này: Những thanh niên trí thức khác đang khóc lóc t.h.ả.m thiết bằng cả tấm chân tình, còn Tưởng Vân thì vẻ mặt đầy bất đắc dĩ ngồi nhìn, hình ảnh quỷ dị đến cực điểm.
"Tưởng Vân, chuyện này là sao? Mọi người đều trúng tà à?" Lệnh Thái Nhạc hỏi.
Bạch Mẫn nhìn thấy Lệnh Thái Nhạc bước vào, bật dậy ngay lập tức, chỉ tay vào Lệnh Thái Nhạc, vừa thút tha thút thít vừa nói với Tưởng Vân: "Tưởng Vân, cô thổi lại một lần nữa đi, để hắn cũng nghe thử! Dựa vào đâu mà chúng tôi đều khóc, chỉ mình hắn là không khóc?"
Tưởng Vân: "..." Coi cô là cái máy phát nhạc buồn vô cảm chắc?
Cô nhìn Bạch Mẫn, lại nhìn sang Lệnh Thái Nhạc, cảm giác không khí giữa hai người này là lạ, cứ như thể sắp lao vào đ.á.n.h nhau đến nơi. Sợ lửa cháy lan đến mình, cô đành phải đáp ứng Bạch Mẫn.
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.