Bận rộn hai tiếng đồng hồ mới bán hết đồ trong sọt mang ra, Tưởng Vân thu sọt, định đi sang cái chợ đen khác xem sao.
Cô nghi ngờ chợ đen phố Quá Thủy này đã bị ngầm “hợp quy hóa”, quần chúng biết ngày nào cũng có chợ đen mở nên không giống bên huyện Cản Hải, gặp được là mua một lần tích trữ thật nhiều.
Tưởng Vân muốn biết có phải tất cả chợ đen đều bị “hợp quy hóa” hay không. Cô muốn tìm loại chợ đen rủi ro cao nhưng lợi nhuận cũng cao, mọi người giao dịch nhanh gọn rồi chuồn lẹ, chứ không phải loại chợ đen đã tẩy trắng này... Buôn bán kiểu này quá lề mề, quá mất thời gian.
?
Lời tác giả: Chương một!! Xin lỗi, chuyện trong thế giới thực quá quá quá nhiều, chỉ có sau 6 giờ tối mới rút được thời gian... Cố định gào khóc.
Đi sang chợ đen bên thành bắc, cảm giác quen thuộc của Tưởng Vân lập tức quay trở lại.
Mọi người đều lén lút, nói chuyện đều đè thấp giọng, lúc mua đồ cũng mua nhiều. Điểm duy nhất không bằng phố Quá Thủy ở thành đông chính là thích mặc cả, cho dù là năm xu cũng muốn bớt, còn thích bảo người bán cho nợ số lẻ.
Đem đường Bắc Tuyền và phố Quá Thủy ra so sánh, Tưởng Vân quyết định vẫn nên lăn lộn ở đường Bắc Tuyền. Lợi ích nhỏ như cái chân muỗi hoàn toàn có thể nhường, rốt cuộc đồ cô bán ra không cần vốn liếng gì.
Hơn nữa khi người khác đến mặc cả, cô cũng không phải không có thu hoạch gì. Cảm giác khoái trá khi cãi thắng trong cuộc mặc cả khiến người ta sung sướng.
Tàu hỏa từ thủ đô chạy đến Cừ Châu đến ga lúc 2 giờ sáng. Tưởng Vân ước lượng trong lòng, từ ga tàu hỏa đi đến Căn cứ 141 mất hai tiếng rưỡi, vì thế cô lăn lộn ở đường Bắc Tuyền đến 3 giờ sáng thì dọn hàng.
Lách mình vào Nơi Trú Ẩn gỡ bỏ lớp vỏ bọc, uống một ly trà gừng táo nóng hổi cho ấm người, lại chợp mắt một lát. Gần 4 giờ cô bò dậy, lái Nơi Trú Ẩn đến cách Căn cứ 141 hai cây số, nương theo ánh đèn đường lốm đốm đi về phía căn cứ.
Những nơi có tính chất như Căn cứ 141, bên trong về cơ bản là một xã hội thu nhỏ: có trường học, có nơi huấn luyện, có đội vệ sinh, còn có nơi cung ứng nhu cầu hàng ngày. Thời khắc mấu chốt cửa lớn đóng lại, người bên trong có thể sinh tồn cách biệt với thế giới ít nhất ba tháng.
Muốn vào Căn cứ 141 xây trong bụng núi, phải đi trước một đoạn đường xi măng dẫn vào núi.
Tưởng Vân đi được gần một cây số, một luồng ánh đèn trắng lóa đột nhiên chiếu vào mặt cô, làm mắt cô hoa lên, suýt nữa lóa mù.
“Người nào? Trọng địa quân sự, không được tự tiện xông vào!”
Tưởng Vân kỹ năng diễn xuất nhập thân, giả bộ dáng vẻ nhu nhược, trong giọng nói tràn đầy sợ hãi: “Đồng đồng đồng chí, tôi tới tìm người! Tôi tìm Bạch Xuyên!”
“Doanh trưởng Bạch?” Bạch Xuyên kỹ thuật vượt trội, gần đây mới thăng chức, ở Căn cứ 141 cũng coi như là một nhân vật có tiếng tăm, lính gác cổng tự nhiên biết. Anh ta nói với Tưởng Vân: “Đứng tại chỗ đừng cử động! Trả lời mấy câu hỏi: Tên là gì, từ đâu tới, quan hệ gì với đồng chí Bạch Xuyên, tìm đồng chí Bạch Xuyên có việc gì? Trước đó có hẹn trước với đồng chí Bạch Xuyên không?”
Website TruyenLau.com
“Tôi tên Tưởng Vân, từ tỉnh Đông Sơn tới, là đối... với Bạch Xuyên.” Nghĩ đến việc Bạch Xuyên đã nộp báo cáo kết hôn, Tưởng Vân liền sửa miệng: “Tôi là vị hôn thê của anh ấy. Lần này tìm Bạch Xuyên là muốn thăm anh ấy, không có hẹn trước, tôi muốn cho anh ấy một bất ngờ!”
Lính gác cổng nghe câu cuối cùng của Tưởng Vân, khóe miệng không nhịn được giật một cái.
Trọng địa quân sự, loại bất ngờ này tốt nhất đừng nên có. Bất quá hắn rõ ràng không có tư cách cũng không có nghĩa vụ giáo d.ụ.c Tưởng Vân, chuyện này vẫn nên để Bạch Xuyên tự mình nói mới tốt.
“Xin chờ một lát, tôi đi truyền đạt ngay!”
—————————— TruyenLau.com
Lính gác cổng truyền tin tức này đến phòng trực ban của Phi Hổ Đoàn nơi Bạch Xuyên ở, vừa khéo người trực hôm nay là Mạnh Hữu Vi.
Mạnh Hữu Vi xác định tin tức với lính gác xong, đội mũ đi đến khu ký túc xá Bạch Xuyên ở, tìm được phòng Bạch Xuyên, nhẹ nhàng gõ cửa ba cái.
Bên trong truyền đến giọng Đỗ Nguyễn: “Ai đấy?” Website TruyenLau.com
“Tôi, Mạnh Hữu Vi, Bạch Xuyên có đó không?”
“Có, đang ngủ!”
Mạnh Hữu Vi nghĩ thầm, vợ cậu nửa đêm mò mẫm tới tìm, cậu còn ngủ được sao? Để người ta chờ lâu, sợ là nửa tháng tới đừng hòng ngủ ngon.
“Mau gọi cậu ấy dậy, bảo cậu ấy là Tưởng Vân tới.”
Đỗ Nguyễn biết tên Tưởng Vân, nhưng Bạch Xuyên lại không phải ngày nào cũng treo tên Tưởng Vân bên miệng, cho nên Đỗ Nguyễn nhất thời không nhớ ra, chỉ cách lan can giường đẩy Bạch Xuyên một cái. Thấy Bạch Xuyên mở mắt, hắn nói: “Anh Xuyên, anh Mạnh gọi anh bên ngoài, bảo là Tưởng Vân tới tìm, Tưởng Vân... cái tên này sao quen thế nhỉ?”
Bạch Xuyên vốn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nghe được hai chữ "Tưởng Vân", anh bật dậy cái rụp, nhanh nhẹn mặc quần áo, gấp chăn thành khối đậu hủ trong nháy mắt, soi gương chỉnh lại mũ, lúc này mới trả lời Đỗ Nguyễn: “Là chị dâu cậu.”
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.