Đại Liệt Ba có thể so với loại bánh mì sữa bơ này sao?
Nó mà cũng xứng sao?
Tưởng Vân ăn một cái gọi là Đại Liệt Ba xong thì không ăn nữa. Cô nhìn Tưởng Trung vừa xé vỏ cái thứ hai, nói với Bạch Mẫn: "Đi thôi, tôi đèo cô, cô ăn trên đường! Để hai người họ ăn từ từ, ăn xong thì mau ch.óng tới huyện thành."
Bạch Mẫn chưa từng thấy Tưởng Vân đi xe đạp, còn hơi sợ: "Cô... cô biết đi xe đạp không đấy? Đừng làm tôi ngã nhé..."
"Yên tâm đi, xe đạp đơn giản thế này, tôi đi nó chẳng phải như chơi sao? Cô nhớ bám c.h.ặ.t vào tôi, đường trong thôn khó đi, lại hơi xóc, đừng để tôi qua cái ổ gà hất cô xuống đấy."
Bạch Mẫn thấy Tưởng Vân tự tin chắc chắn như vậy, trái tim đang treo lơ lửng cũng hạ xuống: "Chắc không đâu, tôi lớn thế này rồi, sao có thể bị xóc rơi xuống xe được? Hơn nữa, cô dù có đạp nhanh đến mấy, thì nhanh được đến đâu?"
Tưởng Vân cười nhạt, không giải thích.
Chờ Bạch Mẫn ngồi lên yên sau, Tưởng Vân dùng sức đạp mạnh, chiếc xe đạp lao v.út đi.
"Á!!!!!!!"
"Tưởng Vân cô đi chậm thôi!!!!!!!!!!"
Bạch Mẫn bám c.h.ặ.t lấy áo Tưởng Vân, vẫn cảm thấy không an toàn, bởi vì mỗi lần chiếc xe qua ổ gà, cô nàng đều cảm giác m.ô.n.g mình rời khỏi yên xe. Cô nàng dứt khoát vòng tay ôm c.h.ặ.t eo Tưởng Vân.
Vừa ôm vào, Bạch Mẫn xấu hổ cúi đầu.
Eo Tưởng Vân nhỏ thật đấy, không giống nàng, đều là thiếu nữ tuổi trăng tròn mà eo nàng đã có mỡ thừa rồi.
Xe đạp dừng lại trước cửa Bát Tiên Lâu, Bạch Mẫn vội vàng nhảy xuống xe, bám tường nôn khan một hồi lâu, chân nàng mềm nhũn ra.
Nếu cho nàng cơ hội lần nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cũng không ngồi xe Tưởng Vân.
"Nhanh lên, đỡ chút rồi vào mua đồ, lúc này người đã đông rồi, chắc mọi người đều biết tin cả rồi." TruyenLau
Nghĩ cũng phải, tin tức có thể có mưa to đâu chỉ nông thôn mới biết, người thành phố nói không chừng còn biết sớm hơn.
Bạch Mẫn vừa nghe lời này, cũng bất chấp nôn khan và chân mềm, gửi xe vào chỗ gửi xe, nhận một cái thẻ gỗ nhỏ hình tròn rồi đi. Có người trông xe giúp, không sợ mất, chỉ là lát nữa ra phải trả một hào tiền phí gửi xe.
Có người vì tiếc một hào phí gửi xe kết quả mất cả xe. Tuy có tin đồn là do người mở sạp gửi xe cố ý làm để kiếm mối, nhưng chuyện này không có bằng chứng, cũng chưa thấy đồn công an phá án bao giờ.
Bạch Mẫn không muốn vì tiếc một hào mà mất toi chiếc xe mới mua chưa lâu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai người vào Bát Tiên Lâu xong, đi thẳng đến khu lương thực, mua đủ lượng các loại lương thực, lại chạy sang khu thực phẩm phụ, cứ như thổ phỉ vào làng, nhìn thấy cái này cũng muốn mua, cái kia cũng muốn mua, sống thoát bộ dáng nhà giàu mới nổi.
Từ lúc hai người vào Bát Tiên Lâu đến lúc mua xong đồ đi ra, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ mất nửa giờ. Bạch Mẫn trả tiền lấy xe ra, nhìn sang tiệm cơm quốc doanh cách đó không xa, có chút nóng lòng muốn thử: "Tưởng Vân, dù sao Lệnh Thái Nhạc và em cô cũng chưa tới, hay là chúng ta vào tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa đi? Gọi đĩa sủi cảo, chúng ta vừa ăn vừa chờ."
TruyenLau.com
Tưởng Vân định bảo thế này có vẻ không hay lắm, liền thấy Bạch Mẫn hào sảng vỗ n.g.ự.c: "Đi đi đi, bữa này tôi mời!"
"Đi!" Tưởng Vân vui vẻ đồng ý, dù sao ngồi không cũng là chờ, chi bằng vừa ăn vừa chờ.
Tiệm cơm quốc doanh vừa khéo có sủi cảo và nộm, Bạch Mẫn trả tiền mua ba cân sủi cảo, Tưởng Vân móc tiền mua hai đĩa nộm, còn mua thêm chai nước ngọt có ga. Hai người ngồi ở bàn gần cửa, vừa ăn nộm vừa chờ sủi cảo, thỉnh thoảng ngó ra ngoài.
Lúc Tưởng Trung và Lệnh Thái Nhạc tới nơi, sủi cảo đã nấu xong bưng lên.
Bạch Mẫn thấy Lệnh Thái Nhạc và Tưởng Trung đi qua cửa tiệm cơm quốc doanh mà không thèm nhìn lấy một cái, đi thẳng về hướng Bát Tiên Lâu, vội vàng gọi giật lại.
Bốn người vây quanh một bàn nhanh ch.óng giải quyết xong ba cân sủi cảo, chia nhau đống đồ mới mua. Tưởng Vân và Tưởng Trung mỗi người xách một ít, những thứ nặng đều chất lên xe đạp. Lệnh Thái Nhạc dắt xe, Bạch Mẫn đi bên cạnh giữ đồ.
Bốn người không ngừng đẩy nhanh tốc độ trở lại đội sản xuất. Còn mười lăm phút nữa là đến giờ làm buổi chiều. Những thanh niên trí thức ở các phòng khác đi huyện thành mua đồ vẫn chưa về. Những người ở lại đang chuẩn bị ra đồng, thấy Tưởng Vân và nhóm bạn mua nhiều đồ như vậy, trong lòng vô cùng khiếp sợ.
"Chị Tưởng, chị Bạch, các chị mua nhiều đồ thế..."
Tưởng Vân giải thích một câu "lo trước khỏi họa" rồi chuyển đồ vào trong phòng. Nhìn như là cất hết vào tủ, thực ra là thu vào kho hàng trong không gian trú ẩn.
Ai biết được có kẻ nào nảy lòng tham, lẻn vào cạy khóa trộm đồ cô mua hay không?
Tâm hại người không thể có, nhưng tâm phòng người không thể không a.
Bạch Đại Xuyên đã chuẩn bị tinh thần cho việc đám thanh niên trí thức buổi chiều sẽ tập thể đi muộn, thậm chí là nghỉ làm. Nhưng không ngờ bốn người nhóm Tưởng Vân lại cùng ông ta ra đồng một lúc, không thể nói là xuống ruộng chậm, chỉ có thể coi là không tích cực bằng những người khác.
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.