"Đỗ Nguyễn, cậu giúp tôi phân tích xem, chị dâu cậu thế này là có ý gì?"
"Lần trước tôi viết thư cho cô ấy bảo nếu đồng ý để tôi nộp báo cáo kết hôn thì hồi âm cho tôi một chữ 'Hảo' (Được/Tốt). Kết quả thư hồi âm của cô ấy căn bản không nhắc đến chuyện báo cáo kết hôn, ngược lại giục tôi nỗ lực học tập. Cậu nói xem cô ấy là ý gì?"
Ngũ quan Đỗ Nguyễn kinh ngạc đến giãn cả ra: "Không phải đâu, Trung đội trưởng Bạch, anh đúng là non thật! Anh bảo chị dâu đồng ý anh nộp báo cáo kết hôn thì hồi một chữ 'Hảo', chị dâu trực tiếp hồi trong thư hai chữ 'Hảo', thái độ này còn chưa đủ rõ ràng sao? Anh có phải trong chuyện tình cảm quá trì độn rồi không?"
Bạch Xuyên vội vàng mở thư ra nhìn lại lần nữa, nhìn chằm chằm hai chữ "Hảo" cười hắc hắc: "Thật hả? Phân tích của cậu có đáng tin không đấy? Đừng lừa tôi."
Đỗ Nguyễn cảm thấy mình bị sỉ nhục: "Trung đội trưởng Bạch, năng lực lái chiến cơ tôi không bằng anh, nhưng nếu bàn về chuyện yêu đương, tôi bỏ xa anh mười tám con phố. Anh bảo chị dâu đồng ý thì hồi chữ 'Hảo', chị dâu không hồi anh sao? Chị dâu trực tiếp hồi anh hai chữ. Một chữ 'Hảo' đại biểu giơ tay tán thành, hai chữ 'Hảo' liền đại biểu giơ hai tay tán thành! Anh còn muốn chị dâu thế nào nữa?"
"Anh nghe tôi đi, phụ nữ ở phương diện này đều hàm súc nội liễm. Cô ấy nếu chướng mắt anh, sẽ không gửi đồ cho anh còn đốc thúc anh học tập! Chị dâu vì sao đốc thúc anh học tập, còn không phải hy vọng anh có một tiền đồ rộng mở sao? Đều thay anh lo lắng cho tiền trình rồi, anh còn cảm thấy người ta không muốn sống cả đời với anh?"
"Nếu chỉ chơi bời với anh, ai quản anh có tiền đồ hay không. Nhìn xem chị dâu gửi cho anh bao nhiêu đồ tốt... Người nào không có ý với anh mà gửi nhiều thế? Coi người ta là Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn chắc!"
"Chị dâu nếu không đồng ý anh nộp báo cáo kết hôn, khẳng định sẽ từ chối thẳng trong thư. Với tính chất đặc thù thân phận của chúng ta, nếu nộp báo cáo kết hôn rồi mà muốn ly hôn, khó như lên trời. Chị dâu không từ chối anh, còn ám chỉ mập mờ như vậy, chẳng phải là đồng ý rồi sao?"
Bạch Xuyên nhìn mấy chữ trong thư cười hắc hắc: "Thật không?"
Đỗ Nguyễn cảm thấy Bạch Xuyên lúc này căn bản không nỡ nhìn thẳng.
Một người giỏi chuyên môn như vậy, sao đến chuyện tình cảm lại cứ như kẻ ngu ngơ thế nhỉ?
Hắn tiếp tục bày mưu tính kế cho Bạch Xuyên: "Trung đội trưởng Bạch, nếu anh tin tôi, tiếp theo cứ làm theo lời tôi. Viết thư trả lời, coi như chị dâu đã đồng ý chuyện nộp báo cáo kết hôn, sau đó trong thư bàn bạc xem ngày nào nộp báo cáo, ngày nào đăng ký kết hôn, khi nào chị dâu tùy quân (theo quân đội) đến đây. Chuyện khác miễn bàn, chỉ cần chị dâu nghiêm túc thảo luận với anh, anh liền hiểu thái độ của chị dâu ngay."
Bạch Xuyên cảm thấy kiến nghị này của Đỗ Nguyễn thật không tồi.
Hắn dựa theo gợi ý của Đỗ Nguyễn viết một phong thư, không chỉ đề cập vấn đề đó, còn viết hết các suy xét và ý tưởng của mình vào. Giấy viết thư gấp lại dày cả đốt ngón tay, nhét căng phồng cả phong bì.
Bất quá lần này hắn không định gửi bưu điện, nhờ vợ chồng Mạnh Hữu Vi mang giúp đi, người mang thư chắc chắn nhanh hơn bưu điện.
Vợ chồng Mạnh Hữu Vi đến Bạch Gia Trang đúng lúc vụ thu hoạch vụ thu đã kết thúc.
Thôn trưởng và đội trưởng đội sản xuất đã đích thân giám sát việc phân chia lương thực cho từng hộ dựa theo số điểm công, cũng như nộp đủ số lương thực theo chỉ tiêu lên huyện, cuối cùng cũng trút được gánh nặng đè nặng trong lòng bấy lâu.
Sắc trời mỗi ngày một âm u hơn.
Đám thanh niên trí thức bắt đầu rảnh rỗi, nhưng nhìn bầu trời u ám, lòng ai nấy đều thấp thỏm. Các nam thanh niên trí thức chủ động leo lên mái nhà kiểm tra xem có chỗ nào dột nát không để kịp thời tu sửa, còn các nữ thanh niên trí thức thì dọn dẹp sân vườn, sợ mưa to ập xuống nước đọng không thoát được, lại biến sân thành cái ao.
Vợ chồng Mạnh Hữu Vi tìm đến điểm thanh niên trí thức đúng vào lúc này. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tưởng Trung cùng mấy nam thanh niên trí thức khác đang gánh phân. Vốn dĩ chưa tới lúc phải gánh phân, nhưng mọi người đều sợ nước mưa tràn vào hố xí, đến lúc đó phân trôi lềnh bềnh cả sân, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn... Vì thế họ quyết định múc bớt một ít đem ra đồng tưới ruộng trước.
Mạnh Hữu Vi cũng xuất thân từ nông thôn, chẳng thấy chuyện này bẩn thỉu hay hôi hám gì, ông ta đi tới hỏi: "Xin hỏi thanh niên trí thức Tưởng Vân ở sân nào?"
TruyenLau.com
Ánh mắt Tưởng Trung lập tức cảnh giác: "Các người là ai? Tìm chị ấy có việc gì?"
Mạnh Hữu Vi giải thích: "Tôi là chiến hữu của chồng thanh niên trí thức Tưởng. Vợ tôi bị bệnh, là chồng cô ấy giới thiệu chúng tôi đến đây."
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.