Trương Xuân Hoa thì khỏi nói, giờ mà về thành phố chắc mẹ đẻ cũng không nhận ra.
Mới mấy ngày ngắn ngủi, Trương Xuân Hoa đen đi bao nhiêu, mặt cũng gầy rộc, đen nhẻm như con khỉ bị hun khói, tóc tai khô khốc xơ xác.
Nhìn lại Tưởng Vân đang thảnh thơi nằm ghế mây c.ắ.n hạt dưa, mặt không những không đen mà còn trắng trẻo mịn màng hơn trước... Trương Xuân Hoa và Bạch Mẫn ghen tị nổ mắt.
Bạch Mẫn hoàn hồn trước, huých tay Trương Xuân Hoa, bảo Tưởng Vân: "Tưởng Vân, dạo này rảnh không? Xuân Hoa muốn mời cô ăn bữa cơm."
"Hả? Mời tôi ăn cơm? Sao lại mời tôi ăn cơm?" Tưởng Vân ngồi dậy, ngơ ngác nhìn Trương Xuân Hoa: "Cô có chuyện vui gì à?"
Trương Xuân Hoa nghẹn lời. Lý do mời cơm cô ta có nói ra được đâu?
Bảo cô ta nói thế nào?
Chẳng lẽ bảo: Tôi thấy cô lợi hại quá, không muốn đối đầu với cô nữa, mình ăn bữa cơm xóa bỏ ân oán, sau này làm bạn nhé?
Lời này sao mà nói ra miệng được!
Trương Xuân Hoa c.ắ.n môi nghĩ ngợi rồi bảo: "Người tớ dạo này không được khỏe, muốn nhờ cậu xem giúp, nhưng sao có thể để cậu xem không công được, nên muốn mời cậu bữa cơm trước đã rồi nói chuyện."
Đây là lý do cô ta vắt óc nghĩ ra trong lúc bí bách.
Tưởng Vân nghe xong: "Ôi dào, có thế thôi á? Chuyện này có gì đâu! Không cần mời cơm, tôi xem cho cô luôn, xắn tay áo lên tôi bắt mạch cho."
Cô thích nhất chữa bệnh cho người ta, đặc biệt là loại nhìn qua không có bệnh nặng gì như Trương Xuân Hoa.
Chữa cái đau đầu nhức óc mà đổi được kỹ năng hạng nhất thì cô hời to.
Đặt ngón tay lên cổ tay Trương Xuân Hoa, mô-đun y tế khởi động, báo cáo kiểm tra sức khỏe hiện lên trước mắt Tưởng Vân.
Nhìn báo cáo này, Tưởng Vân trầm ngâm, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Trương Xuân Hoa bảo người không khỏe chắc là nói dối, bệnh của cô ta chưa phát triển đến mức cơ thể thấy khó chịu rõ rệt, nhưng vấn đề này cũng rất nghiêm trọng.
"Cô có phải quanh năm tay chân lạnh ngắt, chân cảm giác luôn không có sức. Còn nữa, mấy ngày 'đèn đỏ' hàng tháng cô đều cực kỳ khó chịu đúng không, bụng như đeo tảng băng vừa lạnh vừa đau, còn kèm theo co thắt và run rẩy."
Mặt Trương Xuân Hoa đen nhẻm lúc này không trắng bệch mà chuyển sang tím tái: "Phải... Sao cậu biết, tớ chưa nói với ai bao giờ!"
"Không chỉ thế, họ hàng nhà cô, đặc biệt là bên ngoại, chắc việc sinh nở rất khó khăn đúng không? Ví dụ như mẹ cô, bà ngoại cô, dì cô..." TruyenLau
Trương Xuân Hoa kinh ngạc: "Cái này cũng bắt mạch ra được á?"
"Bẩm sinh dương khí hao tổn, di truyền xuống. Lúc nhỏ chỉ là chân lạnh, đợi đến khi chức năng sinh sản phát triển hoàn thiện, hàn khí xâm nhập t.ử cung, biểu hiện là cung hàn đau bụng kinh và khó thụ thai. Đợi lớn tuổi hơn chút, khoảng qua 35 tuổi, hàn khí sẽ xâm nhập lên trên, vào phổi, gây ra ho khan quanh năm, thu đông đặc biệt nghiêm trọng, uống t.h.u.ố.c cũng không đỡ. Đợi hàn khí lên cao nữa, vào kinh tâm bào, sẽ xuất hiện tim đập nhanh, hụt hơi, lưng đau thậm chí eo không thẳng nổi. Đến lúc đó thì mạng cũng sắp hết."
Tưởng Vân nhướng mày nhìn Trương Xuân Hoa: "Tôi nói đúng không? Nếu không sai thì trưởng bối nhà cô chắc có người ho khan quanh năm, số lượng con cái sinh được cũng là vấn đề các cô đều nhận thấy."
Nước mắt Trương Xuân Hoa tuôn rơi lã chã, cô ta suy sụp hoàn toàn, nhào tới ôm đùi Tưởng Vân gào khóc.
"Tưởng Vân, đây có phải bệnh nan y không, cậu chữa được không? Mẹ tớ và dì cả đúng là ho khan suốt, mẹ tớ sinh tớ xong không sinh được nữa, gì cả sinh anh chị tớ xong cũng không chửa được nữa... Hai người họ ho suốt, trước khi tớ xuống nông thôn, mẹ tớ bảo bà ho đến mức tim đập hoảng hốt." TruyenLau.com
Bạch Mẫn đột nhiên quay sang nhìn chằm chằm Trương Xuân Hoa, do dự hồi lâu mới hỏi: "Xuân Hoa, thế Xuân Sinh thì sao? Cậu bảo mẹ cậu chỉ sinh mình cậu, cậu chẳng còn đứa em trai sao? Xuân Sinh ấy, tớ gặp rồi mà!"
Cô ta nghi ngờ não mình bị mũi tiêm của Tưởng Vân trên tàu làm hỏng rồi. Trước kia cảm thấy không ảnh hưởng gì, nhưng thực tế đã gây loạn ký ức một phần, nếu không sao trong ký ức cô ta lại có một người "hư cấu"?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trương Xuân Hoa khựng lại rõ rệt, nghẹn ngào mãi mới nói: "Xuân Sinh là con nuôi. Lúc ấy tớ đã biết nhớ rồi, chú tớ bế về một đứa bé, bảo nhà người ta sinh không nuôi nổi định bán đi. Mẹ tớ sinh tớ xong mãi không có con trai nên động lòng, bỏ 800 đồng ra mua."
Bạch Mẫn thở phào nhẹ nhõm, não cô ta không hỏng là tốt rồi.
Tưởng Vân thì mặt như giẫm phải phân ch.ó. Chuyện buôn bán trẻ em dẫm phải giới hạn lương tri của cô, dù thế nào cô cũng không chấp nhận nổi.
"Thôi, không nói chuyện đó, nói vấn đề của cô đi. Bẩm sinh dương khí không đủ, cô lúc này vẫn chữa được, châm cứu kết hợp uống t.h.u.ố.c có thể khỏi bảy tám phần. Trước khi muốn có con thì uống t.h.u.ố.c hỗ trợ thụ thai, trong t.h.a.i kỳ uống t.h.u.ố.c an thai, việc sinh nở sẽ không bị ảnh hưởng."
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.