“Đám thanh niên trí thức mấy người nghe cho rõ đây, các cô các cậu mới đến được vài ngày, tôi có thể tha thứ cho sự tay chân vụng về của cô cậu.
Nếu ba ngày hoặc năm ngày nữa mà vẫn cứ như vậy, làm được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu điểm lao động, điểm lao động không đủ sẽ không có lương thực, đến lúc đó phải bị đói thì cũng ráng mà chịu ha!""Trong nhà các người có tiền, trong tay có phiếu, mỗi người đều là tổ tông thần thông quảng đại, không hiếm lạ gì điểm lao động đổi lấy lương thực, nhưng tôi nói cho các cô các cậu biết, nếu như cô cậu còn muốn quay trở về thành phố, muốn trong thôn viết thư giới thiệu cho các người thì phải nghiêm túc làm việc, Chúng tôi đều nhìn ra cô cậu là loại người gì, nếu cả ngày lừa gạt chúng tôi lại còn lãng phí lương thực...Đến lúc đó đừng có cầu xin chúng tôi viết những điều tốt đẹp trong thư giới thiệu cho cô cậu!""Cũng không cần cố gắng làm màu cho đẹp gì cả, miễn là các người viết ra những việc làm thực sự của mình, các người có thể trở về thành phố được hay không, tự các người suy nghĩ đi."Trương Xuân Hoa như bị sét đánh, sắc mặt trắng bệch.Đồng tử Bạch Mẫn hơi co rụt lại, không khỏi siết chặt bàn tay đang nắm lấy vạt áo của cô ta.Đúng vậy...!Những thanh niên trí thức này có thể trở lại thành phố hay không còn tùy thuộc vào việc chính quyền địa phương có bằng lòng thả người hay không.
Nếu trong thôn cắn chết không chịu cấp giấy giới thiệu cho bọn họ, cho dù cô ta có bản lĩnh liên hệ trực tiếp gây ầm ĩ tới văn phòng thanh niên trí thức, phỏng chừng cũng sẽ không giải quyết được vấn đề, còn có thể sẽ rơi vào tai tiếng.Cô ta phải học hỏi một chút từ Tưởng Vân, xây dựng mối quan hệ tốt với những người ở Bạch gia trang.Lúc này Bạch Mẫn tự cho rằng bản thân cô ta đã tỉnh ngộ, khi quay đầu nhìn lại mối quan hệ thân thiết giữa Tưởng Vân và thím Khiên Ngưu, trong lòng cô ta càng thêm sáng tỏ.Thím Khiên Ngưu chính là vợ của đội trưởng đội sản xuất Hồng Kỳ mà!Hóa ra ngay từ đầu Tưởng Vân đã có biện pháp rồi!Đột nhiên cô ta cảm thấy bản thân cô ta rất ngu ngốc.
Bởi vì có bàn tay vàng lại còn từ thời đại tương lai xuyên tới nên cô ta cảm thấy bản thân vô cùng lợi hại, kết quả không hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế, còn suýt chút nữa đã “lật xe” trong cống ngầm..."Cảm ơn chú Bạch thật lòng nhắc nhở, mặc dù chúng tôi không biết nhưng có thể học! Nhất định sẽ không kéo chân của mọi người đâu." Bạch Mẫn chân thành nói.----------Sau khi Tưởng Vân hoàn thành công việc thì lấy cớ thân thể không thoải mái mà đi tìm người ghi điểm lao động để xin nghỉ rồi trở về nơi ở của mình.Sau khi về đến nhà, cô khóa trái cửa lại, đi vào nơi trú ẩn để tắm rửa, uống một bát canh đậu xanh lạnh, thấy dâu tây và việt quất trồng trong hầm trú ẩn đã chín bèn hái đầy một rổ, rửa sạch rồi đặt vào trong một cái bát, để ở mép giường lò rồi ung dung nằm xuống, chân lắc lư qua lại.Ăn hoa quả xong thì đầu bếp Vân cũng đã chuẩn bị tốt bữa trưa, là một đĩa đậu que xào với thịt heo và một bát mì ăn kèm.
Tưởng Vân ăn xong thì cảm thấy buồn ngủ nên kéo chăn ra rồi đánh một giấc ngủ trưa.Khi thức dậy, cô yên lặng một hồi, ánh nắng bên ngoài không quá gay gắt nữa.Tưởng Vân nhìn giấy trên nóc nhà đã sắp bị ố vàng, vẫn còn có hơi không tỉnh táo.Tưởng Vân dạo trong cõi thần tiên ba phút, sau đó mới đứng dậy dọn dẹp giường, dùng nước lạnh lau mặt, rồi cầm cuốc đi ra ngoài cửa..
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Tác giả :
Từ Tửu