Sân khấu kịch xây cách đồng ruộng không xa lắm, nhưng so với kho lúa xây ngay đầu bờ ruộng thì vẫn có một khoảng cách. Tuy nhiên nghe nói có khả năng mưa to, người trong thôn cũng không có gì oán thán.
Mọi người tuy không đọc nhiều sách, nhưng đầu óc vẫn phân biệt được tốt xấu.
Lúc này vì tiếc chút sức lực, đi ít vài bước đường, không đem lương thực vào sân khấu kịch, lỡ mưa to tới thật, kho lúa đầu bờ ruộng sập, bọn họ tìm ai đòi lương thực?
Bạch Đại Xuyên nói xong ở mảnh ruộng này, gõ chiêng lại đi sang mảnh khác. Ông ta phải thông báo lần lượt từng chỗ, tránh cho mấy kẻ lười biếng giở trò gian dối không phân biệt được nặng nhẹ nhanh chậm.
Đám thanh niên trí thức ở cùng điểm với Tưởng Vân nghe xong lời Bạch Đại Xuyên, lòng dạ tức khắc lạnh đi một nửa.
Tưởng Vân mới nói với họ khả năng sắp mưa to, giờ đội trưởng cũng nói... Một người nói có thể là cảm giác sai, nhưng hai người thì sao?
Sợ là thực sự có manh mối sắp mưa to.
Không ít người đều nảy ý định vào huyện thành trữ ít đồ, nhưng cũng có một số người túi thật sự không có tiền, chỉ có thể gửi hy vọng vào việc mau ch.óng thu hoạch xong để chia lương thực.
Bọn họ tới Bạch Gia Trang cắm đội thời gian cũng không ngắn, điểm công kiếm được tuy không so được với dân bản xứ, nhưng cũng chia được chút lương thực, ăn dè sẻn chắc cũng đủ cầm cự qua trận mưa chưa biết khi nào sẽ trút xuống này.
Còn tiền trong tay, cứ giữ lại đã, ai biết có xảy ra việc gấp gì nữa không?
Có hai nam thanh niên trí thức tiền nong còn dư dả, lập tức tìm Tưởng Trung rủ chiều cùng xin nghỉ vào huyện thành. Mấy nữ thanh niên trí thức cũng có vài người động lòng đi tìm Bạch Mẫn.
Tưởng Vân dẫn Tưởng Trung làm việc trên mảnh ruộng được chia. Cô chê Tưởng Trung làm việc lề mề, bẻ cái bắp ngô cũng cọ tới cọ lui, dứt khoát cô phụ trách bẻ ngô, để Tưởng Trung đeo gùi đi theo sau nhặt.
Tưởng Trung trong lòng ủy khuất nhưng không dám nói. Tốc độ làm nông của cậu hiện tại đã có thể so với thanh niên trai tráng trong thôn, nhưng bà chị họ vẫn chướng mắt cậu... Yên lặng khom lưng nhặt bắp ngô Tưởng Vân ném xuống, Tưởng Trung bước nhanh hai bước đuổi theo tiến độ của Tưởng Vân.
Cậu không dám lơ là, chỉ cần hơi lơ là một chút, bà chị họ đã lẻn đi xa hơn 10 mét.
Người khác thu hoạch hoa màu gọi là thu hoạch, Tưởng Vân thu hoạch hoa màu gọi là máy ủi.
Cô sẽ tuốt cây ngô từ trên xuống dưới một lượt, giật hết bắp ngô xuống, sau đó chân đá một cái đạp một cái, một cây thân ngô đã bị cô đá gãy đạp dưới chân.
Bạch Đại Xuyên hôm nay cũng không dám rảnh rỗi. Ông ta đi lại tuần tra, thấy ai lười biếng liền mắng vài câu, đuổi người ta tiếp tục làm, thỉnh thoảng còn tự mình nhặt những bắp ngô nhỏ bị người ta bỏ sót.
"Đây đều là lương thực! Lương thực! Lương thực!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Các người coi thường bắp ngô nhỏ? Qua năm mất mùa đói kém thì không biết hai chữ quý trọng lương thực viết thế nào hả?"
Bạch Đại Xuyên gào thét suốt dọc đường từ đầu này sang đầu kia. Khi đi qua mảnh ruộng của Tưởng Vân, ông ta thấy tốc độ thu hoạch của Tưởng Vân rõ ràng nhanh hơn người khác không ít. Tuy kinh nghiệm trước đây cho thấy Tưởng Vân làm nông không chỉ nhanh mà còn kỹ lưỡng, nhưng lúc này ông ta lại hơi lo Tưởng Vân thu hoạch quá nhanh sẽ làm ẩu, bỏ sót nhiều lương thực vốn có thể thu vào kho trên ruộng.
Ông ta bới những thân ngô bị Tưởng Vân đạp đổ lên xem, không thấy bắp ngô nào bị bỏ sót, lúc này mới yên tâm.
"Thanh niên trí thức Tưởng, muốn tôi nói ấy à, làm nông vẫn cứ phải là cô! Thật làm người ta bớt lo a!" Website TruyenLau.com
Lời khen này của Bạch Đại Xuyên xuất phát từ tận đáy lòng.
Tưởng Vân vừa nghe thấy tiếng Bạch Đại Xuyên, lập tức dừng động tác, lau mồ hôi trên trán, chạy đến chỗ Bạch Đại Xuyên nói: "Đại Xuyên thúc, chiều nay cháu xin nghỉ một buổi!"
Trên mặt Bạch Đại Xuyên vốn còn đang cười hài lòng, ông ta rất thưởng thức Tưởng Vân. Tuy là thanh niên trí thức nhưng cô không có cái thói đỏng đảnh của đám trí thức, làm gì cũng không để xảy ra sơ suất. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng vừa nghe Tưởng Vân nói vậy, ông ta không vui: "Sao mới vừa thu hoạch vụ thu đã đòi xin nghỉ? Hôm qua tôi chẳng phải đã đặc biệt cho người dặn cô là lần này không được xin nghỉ sao? Lúc này nhiệm vụ rất gấp, cô phàm là chọn lúc nào không gấp gáp như vậy, chú đều sẽ phê chuẩn cho cô!"
Tưởng Vân cũng biết mình chọn ngày đầu tiên thu hoạch để xin nghỉ là hơi không hay, nhưng tình hình trước mắt thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể nói: "Thúc, không phải cháu cố ý kiếm chuyện, là cháu thật sự cần phải đi huyện thành một chuyến. Đám thanh niên trí thức chúng cháu không so được với người trong thôn, người trong thôn nhà nào cũng ít nhiều có chút lương thực dư, thật sự không có còn có thể mượn họ hàng, còn chúng cháu thì sao? Chúng cháu cần thiết phải mua một ít! Bằng không lỡ mưa to thật, chúng cháu đều phải chịu đói!"
- Chương 1: 1: Thức Tỉnh
- Chương 2: 2: Quyết Định
- Chương 3: 3: Xem Như Con Chết Rồi!
- Chương 4: 4: Bị Nghi Ngờ
- Chương 5: 5: Bạch Mẫn
- Chương 6: 6: Châm Cứu
- Chương 7: 7: Thăm Dò
- Chương 8: 8: Châm Cứu Cho Bạch Mẫn
- Chương 9: 9: Ký Ức Sáu Mươi Năm Sau
- Chương 10: 10: Họ Của Cô Không Được Hay Cho Lắm…
- Chương 11: 11: Đến Nơi
- Chương 12: 12: Nhà Của Hai Vợ Chồng Nhị Trụ
- Chương 13: 13: Cứ Quyết Định Vậy Đi
- Chương 14: 14: Dọn Dẹp
- Chương 15: 15: Thím Mập Mặt Bánh Bao
- Chương 16: 16: Răng Vàng
- Chương 17: 17: Vĩ Nhân Kêu Chúng Ta Phải Phá Bỏ Phong Kiến mê Tín
- Chương 18: 18: Nếu Cháu Đi Tố Cáo Gã Ta Thì Sao Nhỉ
- Chương 19: 19: Cái Miệng Của Cháu Cũng Đủ Cay Độc Đấy!
- Chương 20: 20: Người Quý Ở Chỗ Tự Mình Biết Mình
- Chương 21: 21: Cô Cũng Rất Thích Diễn Kịch
- Chương 22: 22: Thông Suốt
- Chương 23: 23: Cái Chết Xã Hội
- Chương 24: 24: Đột Nhiên Cô Ta Cảm Thấy Bản Thân Rất Ngu Ngốc
- Chương 25: 25: Không So Sánh Sẽ Không Có Đau Thương
- Chương 26: 26: Trèo Tường
- Chương 27: 27: Bạch Xuyên
- Chương 28: 28: Tay Nghề Nấu Nướng Không Tệ Nha!
- Chương 29: 29: “dưa” Này Có Vẻ Ngon Đấy!
- Chương 30: 30: Anh Ghét Nhất Là Kiểu Tư Tưởng Lệch Lạc Tà Đạo Như Này!
- Chương 31: 31: Mua Một Gian Phòng!
- Chương 32: 32: Nếu Không Có Tiền Thì Chẳng Làm Được Gì Cả!
- Chương 33: 33: Cô Ấy Đang Quan Tâm Mình Sao
- Chương 34: 34: Cảm Ơn Cô Đã Nhắc Nhở
- Chương 35: 35: Hai Người Có Quan Hệ Gì Thế
- Chương 36: 36: Trương Xuân Hoa Khóc
- Chương 37: 37: Tôi Không Muốn Bọn Họ Được Hời
- Chương 38: 38: Bạch Cẩu Tử Chết Rồi!
- Chương 39: 39: Nấu Cỗ!
- Chương 40: 40: Quả Nhiên Cô Đối Xử Với Anh Khác Biệt!
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
Thập Niên 70 Thần Y Hằng Ngày Ăn Dưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.