Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

1

 

Ta co ro ngồi co trong chiếc xe đẩy chở rau, lấy cớ đó mà lén vào phủ trạng nguyên. 

 

Trong lòng ta còn ôm theo mấy viên kẹo hỉ đổi bằng đậu phụ đem bán.

 

Trong tân phòng, Thẩm Trường Trạch đang dịu dàng nâng lên tấm khăn che mặt tân nương. 

 

Nữ tử kia ngồi yên trên chiếc giường hỉ đỏ thắm, khăn voan vừa nhấc lên, lộ ra khuôn mặt tinh xảo, dung nhan sáng trắng hơn tuyết.

 

Ta biết, nàng chính là thê tử của Thẩm Trường Trạch bây giờ, Tiêu Thời Hề.

 

Từ thôn Yên Vũ đến kinh thành, núi sông kéo dài hàng trăm dặm, ta đi trọn nửa tháng. 

 

Trong nửa tháng đó, ta đã nghe không ít lời đồn về Tiêu Thời Hề.

 

Nghe nói nàng là nữ nhi tể tướng, thơ từ ca phú, cái gì cũng tinh thông.

 

Nghe nói nàng được hoàng đế khen ngợi, cầm kỳ thư họa, không môn nào không tuyệt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Cho nên, nàng và tân trạng nguyên là đôi lang tài nữ mạo, xứng đôi vừa lứa.

 

Cho nên vì nàng, sau khi Thẩm Trường Trạch đỗ trạng nguyên, mới dứt khoát gửi cho ta một bức hưu thư.

  TruyenLau

Nỗi buồn và bất cam như vô số cây kim đ.â.m sâu vào nơi mềm yếu nhất trong tim ta.

 

Hóa ra, Thẩm Trường Trạch thích chính là dạng nữ tử như thế.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta tự giễu cười, đưa tay quyệt khô đi giọt lệ không biết từ khi nào đã rơi xuống.

 

Vừa toan quay người bỏ đi, đã thấy Thẩm Trường Trạch trong hỉ bào đẩy cửa bước vào.

 

Hắn đem tấm choàng dầy phủ lên vai Tiêu Thời Hề, tay khẽ vén lại mái tóc mai bên trán nàng ra sau tai:

 

“Uyển Uyển, trời lạnh, đừng để lạnh người.”

 

Khi Thẩm Trường Trạch gọi tên tự của nàng, giọng điệu nhu mị đến tận cùng, khiến ta không nhịn được mà khựng lại bước chân.

 

Trong ấn tượng của ta, hắn chưa bao giờ gọi tên ta một cách ôn nhu như thế.

 

Gió tuyết bên ngoài cửa cực lớn, ta cứ cứng đầu đứng ngoài cửa sổ, nhìn phu quân của mình ôm lấy một nữ tử khác vào lòng.

 

“Uyển Uyển, nàng cuối cùng đã là của ta. Được kết đôi cùng nàng, Thẩm mỗ cả đời xem như không còn hối hận.”

 

Tiêu Thời Hề khẽ đẩy Thẩm Trường Trạch, giả vờ trách cứ:

 

“Đừng có lời đường mật. Ta biết ngươi ở thôn Yên Vũ còn có một thê tử kia. Nữ nhân đó ngươi đã xử lý thế nào rồi?”

 

Thẩm Trường Trạch liền cười làm lành, lại ôm chặt tân nương, khẽ giọng an ủi:

 

“Tự nhiên đã xử lý rồi, hưu thư ta cũng gửi về. Thúy Thúy chẳng qua chỉ là một đồng dưỡng tức, nói thẳng ra, cùng lắm cũng chỉ tính là nô bộc của Thẩm gia ta. Nàng đường đường là đích nữ của tể tướng, cần gì so đo với hạ nhân?”

 

Cả người ta cứng đờ tại chỗ.

 

Năm ta năm tuổi, bị một chiếc kiệu nhỏ khiêng vào Thẩm gia, trở thành đồng dưỡng tức. 

 

Mọi người quanh ta đều nói, rồi sẽ có một phu quân tuấn tú chờ ta.

 

Về sau, quả nhiên bà mẫu sinh một nam hài. Mọi người bảo, đứa bé đó chính là phu quân của ta.

 

Bởi thế, khi ta còn rất nhỏ, đã biết rằng Thẩm Trường Trạch là người sẽ đồng hành cùng ta suốt cuộc đời.

 

Hắn là trời, là đất, là người ta sẽ che chở một đời.

 

Ta vẫn luôn tưởng rằng hắn cũng nghĩ như thế.

 

Mãi đến hôm nay ta mới biết, thì ra trong lòng hắn, ta chỉ là một kẻ hạ nhân có cũng được, không có cũng chẳng sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có lẽ vì quá đỗi kinh hãi, chân ta lập cập, người chao đảo lui về sau một bước. 

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tay ta vô thức đẩy ra sau để vịn lấy, ai ngờ cửa sổ bị mở bung, từ trong phòng vang lên tiếng quát mạng của Thẩm Trường Trạch:

 

“Là ai đang lén lút ngoài kia?!”

 

2

 

Khi Thẩm Trường Trạch nhìn thấy ta, gương mặt vốn ôn hòa của hắn lập tức phủ đầy mây đen.

 

Ta còn chưa kịp mở miệng, hắn đã vội vàng bước lên, nghiêm giọng chất vấn:

 

“Ngươi đến đây làm gì? Ta đã gửi cho ngươi hưu thư rồi, giữa chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào. Ngươi đừng hòng phá hỏng hôn sự của ta.”

 

Gió bắc gào thét, ta bị gia đinh của phủ Trạng Nguyên ép xuống tuyết, mặt mũi đông cứng đến tê dại.

 

Nhưng ta vẫn cố gắng nở ra một nụ cười với Thẩm Trường Trạch:

 

“Ta đến, là vì có chuyện quan trọng.”

 

Thật ra, ngay khoảnh khắc nhận được hưu thư của hắn, ta đã định rời khỏi Thẩm gia.

 

Từ năm năm tuổi gả vào Thẩm gia, ta liền mất đi tự do.

 

Để nuôi sống cả Thẩm gia, ta sớm đã gánh vác, học làm đậu hũ, bán đậu hoa. Vừa làm là hai mươi năm.

 

Ta dùng tiền bán đậu hoa mua quần áo mới cho hắn, cho hắn ăn học, khoa cử, nuôi nấng hắn từ một đứa bé đỏ hỏn trở thành trạng nguyên lang tuấn tú.

 

Đáng tiếc, sau khi công thành danh toại, hắn lại quay lưng gửi cho ta một phong hưu thư.

 

Ta từng đau đớn, phẫn hận, cảm thấy bao nhiêu năm chân tâm của mình đều uổng phí.

 

Nhưng sau một đêm khóc cạn, ta chợt hiểu ra, đây há chẳng phải là ông trời thương xót ta?

 

Có được hưu thư, từ nay về sau, ta không cần làm phụ nhân Thẩm gia nữa.

 

Trời cao biển rộng, chẳng phải tùy ta phiêu bạt sao?

 

Ta bị nhốt ở Thẩm gia quá lâu, chưa từng nhìn ngắm thế giới cho tử tế.

 

Cho nên hôm sau, ta liền nói với bà mẫu Từ thị ý định muốn rời đi.

 

Vốn ta tính ở lại cùng bà qua tiết Lập Đông rồi mới đi, nào ngờ sau hôm ấy, cơ thể bà bỗng suy sụp.

 

Vài ngày sau, bà bệnh nặng, không còn xuống giường được.

 

Bà gọi ta đến, trao cho ta một phong gia thư:

 

“Thúy Thúy, ta e khó qua nổi mùa đông này. Trước khi c.h.ế.t, ta chỉ muốn gặp Trường Trạch một lần cuối. Con rời Thẩm gia trước, hãy thay ta một chuyến, gọi nó về gặp ta đi.”

 

Ta đã sống ở Thẩm gia hai mươi năm, tuy bà thường quát tháo sai bảo, nhưng rốt cuộc cũng không đến nỗi quá tệ.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, ta vẫn nhận lấy bức gia thư ấy.

 

Ta đem lý do vào kinh nói cho Thẩm Trường Trạch nghe, nhưng hắn hiển nhiên không tin:

 

“Nương ta vẫn luôn khỏe mạnh, sao có thể nói bệnh là bệnh ngay? Ngươi chắc chắn đang nói dối.”

 

Ta cố kìm nén cảm xúc, giãy khỏi sự kiềm chế của gia đinh, lấy từ bọc ra lá thư bà nhờ phu tử tư thục trong thôn viết hộ:

 

“Ngươi không tin thì chính mình xem đi.”

 

Thẩm Trường Trạch nghi ngờ nhìn ta, nhận lấy thư.

 

Ai ngờ hắn vừa lướt hai hàng chữ, liền x.é to.ạc làm đôi, ném thẳng vào mặt ta:

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu