Ta hơi cúi đầu, nhìn đôi giày gấm hoa vân của Hoàng hậu nương nương, tim siết chặt, liên tục dập đầu:
"Dân nữ chỉ là thô nhân, không hiểu quy củ trong cung. Nếu theo điện hạ về cung, e rằng sẽ mang đến phiền phức không cần thiết cho điện hạ. Điện hạ là Trữ quân, sau khi trở về cung tự có nghìn vạn ánh mắt dõi theo, không dung được nửa phần sơ suất. Dân nữ không thể kéo điện hạ xuống…”
Chưa nói dứt lời, Tiểu Tiểu đã vội vã tiến lên:
"Sợ gì… ta có thể bảo vệ…”
Tiểu Tiểu còn chưa nói hết, Hoàng hậu nương nương đã cất tiếng ngăn:
"Thúy Thúy cô nương không nguyện, con chớ hồ nháo.”
Nói xong, bà đỡ ta từ dưới đất lên, nhẹ nhàng vỗ tay ta, ánh mắt toát lên vẻ hài lòng:
Website TruyenLau.com
"Ngươi không muốn cùng chúng ta về cung, bản cung cũng không ép. Nhưng ngươi ở dân gian bảo vệ hoàng tử có công, bản cung có thể ban thưởng cho ngươi một phần.”
14
Hoàng hậu nương nương đưa Tiểu Tiểu trở về hoàng cung. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Biết ta thích nghiên cứu đồ ăn, ước mơ sau này là mở một tửu lâu thuộc về riêng mình, người dứt khoát hạ chỉ ban thưởng cho ta năm cửa hàng cùng năm trăm lượng hoàng kim.
TruyenLau.com
Ta rời khỏi Thanh Phong Lâu, mang theo số bạc hoàng hậu ban thưởng, bắt đầu mở tửu lâu ở kinh thành.
Chưởng quầy Thanh Phong Lâu biết ta được hoàng hậu coi trọng, lại từng cùng Lục hoàng tử ăn ở chung, không những không tức giận, mà còn chủ động ra mặt giúp ta lo liệu chuyện khai trương tửu lâu.
Hắn bận trước bận sau, nhờ quan hệ giúp ta đến nha môn đóng dấu văn thư, thậm chí còn điều không ít tạp công từ Thanh Phong Lâu sang, giúp ta vượt qua tháng khai trương bận rộn nhất.
Về sau, ta mới nghe người khác nói, thì ra phía sau Thanh Phong Lâu, ông chủ thật sự chính là Quốc sư Đại Thịnh, lại còn là sư huynh của hoàng hậu nương nương, có tình cảm rất sâu nặng với Lục hoàng tử.
Biết được chuyện này, ta không khỏi cảm thán: ai cũng nghĩ rằng khi Tiểu Tiểu tính mệnh chỉ còn mành treo chuông, lúc ta nghèo túng cùng cực, ta đã bảo vệ hắn.
Nhưng không ngờ, người vẫn luôn lặng lẽ được bảo vệ, kỳ thật lại là ta.
Ba tháng sau, dưới sự giúp đỡ của hoàng hậu nương nương và Quốc sư, Tiểu Tiểu thuận lợi đăng cơ, đổi quốc hiệu thành Tấn.
Nghe tin tửu lâu của ta khai trương, Tiểu Tiểu với thân phận tân đế đã đặc biệt đi tuần giá, đến tửu lâu của ta ăn một bữa, thậm chí sau bữa cơm còn đích thân đề bút, ban cho tửu lâu một cái tên mới.
Tiểu Tiểu đang dùng cách này để che chở ta.
Ta không ngăn cản.
Dù sao, một nữ tử như ta đơn độc mưu sinh nơi đất khách, quả thật cần đến sự che chở từ triều đình.
Về sau, việc làm ăn của ta ngày càng lớn, ta bắt đầu mở phân quán ở những thành trấn ngoài kinh thành.
Ta không còn phải canh giữ bên bếp núc đầy khói dầu, cũng không còn bị gò bó nơi quầy hàng nhỏ bé nữa.
Ta đã có đủ tiền bạc và thời gian, có thể đi nhìn ngắm thế giới bên ngoài.
15
Năm thứ mười ta ở kinh thành, ta nhận được một phong thư từ Hạ Trúc.
Đại khái là có dân thôn Yên Vũ thỉnh thoảng vào kinh, ở tửu lâu trông thấy ta, sau khi về làng liền truyền đi chuyện ta phát đạt ở kinh thành.
Vì vậy Hạ Trúc biết được tung tích của ta, cũng biết ta sống sung túc, được hoàng thượng ban thưởng.
Nàng hoàn toàn quên mất chuyện từng phản bội ta, trong thư dài dòng kể về chuyện thôn Yên Vũ, tựa như chúng ta vẫn còn là đôi bạn tốt thuở trước.
Hạ Trúc nói cho ta biết, bà mẫu trước kia của ta, chẳng bao lâu sau khi ta rời đi thì mắc phải bệnh lao.
Bà ta vốn đối xử với người khác cay nghiệt, chẳng mấy ai muốn qua lại, trong nhà lại không có ai chăm sóc, chẳng bao lâu đã qua đời.
Cuối thư, nàng tha thiết cầu xin ta nhất định phải giúp nàng tìm phu quân của nàng là Lục Thanh Sơn.
Lúc đó ta mới biết, nàng mong chờ đã lâu rốt cuộc cũng chờ được phu quân đội mũ cưới, vốn dĩ nên được viên phòng.
Thế nhưng ngay trong đêm động phòng hoa chúc, phu quân của nàng lại bỏ nàng mà đi.
Lục Thanh Sơn từ chối Hạ Trúc, hắn nói mình luôn xem nàng như tỷ tỷ, không thể làm chuyện viên phòng với “tỷ tỷ” được.
Trượng phu không từ mà biệt, Hạ Trúc đau khổ tột cùng, khắp nơi dò hỏi mới biết Lục Thanh Sơn lại lén chạy đến kinh thành.
Nàng biết ta nay đã đứng vững gót ở kinh thành, bèn nhờ ta giúp tìm, để hắn sớm quay về cùng nàng viên phòng.
Thị nữ thân cận bưng đến cho ta một chén trà nóng, hiếu kỳ hỏi:
“Cô nương, chúng ta có cần giúp nàng ta tìm không?”
Ta nhấp một ngụm trà, rồi ném lá thư vào lò than dưới chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngọn lửa như đầu lưỡi rắn linh động nhanh chóng lan rộng, mép giấy dần dần cháy đen cuộn lại, gió trong sảnh vừa thổi qua, tro tàn xoáy vòng vòng giữa không trung, bay đến góc phòng:
Đời sống của người khác, chúng ta không cần phải tham dự.
16
Hai mươi năm sau, ta mới lại gặp Hạ Trúc.
Xử lý xong chuyện ở kinh thành, ta mang theo thị nữ ra ngoài du ngoạn, đi ngang qua thôn Yên Vũ thì chợt muốn trở lại thăm chốn cũ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Khi ta ngồi thuyền mui vải sơn đen của Thiết Ngưu cập bến, đặt chân lên đất Yên Vũ, chỉ liếc mắt đã nhận ra Hạ Trúc đang ngồi đếm đậu ở đầu làng.
Nàng ngồi trên chiếc ghế gỗ loang lổ, năm tháng đã khắc lên gương mặt những rãnh sâu hằn hằn.
Đôi tay khô gầy cầm nắm đậu vàng trong giỏ, đếm được vài hạt lại lạc đi, ánh mắt đôi lúc nhìn xa xăm, thoáng có một chút sáng rực, nhưng rất nhanh lại u ám.
Vương tỷ nói với ta, Hạ Trúc vẫn còn chờ lang quân ở đầu làng, mà hướng ánh mắt nàng nhìn, chính là nơi Lục Thanh Sơn đã rời đi năm ấy.
Mấy lão nhân đang ngồi phơi nắng, nhấm nháp hạt dưa ở đầu làng lập tức nhận ra ta:
“Ngươi chẳng phải là đồng dưỡng tức của Thẩm gia năm đó nhảy sông sao? Vẫn còn mạng sống trở về, còn lên được kinh thành, được hoàng thượng ban thưởng nữa chứ.”
“Tuy ngươi mất đi trượng phu và phu gia, nhưng ngươi xem, giờ sống tốt biết bao, vừa có tiền, vừa có nhàn hạ, lại còn có nha hoàn hầu hạ bên cạnh…”
Lời của mấy vị lão nhân khiến Hạ Trúc toàn thân run rẩy, nàng đột ngột quay đầu, ánh mắt chạm phải ta.
Ta mỉm cười với nàng, nhưng nàng lại hất cằm lên, khẽ cười nhạt:
“Nữ nhân vác mặt ra ngoài lăn lộn thì có gì hay? Ta nói vẫn là ở nhà, tề gia giáo tử mới đúng. Ngươi xem, nàng tuy có người hầu hạ, nhưng cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là một kẻ cô đơn đó sao? Nô tài thì làm sao so được với người thân?”
Người trong thôn vốn thích xem trò cười, mấy lão nhân vừa bắt chuyện lúc nãy nghe Hạ Trúc nói thì không nhịn được bật cười:
“Đúng đúng đúng, ngươi nói gì cũng đúng hết. Vậy ta hỏi ngươi, phu quân ngươi đâu? Con ngươi đâu? Sao chẳng thấy một ai thế?”
Câu nói ấy khiến sắc mặt Hạ Trúc tức khắc tối sầm.
Vương tỷ nói với ta, từ khi Lục Thanh Sơn tiến kinh thì chẳng còn tin tức gì.
Vì từng có tiền án bỏ trốn, người Lục gia không chịu để Hạ Trúc rời khỏi thôn Yên Vũ, nàng chỉ có thể mãi chờ trượng phu ở đầu làng.
Một lần chờ, chính là hai mươi năm.
Gió trên bờ thổi dữ dội, làm áo vải thô rách nát, lỏng lẻo trên người Hạ Trúc càng thêm tả tơi.
Ta thở dài, cởi áo hồ cừu trên người, khoác lên vai nàng.
Những oán hận thời niên thiếu, ta đã sớm buông bỏ:
“Gió lớn, đừng để cảm lạnh.”
Nói xong ta liền quay đi.
Không ngờ Hạ Trúc lẩm bẩm một câu:
“Hừ, giả nhân giả nghĩa!”
Ta và thị nữ nhìn nhau, chỉ có thể bất lực lắc đầu.
Sau lưng truyền đến tiếng cười ha hả của mấy lão nhân:
“Ngươi có biết trên người ngươi cái áo kia đáng giá bao nhiêu không? Nói cho ngươi biết, cả đời ngươi cũng chẳng kiếm nổi đâu!”
“Năm đó nếu ngươi cùng nàng rời đi, chứ không phải chạy đến báo tin cho thôn trưởng, thì giờ cũng đã phong quang như nàng rồi!”
Về sau, người quen kể lại, đêm ấy sau khi về nhà, Hạ Trúc liền phát điên.
Nàng thường ôm chặt chiếc áo hồ cừu kia, lẩm bẩm không ngừng:
“Ta mới là người mệnh tốt, sau này ta nhất định sẽ phong quang. Tiện nhân Thúy Thúy kia nhảy sông mà còn sống, còn có thể vào kinh gặp hoàng đế, ta cũng có thể…”
“Biết đâu, ta còn có thể làm hoàng phi… Đúng, ta muốn làm hoàng phi, ta phải giàu có hơn các ngươi…”
Rồi sau đó, một buổi sớm có dân làng ra gánh nước, phát hiện Hạ Trúc đã nhảy sông tự vẫn.
Nàng c.h.ế.t đi, tay vẫn ôm chặt chiếc áo hồ cừu, trên mặt mang theo nụ cười mãn nguyện.
Dân làng cảm thương nàng giữ tiết một đời vì Lục Thanh Sơn, bèn dựng cho nàng một tấm bia trinh tiết.
Từ đó, nàng trở thành tấm gương cho các đồng dưỡng tức trong thôn Yên Vũ.
- Hoàn văn -
Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về
Chương 10
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn