Không ngờ vừa đi đến đầu ngõ gần tiểu viện, lại thấy ở đó có một đứa trẻ hấp hối nằm dưới đất.
9
Ta một thân một mình ở bên ngoài, vốn dĩ không định xen vào.
Nhưng chịu không nổi đứa trẻ ấy lại sinh ra quá đỗi xinh đẹp.
Tuổi còn nhỏ mà dung mạo đã như ngọc, mày tựa dải khói xa, đôi mắt trong suốt như nước, tựa như chứa cả muôn nghìn tinh tú.
E rằng những vai nam diện mạo tuấn tú trong miệng người kể chuyện ở trà lâu kinh thành cũng chỉ đến thế mà thôi.
TruyenLau
Đứa nhỏ dùng đôi mắt trong veo vô tội ấy nhìn chằm chằm ta, trong mắt còn ngân ngấn lệ.
Ta mím môi, không muốn đối diện với nó, nhưng nó lại trong trẻo gọi ta một tiếng: Website TruyenLau.com
“Tỷ tỷ…”
Ta nghĩ, lòng yêu cái đẹp ai mà chẳng có.
TruyenLau.com
Ai có thể chịu nổi khi bị một đứa trẻ đáng thương, hoang mang vô thố gọi một tiếng “tỷ tỷ” như vậy chứ?
Cuối cùng, ta vẫn cõng nó về nhà, tiêu mất mấy lạng bạc mời đại phu bắt mạch, kê thuốc.
Đợi đến khi nó có thể xuống đất đi lại, đã là bảy ngày sau.
Đứa trẻ tuấn tú ấy nói với ta rằng nó tên là Tiểu Tiểu, khi cùng gia đình đến kinh thành du ngoạn thì gặp phải bọn mã tặc.
Nó bị lạc mất người thân, một mình trôi dạt đến gần quầy bán đậu của ta.
Ta vốn định hỏi kỹ hơn một chút, xem có thể giúp nó tìm về với người nhà hay không.
Nào ngờ cứ hễ hỏi đến chuyện này, nó liền ôm đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Đầu đau quá, đầu ta đau quá. Tỷ tỷ, e là ta ngã ngựa đập vào đầu, giờ lại chẳng nhớ nổi tên họ hay dung mạo của người nhà nữa…”
Thấy nó thống khổ như vậy, ta cũng không đành lòng gặng hỏi thêm.
Về sau khi Tiểu Tiểu đã hồi phục, ta nghĩ sẽ đưa nó tới quan phủ, nhờ giúp tìm thân nhân.
Nhưng nó lại kéo tay áo ta, trong mắt mang theo vẻ van nài:
“Tỷ tỷ, ta nghe nói quan lại kinh thành rất hung hăng. Ta chỉ là một đứa trẻ, chẳng có chỗ dựa nào, nếu tới nha môn rồi bị người ta ức h.i.ế.p thì phải làm sao?”
“Hay là… hay là tỷ thu nhận ta một thời gian đi, đợi đến khi ta nhớ ra dung mạo người nhà, rồi đến quan phủ cũng không muộn?”
Tiểu Tiểu cúi thấp đầu, lông mi ướt sũng khẽ run rẩy, đôi bàn tay nhỏ nhắn non nớt lo lắng xoắn xoắn.
Thôi thì thôi vậy.
Ta thở dài, đưa tay nhéo nhéo gương mặt nó:
“Ngươi muốn ở thì ở, nhưng ở đây ta không nuôi người nhàn rỗi. Nếu ngươi muốn ở lại, thì hằng ngày phải giúp ta làm việc.”
Tiểu Tiểu thoáng sững lại, rồi gật đầu liên hồi:
“Tất nhiên rồi, ta nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ.”
Mỗi ngày ta làm đậu phụ, bán đậu hoa, còn phải rửa xoong nồi bát đĩa, bận đến chân không chạm đất.
Thế là nó chủ động gánh lấy việc xay đậu.
Tiểu Tiểu tuy cái gì cũng chưa biết nhưng may mà chăm chỉ, lại thông minh lanh lợi, nhiều việc chỉ cần học một lần là biết làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có nó ở bên, ta ngược lại lại nhẹ nhõm đi không ít.
Thạch thẩm bán hoa trâm ở cạnh đó thấy trong viện ta đột nhiên có thêm một người, lén hỏi han ta về lai lịch của Tiểu Tiểu.
Nghe nói đó là đứa ta nhặt về, gương mặt đầy nếp nhăn của thẩm nhăn nhó lại:
“Ôi nữ nhi ngoan, sao con lại nghĩ quẩn như thế? Con còn là một cô nương chưa xuất giá, nay lại mang một đứa trẻ về nuôi trong viện, con… con còn định gả đi nữa không?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Thạch thẩm liên tục lắc đầu với ta:
“Nghe lời thẩm, mau đuổi hắn đi thôi, kẻo sau này bị người ta đồn thổi.”
Ta quay đầu nhìn Tiểu Tiểu trong sân đang giúp ta nhóm lửa, chẻ củi, cuối cùng chỉ mỉm cười:
“Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Cuộc sống ở trong tay ta, không ở trong miệng người khác.”
10
Tuyết lành vừa tan, mai đỏ khoe hương, Tiểu Tiểu vẫn ở lại trong tiểu viện của ta cho đến Tết Nguyên đán.
Nghe Thạch thẩm nói, những năm trước, hoàng thượng đều sẽ dẫn các hoàng tử xuất cung du hành trên phố vào ngày đầu năm, đi từ đường chính của hoàng thành đến đàn tế trời ở trung tâm.
Nơi ấy sẽ cử hành đại điển tế trời, cầu cho Đại Thịnh mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Nhưng năm nay, nghi lễ ấy lại đột ngột bị hủy bỏ.
Không chỉ vậy, ngay cả phố xá cũng bị giới nghiêm.
Các thương hộ vốn đang chuẩn bị tưng bừng đón Tết, nhất thời đều trở nên thấp thỏm lo lắng.
Tin tức của Thạch thẩm xưa nay luôn nhanh nhạy.
Bà kể rằng mấy tháng trước, hoàng thượng dẫn các hoàng tử trong cung đi săn.
Ai ngờ thái tử mà ngài yêu quý nhất là Mộ Dung Sâm lại gặp phải thích khách, rơi xuống vách núi.
Tìm kiếm suốt nhiều ngày vẫn không có kết quả.
Các đại thần trong triều liên tiếp tấu xin lập thái tử mới, hoàng thượng tức giận đến mức ngã bệnh.
Triều đình không người chủ sự, ngũ hoàng tử Thượng Quan Hành vốn luôn dòm ngó ngai vị, bèn mượn cớ chia ưu cùng hoàng thượng, lặng lẽ tập hợp binh mã, đóng giữ trong ngoài kinh thành.
Ngũ hoàng tử là định tạo phản rồi!
Ta giật mình, vừa buột miệng nói ra, nào ngờ lời còn chưa dứt đã bị Thạch thẩm vội vàng lấy tay bịt miệng:
“Ôi nữ nhi của ta ơi, những lời này không thể nói bừa, lỡ ra mất đầu đó!”
Thái tử sống c.h.ế.t chưa rõ, các đại thần trong triều lại tranh nhau ủng hộ ngũ hoàng tử làm thái tử, ngay cả đương triều thừa tướng cũng đứng về phía hắn.
Đám quân đội canh giữ ngoài cửa kia, chính là người của phủ thừa tướng.
Lời bà vừa dứt, đầu phố bỗng xuất hiện một toán binh sĩ mặc giáp trụ.
Trên con ngựa cao lớn dẫn đầu, chính là Thẩm Trường Trạch, mặc quan bào oai phong lẫm liệt.
Ta vốn không muốn rước phiền phức, định xoay người vào nhà, nào ngờ hắn sớm đã nhìn thấy ta, giơ roi ngựa quất một cái, trực tiếp hất tung quầy hàng của ta:
“Nương nói ngươi đã c.h.ế.t, không ngờ lại trốn ngay dưới mí mắt ta!”
Tiếng bàn ghế vỡ, gỗ gãy vang chói tai.
Đậu hũ trắng muốt rơi xuống đất, tức thì lấm lem bụi bặm, cảnh tượng nhếch nhác.
Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.