Thạch thẩm run lên, xoay người bỏ chạy.
Ta chau mày, ngẩng mắt nhìn nam nhân ngạo mạn kia:
“Hưu thư đã hạ, ngươi với ta chẳng còn liên quan, ta đi đâu can hệ gì đến ngươi?”
Thẩm Trường Trạch quấn roi quanh cổ tay, cười khẩy:
“Ta thấy ngươi mượn cớ rời khỏi thôn Yên Vũ là giả, lòng còn chưa c.h.ế.t vẫn muốn dây dưa bản quan mới là thật. Hôm nay ta sẽ bắt ngươi đưa về, cắt đứt những vọng tưởng không nên có của ngươi.”
Nói rồi hắn lại vung roi, quất mạnh xuống nền gạch xanh.
Tuyết văng tung tóe, vẽ một đường vòng cung trắng xóa trước mặt ta.
Bông tuyết rơi lả tả trên vai, trên cổ, lạnh đến mức ta run rẩy.
Thấy hắn đã hạ lệnh cho thủ hạ tiến lên bắt giữ, ta bèn túm lấy đống vụn đậu hũ dưới đất, ném mạnh vào mặt Thẩm Trường Trạch:
TruyenLau
“Trạng nguyên lang vội vã muốn đuổi ta khỏi kinh thành như vậy, là sợ người ta biết ngươi sau khi vàng bảng đề danh lại vứt bỏ thê tử tào khang hay sao?”
Một tràng xôn xao vang lên từ góc tường, Thạch thẩm ló nửa thân ra, núp sau lưng người khác xem náo nhiệt:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Trời ạ, Thúy Thúy, thì ra ngươi là phu nhân trạng nguyên đó hả?!”
TruyenLau
Chỉ một câu nói, dân chúng vây xem liền đồng loạt nhìn sang ta, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Thẩm Trường Trạch bị vụn đậu hũ ném trúng, sắc mặt sa sầm, nhưng bởi lời Thạch thẩm nói, hắn cũng không dám làm càn.
Dù có phủ thừa tướng chống lưng, hắn rốt cuộc vẫn chỉ là tân khoa trạng nguyên, gốc rễ chưa vững, chẳng thể muốn làm gì thì làm.
“Ngươi nói bậy gì đó! Phu nhân của bản quan là tiểu thư đích nữ Tướng phủ! Ngươi đã nhận hưu thư, sao còn dám hồ ngôn loạn ngữ ở đây?!”
Ta giơ chân đá mạnh cái bàn gãy phía trước, quát lên với kẻ đang lau mặt trên ngựa:
“Đáng tiếc, dù ta đã có hưu thư, nhưng nương ngươi vẫn không màng luật pháp Đại Thịnh, ép ta ở lại thôn Yên Vũ, mong ta sinh con nối dõi cho Thẩm gia các ngươi!”
“Thẩm Trường Trạch, nếu hôm nay ngươi đưa ta trở về, ta thề sẽ tìm đủ mọi cách đến trước mặt hoàng thượng, đòi một cái danh phận! Đến lúc đó, ngươi thử xem ngươi làm sao giải thích với vị phu nhân đích nữ kia?”
Lời ta khiến sắc mặt hắn thoáng biến, rõ ràng là sợ hãi trước vị tiểu thư tài mạo song toàn của tướng phủ kia.
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
Ta ngẩng đầu, mỉm cười:
“Ngươi thả ta tự do, ta cũng thả ngươi tự do.”
Cuối cùng, Thẩm Trường Trạch vẫn phải nhượng bộ.
Hắn không đem tung tích của ta báo cho Từ thị, nhưng ngày nào cũng phái thủ hạ tới quấy rối quán đậu hũ của ta.
Hắn rõ ràng muốn ta khó mà sống, tự động rời khỏi kinh thành.
Quả thật hắn đã nắm được nhược điểm của ta.
Đậu hũ không bán được, bạc không thu về, ta ngay cả tiền thuê viện nhỏ cũng chẳng trả nổi.
Đúng lúc ta khốn đốn xoay sở vì sinh kế, Tiểu Tiểu chẳng biết từ đâu tìm được một tờ thông báo tuyển người…
11
“Tỷ tỷ, hay là tỷ thử đến quán rượu này xem sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta tin với tay nghề của chị, nhất định có thể được chọn.”
Tiểu Tiểu ghé sát bên ta, thần thần bí bí giải thích:
“Ta nghe mấy người buôn bán gần đây nói, Thanh Phong Lâu này là sản nghiệp của Quốc sư. Nghe nói đương triều Quốc sư chính trực không thiên vị, lại đối xử rất tốt với người dưới.”
“Nếu tỷ có thể trở thành người làm bếp sau của quán này, ta tin người trong phủ Thừa tướng nhất định không dám tùy tiện ức h.i.ế.p tỷ nữa.”
Ta như nhặt được bảo vật, cuối cùng khẽ nhíu mày nhìn Tiểu Tiểu, có chút nghi hoặc:
“Còn nhỏ thế này mà biết nhiều thật đấy.”
Tiểu Tiểu mím môi, gãi gãi tóc mình, cười khờ khạo:
“Những thứ này đều là Thạch thẩm nói cho ta biết mà…”
Không biết từ lúc nào, Tiểu Tiểu đã quen thân với những người buôn bán quanh sạp của ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta cầm tờ thông báo tuyển người ấy, tìm đến chưởng quầy của Thanh Phong Lâu.
Ở thôn Yên Vũ trước kia, miệng lưỡi của Từ thị và Thẩm Trường Trạch luôn rất kén chọn, nếu món ăn ta làm không hợp ý họ thì thường bị mắng.
Cũng chính nhờ sự khắt khe đó mà ta có một tay nghề nấu nướng giỏi.
Ta vào bếp sau xào đơn giản hai món nhỏ, chưởng quầy ăn xong nheo mắt lại.
Hắn tuy thích tay nghề của ta, nhưng ta rốt cuộc chưa từng độc lập quán xuyến bếp, cuối cùng chưởng quầy giữ ta lại, cho ta làm phụ bếp cho bếp chính.
Dù chỉ là một tiểu phụ bếp, nhưng tiền lương hàng tháng của Thanh Phong Lâu rất hậu hĩnh.
Mỗi tháng trừ tiền thuê viện nhỏ và chi tiêu sinh hoạt, ít nhất còn dư một nửa.
Thế này so với việc ta dậy sớm thức khuya bán đậu hoa tốt hơn nhiều.
Quan trọng nhất là, Quốc sư và Thừa tướng đại nhân được coi như hai ngọn núi lớn trên triều đình.
Ta làm phụ bếp ở quán của Quốc sư, lại được chưởng quầy quý mến, người Thẩm Trường Trạch phái đến cũng không dám dễ dàng gây phiền phức cho ta.
Không còn tiếp tục bày sạp, Tiểu Tiểu cũng không còn phải dậy sớm thức khuya giúp ta xay đậu nữa.
Nhưng nó nhanh chóng học được cách giúp ta nhổ cỏ trong sân, còn học cả giặt giũ quần áo.
Không chỉ vậy, nó còn xin được mấy hạt giống hoa từ Vương lão bá bán chậu cảnh, đem về chăm chút ở sân nhỏ tiêu điều của ta.
Đông qua xuân tới, hạt giống Tiểu Tiểu gieo nơi góc tường nhú lên mầm non, rất nhanh đã thành một mảng xanh rì.
Mỗi ngày ta bận xong ở quán, đẩy cửa sân ra, luôn có thể nhìn thấy Tiểu Tiểu xách một chiếc đèn dầu, ngồi xếp bằng dưới mái hiên thấp, chăm chú nhìn quyển sách cũ xin từ thầy bói ở đầu ngõ.
Mảnh mầm non nó tỉ mỉ trồng ngay bên cạnh, ngày qua ngày lớn lên.
Ta thấy nó đọc say sưa, cũng thường bắt chước nó ngồi xếp bằng bên cạnh, nài nó kể cho ta nghe chuyện trong sách.
Ban đầu Tiểu Tiểu chỉ đơn giản kể sơ qua tình tiết, sau thấy ta hứng thú cao, bèn bắt đầu dạy ta nhận chữ trong đó.
Ta vốn không biết chữ, nhưng nhờ Tiểu Tiểu giúp đỡ, số chữ nhận được không ngừng tăng, cuối cùng còn có thể tự mình đọc xong cuốn 【Binh gia sách luận】 khó nhằn.
Để cảm ơn Tiểu Tiểu dạy ta đọc chữ, sau khi lĩnh tiền tháng từ quán, ta lén đến cửa hàng may mua cho nó hai bộ quần áo.
Mùa vạn vật sinh trưởng, hoa nó trồng đã nhú nụ, vóc dáng nó cũng như những cây hoa ấy, vươn lên cao.
Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.