Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Hắn chưa nói dứt câu, Tiểu Tiểu đã tức đến nghiến răng:

 

"Ngươi dù sao cũng từng là văn thần, sao lại thốt ra lời vô sỉ như thế!”

 

Thẩm Trường Trạch nghe trong viện có giọng nam nhân khác truyền ra, liền khinh miệt nặng nề:

 

"Thúy Thúy, ta còn tưởng ngươi là nữ tử giữ mình trong sạch. Không ngờ ngươi dám giấu nam nhân trong nhà…”

 

Tiểu Tiểu giận dữ xắn tay áo, muốn mở cửa lý luận với Thẩm Trường Trạch, bị ta ngăn lại. 

 

Ta kê thang tre trong viện sát tường, trèo lên đỉnh tường, đối diện với Thẩm Trường Trạch chật vật thê t.h.ả.m mà nhổ một ngụm:

 

"Phì! Một quả dưa chuột dùng nát mà thôi, bản cô nương mới chẳng thèm!

  TruyenLau

Thẩm Trường Trạch tức đến c.h.ử.i ầm trước cửa:

 

"Cái gì mà dưa chuột! Ngươi… ngươi… ngươi làm ô nhục nho nhã!”

 

Ta lấy hỏa chủng châm ngòi bó đuốc trong tay, giơ cao trên đầu: TruyenLau.com

 

"Ô nhục nho nhã ấy à, sao chỉ có mỗi chuyện này thôi?”

 

Nói xong, ta dứt khoát giương cao đuốc, hướng về con phố sáng đèn nơi xa hét lớn:
Website TruyenLau.com
 

"Trạng nguyên gia, cho dù bây giờ ngươi có lột sạch đứng ở đây, dân nữ cũng không dám vướng bẩn nửa phần đâu… Nghe nói Trạng nguyên phu nhân dịu dàng hiền huệ, Trạng nguyên gia ngàn vạn lần đừng phụ mỹ nhân nhé…”

 

Thẩm Trường Trạch thấy ta bịa đặt như vậy, vội cuốn gói muốn chạy:

 

"Ngươi… coi như ngươi độc ác…”

 

Hắn vừa nhấc chân định bỏ đi, nào ngờ đội vệ binh vốn đang lùng sục trên phố đã theo ánh lửa nhanh chóng tìm đến chỗ chúng ta.

 

Thẩm Trường Trạch bị bọn họ chặn chặt trong hẻm.

 

Nhìn hắn bị bắt đi, ta dập tắt đuốc, phủi tro trên tay, quay đầu lại liền thấy Tiểu Tiểu mặt đỏ bừng, ánh mắt dán chặt vào ta.

 

Thiếu niên vốn sùng bái phong thái quân tử, chắc hẳn đã bị những lời vừa rồi của ta làm kinh động.

 

Ta nhìn gương mặt đỏ hồng ấy, không kìm được mà trêu ghẹo:

 

"Sợ cái gì, đối phó với kẻ vô sỉ, chỉ cần ngươi còn vô sỉ hơn hắn là được.”

 

13

 

Thẩm Trường Trạch vì hối lộ triều thần mà bị chịu trượng hình, còn bị Hoàng thượng cách chức, đuổi khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được trọng dụng. 

 

Nghe nói lúc hắn bị ném ra khỏi hoàng thành đã gãy mất một chân. 

 

Mà thê tử Tiêu Thời Hề mà hắn hao hết tâm tư cưới về, sau khi biết hắn gặp đại nạn, lại cuốn hết của cải chạy theo thị vệ xuống Giang Nam.

 

Thẩm Trường Trạch lúc còn dựa lưng vào Thừa tướng đã mượn oai quan làm nhiều chuyện thương thiên hại lý, những người từng bị hắn ức h.i.ế.p đều đứng chờ hắn ở cửa hoàng thành. 

 

Còn về kết cục cuối cùng của hắn thế nào, ta đã lười chẳng buồn nghe ngóng. 

 

Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ khách qua đường vội vã trong quãng đời dài đằng đẵng của ta, không đáng để lưu luyến.

 

Tranh đoạt ngôi vị giữa các hoàng tử ngày càng kịch liệt, trong kinh thành lòng người hoang mang, ngay cả Thạch thẩm vốn ngày thường thẳng thắn cũng trở nên cẩn thận.

 

Một hôm, ta vừa từ tửu lâu về nhà, còn chưa bước vào cửa sân đã bị Thạch thẩm kéo sang một bên. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà lấy tay che miệng ta, đầy cảnh giác:

 

"Thúy Thúy, ngươi nói thật đi, có phải ngươi đã chọc phải đại nhân vật nào không?

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta có chút mờ mịt, Thạch thẩm gấp đến nỗi liên tục đập đùi:

 

"Trời ơi, ngươi không biết, sân nhà ngươi toàn người đứng đấy. Trên lưng bọn họ đều đeo đao! Nếu ngươi đắc tội người không nên đắc tội, ta khuyên ngươi mau đi, đừng quay lại nữa.”

 

Nói xong bà lôi từ cái túi rách ra hai xâu tiền đồng, nhét vào tay ta:

 

"Ta chỉ giúp ngươi được tới đây thôi, về sau tự lo lấy nhé!”

 

Nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Thạch thẩm, tim ta bỗng chùng xuống một cái. 

 

Từ lúc vào kinh ta vẫn luôn giữ quy củ, không kết thù oán với ai, nếu trong sân thực sự có người ngoài, thì giải thích duy nhất chỉ có thể là nhắm vào Tiểu Tiểu. 

 

Nghĩ lại lần đầu gặp nó, toàn thân đầy thương tích, tim ta bỗng siết chặt, vội vã đẩy cửa sân.

 

Tiếng đẩy cửa hơi lớn, đám thị vệ mặc luyện công phục trong sân đồng loạt quay đầu nhìn ta. 

 

Thạch thẩm đã bị cảnh tượng này dọa đến lăn tròn bò chạy.

 

Ta nghiến răng hàm, cố gắng trấn định sự bất an trong lòng, tiến về phía sảnh:

 

"Các người là ai? Đến nhà ta có việc gì?”

 

Lời vừa dứt, một người phụ nhân mặc cẩm y hoa lệ từ ghế bát tiên trên thượng thủ sảnh đứng lên, khẽ cười nói:

 

"Quả không hổ là người Tiểu Tiểu tin tưởng, đối diện một đám hộ vệ xa lạ vẫn có thể bình tĩnh như vậy, thật hiếm có.

 

Biết là bạn chứ không phải địch, trái tim đang treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng hạ xuống. 

 

Tiểu Tiểu vui mừng kéo tay áo ta, dẫn ta đến trước sảnh:

 

"Mẫu hậu, con đã nói với người rồi mà, tỷ tỷ là người tốt. Nếu không phải tỷ tỷ lòng dạ nhân hậu cứu con, nói không chừng giờ con đã thành một cỗ xác c.h.ế.t rồi.”

 

Nghe cách xưng hô của Tiểu Tiểu với vị quý nhân kia, ta còn gì không hiểu nữa? 

 

Lý trí thắng sự sợ hãi, ta gỡ tay Tiểu Tiểu ra, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất:

 

"Dân nữ Thúy Thúy, bái kiến Hoàng hậu nương nương, bái kiến Thái tử điện hạ.”

 

Ngày hôm đó ta mới từ miệng Hoàng hậu nương nương biết được, Tiểu Tiểu chính là Lục hoàng tử được Hoàng thượng sủng ái, cũng là Thái tử bị ám sát ngã xuống vực mất tích trong lần săn bắn. 

 

Nó giả vờ mất trí, chỉ để tránh sát thủ do Ngũ hoàng tử phái tới.

 

Khoảng thời gian này, nó ẩn náu trong căn nhà đơn sơ của ta, âm thầm liên lạc với Hoàng hậu nương nương, hai người cùng nhau diệt trừ những kẻ mưu toan khống chế triều chính. 

 

Nay Tiêu Thừa tướng bị lưu đày Bắc địa, Ngũ hoàng tử thất thế, thân thể Hoàng thượng ngày càng suy kiệt, Tiểu Tiểu cũng nên trở về nơi vốn thuộc về nó.

 

Hoàng hậu nương nương ngồi cao trên ghế, nhẹ giọng hỏi ta về cuộc sống của Tiểu Tiểu ở đây. 

 

Ta quỳ trên đất, cẩn thận trả lời, không dám nói hết. 

 

Dù sao nếu để Hoàng hậu nương nương biết ta từng để bảo bối trong lòng bà giặt giũ áo quần cho ta, e rằng sẽ bị lôi ra c.h.é.m một nhát mất.

 

Hỏi qua loa xong, Hoàng hậu nương nương bỗng bước đến trước mặt ta, đưa tay vuốt lại mái tóc rối vì gió do ta vội vàng chạy về:

 

"Tiểu Tiểu rốt cuộc cũng phải trở về cung kế thừa đại thống. Nó nói nó rất thích đồ ăn ngươi nấu. Bản cung nghĩ nếu ngươi bằng lòng, sẽ đưa ngươi theo vào cung làm một nữ thị tòng cận thân…”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu