Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Ngọn lửa rọi sáng cả bầu trời đêm.

 

Tim ta chợt hẫng một nhịp, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.

 

Đúng lúc đó, Hạ Trúc dẫn theo lão thôn trưởng và Từ thị từ ánh sáng bước ra.

 

“Thúy Thúy, hôm đó ngươi nói muốn đi, ta còn tưởng ngươi nói đùa. Không ngờ, ngươi thật sự có ý định bỏ trốn…”

 

Nghe vậy, ta còn gì không hiểu nữa chứ?

 

Chỉ là ta không cam lòng. TruyenLau

 

Rõ ràng ta đối với Hạ Trúc cũng từng hết lòng hết dạ.

 

Ta cố gắng mở miệng, cuối cùng run giọng hỏi nàng:

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Tại sao… Ngươi làm vậy là vì sao?”

 

Hạ Trúc khẽ lắc người, ôm chặt Lục Thanh Sơn trong lòng:

 

“Ngươi còn mặt mũi hỏi ta tại sao? Ta khổ sở bao nhiêu năm, vất vả lắm mới đợi được phu quân, sắp sửa có ngày tốt đẹp, vậy mà ngươi lại xúi ta rời đi lúc này. Ngươi rõ ràng không có ý tốt.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Lúc này ta mới hiểu, thì ra môi trường thật sự có thể thay đổi con người.

 

Quyết tâm rời đi ngày trước của Hạ Trúc đã bị cuộc sống ở thôn Yên Vũ mài mòn hết.

 

Cỏ mọc giữa gai, tự khắc ngay thẳng.

 

Cát trắng nhuộm bùn, sẽ cùng hóa đen.

 

Từ thị cầm trong tay một sợi dây thừng to bằng ngón tay cái, chậm rãi bước đến gần ta, trên mặt đầy giận dữ:

 

“Ngươi chẳng qua là món đồ hèn hạ mà  Thẩm gia bỏ tiền mua về, sống là người Thẩm gia, c.h.ế.t cũng phải là ma Thẩm gia.”

 

Ta liên tục lùi lại, cho đến khi lùi đến sát bờ sông:

 

“Không, ngươi nói bậy. Theo quy định quan phủ, nếu phu gia lấy hưu thư thì có thể tự lập môn hộ. Thẩm Trường Trạch đã bỏ ta, ta không còn là người Thẩm gia nữa.”

 

Lão thôn trưởng nhìn ta, không nhịn được cười:

 

“Quan phủ quy định đều là chuyện bên ngoài, liên quan gì đến thôn Yên Vũ của chúng ta? Thẩm gia nuôi ngươi lâu như vậy, ngươi không thể vô ơn như thế. Nếu ngươi còn không biết điều, ta chỉ có thể bảo người đ.á.n.h gãy chân ngươi…”

 

Lão thôn trưởng lúc trẻ còn biết chút đạo lý, nhưng ở thôn Yên Vũ nước xanh bao quanh này lâu ngày, ông ta tưởng đây là thiên hạ của mình.

 

Đến khi tuổi đã xế bóng, lại sinh ra gan muốn đối kháng với cả hoàng quyền.

 

Lão thôn trưởng và Từ thị liên tục tiến lại gần, định trói ta lại.

 

Họ nghĩ như thế ta sẽ sợ, sẽ khuất phục.

 

Nhưng họ đã đ.á.n.h giá thấp quyết tâm rời đi của ta.

 

Ta quay đầu nhìn dòng nước đen ngòm phía sau, c.ắ.n răng, lao thẳng xuống.

 

8

 

Từ thị không biết, phụ thân ruột của ta thực ra chỉ là một ngư phủ.

 

Trước năm năm tuổi, ta đã biết bơi lội.

 

Nhưng đêm nay nước sông quá lạnh, sóng cũng quá lớn.

 

Cuối cùng ta vẫn vì thể lực không chống đỡ nổi mà chìm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khi tỉnh lại, ta đã ở trên thuyền mui rơm của bà Thu Cúc bà bà.

 

Vương tỷ thấy ta mở mắt liền từ đầu thuyền bưng tới cho ta một bát canh nóng.

 

Sau này ta mới biết, khi ta nhảy xuống sông, người trong thôn thấy ta chìm xuống đáy, tưởng rằng ta c.h.ế.t chắc, liền tản đi hết.

 

Thu Cúc bà bà vốn luôn thân thiết với ta, vội vàng bảo Thiết Ngưu quay đầu thuyền, chèo về phía hạ lưu.

 

Họ cầm đèn lồng tìm ta rất lâu trên mặt sông, cuối cùng cũng thấy ta trong một đám cành cây trôi nổi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“May mà nha đầu này thông minh, biết bám chặt lấy mấy khúc gỗ ấy, nếu không e rằng chúng ta chẳng tìm thấy được đâu.”

 

Thu Cúc bà bà vén rèm chui vào.

 

Bà đưa tay điểm vào trán ta, mặt đầy trách móc:

 

“Ta biết nỗi khổ trong lòng con, biết con muốn trốn khỏi nơi đó. Nhưng mạng người chỉ có một, con làm vậy rốt cuộc là quá mạo hiểm.”

 

Ba năm trước, tôn tử bà từng sơ ý ngã xuống sông khi chơi ở bờ.

 

Chính ta phát hiện kịp thời rồi kéo nó lên.

 

Từ đó về sau, Thu Cúc bà bà coi ta như nữ nhi ruột mà thương yêu.

 

Thấy bà chau mày, vẻ mặt lo lắng, ta biết lần này mình thật sự hồ đồ, liên tục cúi đầu nhận lỗi:

 

“Bà ơi, con không dám nữa.”

 

Thu Cúc bà bà không trách mắng thêm, chỉ khoác lên người ta một chiếc áo lông cáo không biết lấy ở đâu ra.

 

Bà dặn Thiết Ngưu đưa ta vào huyện thành, trước khi đi còn dúi cho ta một bao lương khô lớn cùng mười lạng bạc.

 

Hắn ra sức làm điệu bộ bằng tay, dặn dò ta nhất định phải tự chăm sóc bản thân.

 

Ta một đường đi về phương Bắc, nhờ lương khô Thiết Ngưu cho mà thuận lợi đến được kinh thành.

 

Để sống được nơi đô thành phồn hoa, ta mất ba ngày tìm thuê một tiểu viện cũ nát trong kinh.

 

Tiểu viện tuy cũ, nhưng nằm ngay trung tâm phố xá, mà cửa viện lại đối diện với con đường phồn hoa nhất thành.

 

Ta mua đá xay cùng bàn ghế, dựng một quầy nhỏ trước viện, bắt đầu bán đậu hoa.

 

Mỗi sáng sớm, ta dậy sớm hơn phiên chợ, đem đậu hoa đã làm xong bày ra quán, nhân lúc đông người thì rao bán.

 

Gần chạng vạng, ta thu dọn quầy hàng, ăn cơm xong thì ra ngoài dạo phố.

 

Tuy ta là nữ tử nhưng ở thôn Yên Vũ ta đã buôn bán đậu hoa nhiều năm, giờ chẳng qua chỉ đổi chỗ, nên cũng không khó thích nghi.

 

Chỉ nửa tháng ngắn ngủi, ta đã có được không ít khách quen.

 

Không chỉ thế, ta còn làm quen được với những người bán hàng xung quanh.

 

Biết ta là nữ tử một thân một mình tới kinh thành làm ăn, họ thường chiếu cố ta nhiều.

 

Ta chắt chiu từng đồng bạc bán đậu hoa mà dành dụm, tính toán tương lai sẽ mua một căn nhà ở kinh thành.

 

Như vậy, ta mới thật sự coi như đã định cư ở nơi phồn hoa này.

 

Rời khỏi thôn Yên Vũ, dù cuộc sống hiện tại có vất vả, mệt nhọc nhưng mỗi khi nghĩ đến tương lai tràn đầy khả năng vô hạn, ta lại hăng hái vô cùng.

 

Một ngày nọ, ta như thường lệ thu dọn hàng xong, chuẩn bị đi dạo chợ đêm.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu