“Rời đi? Ngươi là đồng dưỡng tức mà Thẩm gia bỏ ra đến hai mươi con gà mái già mới cưới về. Dù Trường Trạch không cần ngươi nữa, thì ngươi cũng phải ở lại Thẩm gia, những ngày tháng còn lại hầu hạ ta, bầu bạn cùng ta.”
Một luồng hàn ý không biết từ đâu len lỏi bò lên sống lưng, một cảm giác ngột ngạt không sao diễn tả được chụp xuống toàn thân.
Tuy rằng ta ngày ngày bận rộn với việc trong nhà, không có thời gian rảnh để ngó ngàng thế sự ngoài thôn.
Nhưng ta vẫn luôn biết rõ, đồng dưỡng tức nếu bị phu gia hưu bỏ, là có thể khôi phục lại thân phận tự do.
Bà lão chèo đò ở đầu thôn Yên Vũ kia, chính là minh chứng rõ ràng nhất.
4
Ở cổng thôn Yên Vũ có một bà lão chèo thuyền tên là Thu Cúc.
Hơn mấy chục năm trước bà gả vào Từ gia ở Yên Vũ, cũng trở thành một đồng dưỡng tức.
Website TruyenLau.com
Nhưng sau đó phu quân bà nuôi lớn lại lấy cớ bà không sinh nở được mà hưu bỏ bà.
Thu Cúc từ nhỏ mồ côi, rời khỏi Từ gia chẳng còn chỗ nào để đi, bèn lấy hết tiền dành dụm mua một chiếc thuyền mái đen.
Website TruyenLau.com
Từ đó bà dọn hẳn lên thuyền, bám nghề đò qua sông kiếm sống.
Thôn Yên Vũ vốn nằm trên một đảo nhỏ, bà ngày ngày chèo thuyền qua lại giữa hai bờ, lấy việc làm đò đổi chút tiền sinh nhai.
TruyenLau
Một hôm bà nhặt được một nam hài sơ sinh bên bờ sông. Bà mềm lòng ôm đứa bé về nuôi lớn.
Bà gọi đứa bé là Thiết Ngưu.
Thiết Ngưu dù câm điếc, nhưng tính thật thà chất phác.
Từ khi ta đến thôn Yên Vũ, Thiết Ngưu luôn quan tâm chăm sóc ta.
Mười năm sau, phụ mẫu ruột của Thiết Ngưu tìm đến.
Lúc ấy mọi người mới biết, Thiết Ngưu không biết nói ấy lại là tôn tử thất lạc nhiều năm của Thái úy ở kinh thành.
Những kẻ xưa hay quát mắng Thu Cúc bỗng đổi tính, lời nói liền nâng bà lên tận mây:
“Ta biết bà có phúc, không phải tự sinh con mà nhặt được một đứa còn là nhà quan nữa chứ.”
Phụ mẫu ruột muốn đưa Thiết Ngưu về kinh, nhưng Thiết Ngưu thích ở cùng bà.
Họ về kinh bái tổ rồi mấy ngày sau quay lại, mang theo cả một xe lễ vật.
Sau đó Thiết Ngưu cưới Vương tỷ bán lụa ở làng bên, mấy năm trước phu thê sinh được một đôi sinh đôi trai gái, rất đáng yêu.
Thu Cúc tuổi già, việc chèo thuyền qua sông dần dần giao lại cho Thiết Ngưu.
Bà thường ôm hai đứa cháu, ngồi dưới gốc liễu bên bờ phơi nắng, khoan khoái vô cùng.
Dân làng đều nói bà là người có phúc.
Vì vậy ta luôn hiểu rõ, đồng dưỡng tức nhận được hưu thư thì không cần phải lưu lại phu gia.
Nhưng rõ ràng, bà bà này không muốn thả ta đi.
Những năm qua ta tận tâm tận lực phục vụ cả Thẩm gia, bà ta vẫn tỏ ra ra vẻ tử tế.
Nay thấy ta bị Thẩm Trường Trạch hưu bỏ rồi lại nảy ý ra đi, bà ta liền lột bỏ vỏ bọc thường ngày, lộ ra nanh vuốt thật sự.
Ta nghiến răng chịu đau, vừa thu dọn quần áo vừa lý sự với Từ thị:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Bà bà, hưu thư của Thẩm Trường Trạch đã gửi rồi, từ nay ta với Thẩm gia không có quan hệ gì. Đã chẳng còn quan hệ, bà không có lý do để giữ ta ở đây.”
Nói xong, ta khoác hành lý lên vai, định rời đi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Những năm qua ta đã làm cho Thẩm gia đủ nhiều rồi. Từ nay về sau, ta sống cho mình…”
Chưa kịp dứt lời, bỗng một cú đau tù sau đầu truyền tới.
Từ thị nhân cơ hội ta mất cảnh giác nắm cây búa trong nhà, đập thẳng vào đầu ta.
“Đã làm dâu rồi còn muốn sống cho mình? Thật là trò cười!”
Mắt ta tối sầm, người ngã vật xuống đất.
Từ thị nhốt ta vào nhà chất củi, mấy kẻ hiếu kỳ đứng ngoài tường đất Thẩm gia, kiễng chân xem chơi.
Từ thị chống thẳng lưng, đứng ngoài cửa c.h.ử.i rủa hướng vào bên trong:
“Chẳng qua là một nữ nhân Thẩm gia mua về, dám mơ mộng bỏ đi hưởng cuộc sống tự do. Cứ nhịn đi!”
Dân làng chen nhau muốn xem bộ dạng thê t.h.ả.m của ta.
Trưởng làng cùng thê tử đứng ngoài dịu giọng khuyên Từ thị:
“Này, sao còn bực với loại báo oán này? Cẩn thận hỏng sức. Loại đồng dưỡng tức hay bứt rứt này ta thấy nhiều rồi, chỉ vì được ra ngoài thấy phồn hoa rồi sinh lòng ham. Nghe ta, bỏ nó vào đó, nhịn vài bữa sẽ ngoan ngay.”
Từ thị liền làm theo lời trưởng làng, cắt khẩu phần ăn của ta.
Họ tưởng làm vậy ta sẽ khuất phục, nhưng ta im lặng chịu đựng.
Khi ta đói đến bụng réo, mắt hoa lên, có hai quả trứng tròn tròn lăn qua khe cửa nhà chất củi.
Ta nghiến răng nhanh tay ôm hai quả trứng vào lòng, vừa ngẩng đầu lên đã gặp ngay khuôn mặt cười tươi của bằng hữu thân thiết Hạ Trúc.
5
Ta và Hạ Trúc cùng nhau bước vào thôn Yên Vũ.
Năm ta năm tuổi, Từ thị để mắt tới ta, bắt ta thành đồng dưỡng tức của Thẩm gia.
Hạ Trúc hơn ta hai tuổi, cũng bị Lục gia khiêng vào làm dâu.
Vì đều do cùng một người rao bán nên chúng ta luôn chăm sóc nhau.
Ta có phần may mắn hơn: sang năm thứ hai ở Thẩm gia, Từ thị sinh ra Thẩm Trường Trạch.
Mấy bà trong làng mừng cho ta, bảo ta là đồng dưỡng tức có phúc, vừa vào đã gặp được phu quân.
Hạ Trúc thì không được thế.
Sau khi nàng vào cửa, Bạch thị Lục gia liên tiếp sinh ba đứa con, đứa nào cũng là nữ nhi.
Người Lục gia đổ tội cho Hạ Trúc, nói rằng vì nàng không có phúc nên mới liên lụy Bạch thị mãi đẻ nữ nhi.
Họ thường bắt Hạ Trúc thức khuya, giao cho nàng việc bẩn nhất, cực nhất, nặng nhất.
Chỉ cần Hạ Trúc tỏ vẻ không chịu, họ liền đ.á.n.h đập nàng.
Lúc ấy Hạ Trúc thường bị nhốt trong nhà chất củi, ăn uống cũng từ rau cùng cơm trắng chuyển thành nước cơm thiu.
Ta không đành lòng thấy nàng khổ, thường chờ đêm khuya lén mang bánh bao, trứng và t.h.u.ố.c mỡ tới cho nàng.
Có lần Hạ Trúc vô ý làm vỡ một chiếc bát sứ của Bạch thị, bị Lục gia lôi ra đánh, đ.á.n.h suốt một canh giờ.
Khi ta nghe tin, vội từ quầy đậu phụ chạy về can ngăn thì Hạ Trúc đã nằm rũ trên đất, sắp tắt thở.
Đêm đó Hạ Trúc nằm trên đống rơm lộn xộn, nhìn ta nói:
Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.