“Thúy Thúy, ta muốn chạy trốn. Ta không muốn sống thế này nữa, ta nhất định phải rời khỏi chốn quỷ này.”
Nhưng đúng lúc ấy Thu Cúc bà bà được Thiết Ngưu và Vương tỷ dẫn đi lên chợ xem hát, chiếc thuyền mái đen nối liền thôn Yên Vũ với bên ngoài cũng bị họ mang đi.
Thôn Yên Vũ không phải không có người đò khác, nhưng bọn đó phần nhiều là họ hàng của trưởng làng, kiêu ngạo bất nhã, không mềm mỏng, không có lòng thương như Thu Cúc bà bà.
Nếu bọn họ biết Hạ Trúc định trốn, e là sẽ bắt nàng trở về sớm.
Vì vậy ta kịp thời ra sức ngăn lại:
“Nếu ngươi thật sự muốn đi, cứ đợi thêm một chút. Đợi Thu Cúc bà bà về…”
Hạ Trúc nghe vậy rất kích động, bật dậy ngồi, mắt đỏ hoe, khóe môi còn bầm tím:
“Đợi cái gì? Nếu còn đợi, ta sẽ c.h.ế.t ở đây mất.”
Ta cố an ủi nàng, nàng đáp nhưng rốt cuộc rạng sáng hôm sau vẫn bỏ trốn.
Hạ Trúc không trốn thành công; vừa lên thuyền thì bị người chèo đò lôi về:
TruyenLau
“Một đồng dưỡng tức nhỏ bé mà còn dám bỏ trốn! Theo ta thì Lục gia nên bẻ gãy chân mày nàng, chặt mọi ý nghĩ đi thôi.”
6
Website TruyenLau.com
Chuyện Hạ Trúc định bỏ trốn lan truyền khắp thôn Yên Vũ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người Lục gia để trừng phạt nàng, đã đ.á.n.h gãy một chân của nàng trước mặt bao người.
Khi ta đến Lục gia thăm nàng, nàng đang nằm bẹp trên đống rơm trong phòng chất củi, cả người tựa như một đóa hoa sau cơn bão, đã mất hết sinh khí và ánh sáng.
Hốc mắt nàng đỏ ửng, ánh mắt trống rỗng vô thần, linh hồn như bị rút cạn, chỉ còn lại vô tận tuyệt vọng.
Người Lục gia vẫn còn ở đó, ta không dám nói nhiều với nàng, chỉ lén đưa cho nàng một bình t.h.u.ố.c trị thương.
Hạ Trúc ngẩng mắt nhìn ta, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Bạch thị ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, miệng nói đầy lý lẽ:
“Đã làm đồng dưỡng tức thì phải có cái tự giác của đồng dưỡng tức. Ngươi không thể sinh nhi tử cho Lục gia, vốn đã là tội lớn. Giờ lại còn dám bỏ trốn! Thật là gan to bằng trời!”
Bà ta miệng một câu “đồ hèn hạ” lại một câu “đồ hèn hạ”, mắng Hạ Trúc giữa đám đông.
Ta biết những lời khó nghe đó không chỉ nói cho Hạ Trúc nghe, mà còn nói cho ta nghe.
Hạ Trúc nằm trong phòng chất củi nửa tháng, sau đó thì kéo lê chân gãy ngoan ngoãn xuống ruộng làm việc.
Người Lục gia để tiết kiệm tiền nên không chịu mời đại phu cho nàng.
Lâu dần, chân nàng thành tật, tập tễnh mãi.
Có lẽ ông trời thương xót, đến tháng thứ ba sau khi Hạ Trúc bị đ.á.n.h gãy chân, Bạch thị lại mang thai.
Mười tháng sau, Hạ Trúc cuối cùng cũng đợi được vị phu quân nhỏ hơn mình mười bảy tuổi.
Ngày phu quân nàng chào đời, Hạ Trúc quỳ một gối xuống tuyết, vui mừng đến bật khóc:
“Ta đợi được rồi, ta cuối cùng cũng đợi được ngươi rồi. Ha ha ha ha ha…”
Hôm đó, cuối cùng ta cũng nhìn thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt u ám của Hạ Trúc.
Ta nhét quả trứng mà Hạ Trúc đưa vào tay áo, vội vàng chạy đến cửa, qua khe cửa nhe răng cười với Hạ Trúc:
“Hạ Trúc, cảm ơn ngươi, thật sự cảm ơn ngươi.”
Hạ Trúc làm động tác “suỵt”, thân hình gầy gò cẩn thận khom xuống.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lúc này ta mới nhìn rõ, thì ra sau lưng nàng còn cõng một nam hài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đứa bé đó chính là phu quân của Hạ Trúc, Lục Thanh Sơn, từ khi chào đời vẫn luôn do Hạ Trúc nuôi nấng.
Ở thôn Yên Vũ, chuyện đồng dưỡng tức tự mình nuôi lớn phu quân của mình dường như đã trở thành điều mặc định.
Hạ Trúc móc từ túi ra một bình t.h.u.ố.c trị thương, nhét vào tay ta:
“Ta nghe người trong thôn nói ngươi muốn rời khỏi đây! Ngươi đừng có dại dột!”
Từ miệng Hạ Trúc ta mới biết, thì ra mấy ngày trước đưa ta bình an trở lại thôn Yên Vũ chính là Thiết Ngưu và Vương tỷ.
Còn nguyên nhân khiến Từ thị sợ ta rời đi, chẳng qua là vì bà ta muốn lên kinh thành cùng Thẩm Trường Trạch hưởng phúc, nhưng tức phụ hiện tại của hắn lại chê bà ta là người nhà quê, không chịu để bà ta đi.
Từ thị lo lắng mình cô quạnh ở nhà không ai chăm sóc, muốn ta tiếp tục ở lại thôn Yên Vũ.
“Thúy Thúy, theo ta thì ngươi vẫn nên ở lại. Rời khỏi thôn Yên Vũ, ngươi có thể làm được gì chứ?”
Ta kiên định lắc đầu:
“Nếu ta chưa từng thấy được thế giới ngoài kia, có lẽ ta thật sự sẽ ở lại thôn Yên Vũ, làm đồng dưỡng tức cả đời. Nhưng trớ trêu thay, ta đã nhìn thấy rồi.”
7
Ta nói với Hạ Trúc, ta nhất định phải rời đi.
Bánh ngọt ở kinh thành thơm quá, ta còn muốn nếm thêm lần nữa.
Bầu trời ngoài kia xanh quá, ta còn muốn nhìn thêm lần nữa.
Ta biết xay đậu, đậu nành ta xay ra trắng và mịn nhất.
Ta biết làm tàu hũ, tàu hũ ta làm ra trơn mịn và thơm ngọt nhất.
Huống chi, thêu thùa của ta trong thôn cũng là hạng nhất.
Có những thứ này trong tay, ta chắc sẽ không đến nỗi c.h.ế.t đói.
Hạ Trúc nhíu chặt mày, không nhịn được lườm ta một cái:
“Ta thấy ngươi đúng là đang mơ mộng viển vông. Ngươi xem ngươi bây giờ ra sao, bị nhốt trong phòng củi, toàn thân là thương tích, còn mơ tưởng tự do. Đừng đến lúc lại như ta, rơi vào cảnh tàn tật…”
Thấy nàng lo lắng, ta không nỡ giấu nữa, liền thò tay móc trong túi ra một chiếc chìa khóa.
Từ thị tưởng phòng củi nhỏ này có thể nhốt được ta, nhưng bà ta không biết ta luôn cất giấu chìa khóa dự phòng của phòng củi.
Hạ Trúc nhìn thấy chìa khóa trong tay ta, mắt trợn tròn.
Nàng nhìn ta với vẻ không thể tin nổi, vừa định lên tiếng thì miệng đã bị ta bịt lại:
“Ta chưa đi ngay, chỉ vì vết thương ở eo quá nặng. Đợi thân thể hồi phục khá rồi, ta sẽ lên đường.”
Nói xong, ta nhìn chằm chằm Hạ Trúc, giọng trịnh trọng:
“Hạ Trúc, đi với ta đi. Đi sống cuộc đời thuộc về chúng ta.”
Hạ Trúc mím chặt môi, nhìn ta lại nhìn Lục Thanh Sơn đang ngủ say trên lưng nàng.
Hồi lâu, nàng mới khẽ gật đầu:
“Được…”
Ta và Hạ Trúc hẹn hai ngày sau, giờ Tý ở bến đò gặp nhau, đi thuyền của Thiết Ngưu rời thôn Yên Vũ.
Hai ngày này ta mềm mỏng, lừa được Từ thị một bát đồ ăn và một bình t.h.u.ố.c trị thương.
Khó khăn lắm mới đợi đến thời điểm đã hẹn, ta dùng chìa khóa dự phòng mở khóa, rón rén trốn khỏi tiểu viện Thẩm gia.
Nào ngờ vừa chạy đến chỗ hẹn, trên bến đò bỗng sáng lên hàng chục bó đuốc.
Thê Tử Tào Khang Của Trạng Nguyên Trở Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.