Thật ra Đỗ Hâm có biết chút chút đầu cuối chuyện này.
Nam sinh này tên là Triệu Vĩnh Kinh, quen Phó Ngọc Thanh từ trước rồi, mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng Phó Ngọc Thanh lại đối xử với cậu ta khá giống bạn bè.
Đỗ Hâm nhớ người này thật ra là có lý do cả. Bởi vì Phó Ngọc Thanh muốn mua một cuốn sách nước ngoài rất hiếm cho Triệu Vĩnh Kinh, để cậu chạy đi chạy lại bao nhiêu lần, lục tung hết mấy nhà sách mới mua được. Hồi đó sứt đầu mẻ trán, cho nên trong lòng rất là không ưa vị nam sinh này, bởi vậy nên mới đặc biệt nhớ rõ đến thế.
Sau chuyện ở Tế Nam, bởi vì giọng nói của chính phủ trên trường quốc tế không có trọng lượng, cả Anh Ý Pháp Đức đều nghiêng về phía người Nhật, làm như thể người Trung Quốc rất vô lý. Các giới ở Thượng Hải Nam Kinh đều phẫn nộ, các học sinh cũng xôn xao vận động, biểu tình biểu tình, kháng nghị kháng nghị. Triệu Vĩnh Kinh vốn là người khoa báo, bởi vì việc này nên đã đến tìm Phó Ngọc Thanh một lần, muốn mời anh quyên góp, mở một cái xã nhiếp ảnh ở trong trường. Phó Ngọc Thanh nghĩ đây là một chuyện tốt, bèn đáp ứng luôn, viết một tấm séc đưa cho cậu. Không chỉ có thế, còn đặc biệt mua vài chiếc máy ảnh AGFA cho xã nhiếp ảnh dùng.
Chắc là anh gặp Triệu Vĩnh Kinh hơi nhiều, cho nên Lục Thiếu Kỳ mới nổi cáu, mắng Phó Ngọc Thanh một trận ra trò, bảo: “Nhiếp ảnh cái gì mà nhiếp ảnh, có mà là vì cái tên nam sinh Triệu Ngọc Kinh ấy thì có. Anh lén lén lút lút đi với nó ở sau lưng tôi, tưởng là tôi không thấy chắc?”
Phó Ngọc Thanh lại cười: “Tôi đã bảo cậu rồi còn gì, học sinh bọn họ mở cái xã nhiếp ảnh này, cuối cùng lại thiếu tiền, cho nên tôi mới quyên góp một chút. Cậu ta muốn cảm ơn tôi nên mới mời tôi ăn cơm. Xã nhiếp ảnh đạt được chút thành tựu nên mới mời tôi đến dự mấy buổi triển lãm, chẳng lẽ không nên sao?” Lại cười, “Giữa bàn dân thiên hạ, ban ngày ban mặt, lẽ nào còn xảy ra được chuyện gì chắc?”
Lục Thiếu Kỳ khẽ cười lạnh: “Nó thì thiếu tiền cái gì? Thiếu bạn trai đẹp trai như anh đấy chứ? Anh tưởng tôi không biết sao? Cha thằng đấy là Hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải, chẳng lẽ trong túi còn thiếu tí cái tiền vặt anh cho à?”
Phó Ngọc Thanh không ngờ gã lại tìm hiểu tường tận đến như vậy, nhất thời không nói nên lời, Lục Thiếu Kỳ lại căm hận nói tiếp, “Những cái đó thì cũng thôi, nhưng tại sao lại cứ nhè những lúc tôi không ở đây mà ra ngoài với nó hả? Thế là đủ cho anh chột dạ rồi ha.”
Phó Ngọc Thanh như cười như không mà nhìn gã, nói: “Nếu cậu giận như vậy thì tôi sẽ không gặp cậu ta nữa. Chẳng là cậu giận thế, chỉ sợ sau này bên cạnh tôi chả còn bạn bè gì nữa mất, cậu nói đi xem nào, định bồi thường tôi thế nào đây?”
Lục Thiếu Kỳ không ngờ anh lại lấy lùi làm tiến như vậy, thành ra chính mình lại trông hết sức vô lý, bèn hừ một tiếng, cáu kỉnh nói, “Không phải là tôi không cho anh giao du, anh phải gặp nó thì cũng không phải là không thể, nhưng mà đừng có có tâm tư quấy rối gì đấy.”
Phó Ngọc Thanh khẽ mỉm cười: “Nếu cậu vẫn chưa yên tâm, vậy thì lần tới tôi gặp người khác, cậu cứ đỗ xe ở lề đường, còn tôi sẽ tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ để tiện cho cậu nhìn rõ, cậu thấy thế nào?”
Lục Thiếu Kỳ vẫn không vui lắm, bèn oán: “Anh làm công ty vận tải đường thủy, có Lục gia nhập cổ là đủ rồi, chẳng lẽ anh vẫn thiếu tiền sao? Suốt ngày kết bạn với những người này thì có lợi lộc gì chứ?”
Trong lòng gã đang tức giận, vẫn còn định nói tiếp thì lại bị Phó Ngọc Thanh hôn, bởi vậy giọng bắt đầu mơ hồ, dần dần không ổn.
Sau lần cãi nhau ầm ĩ này, Lục Thiếu Kỳ không nhắc đến Triệu Ngọc Kinh nữa. Phó Ngọc Thanh và Triệu Ngọc Kinh thì vẫn gặp nhau thêm mấy lần, Lục Thiếu Kỳ thật sự đỗ xe bên đường, ngồi trong xe nhìn bọn họ nói chuyện trong quán cà phê.
Đến lúc Phó Ngọc Thanh đi ra thì chở thẳng anh về nhà.
Một hôm nọ vừa lúc Đỗ Hâm đang ở nhà. Cậu thấy Lục Thiếu Kỳ vội vội vàng vàng lôi Phó Ngọc Thanh lên lầu, còn tưởng xảy ra chuyện gì, đang định đi theo thì Lục Thiếu Kỳ mắng cậu một trận, trách cậu không có mắt. Lúc đấy cậu mới biết e là hai người đi làm cái chuyện không mặt mũi kia, trong lòng than một tiếng rồi hoảng hốt chạy ra cửa, mặt đỏ đến tận mang tai mà đi ra phố, trong đầu nghĩ, ban ngày ban mặt, thế mà hai vị này lại chẳng biết xấu hổ.
Vị thiếu gia này của cậu, nếu bàn về những cái khác thì cái gì cũng tốt, nhưng cái tật thích dạo vườn hoa này quả thực là chết người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có một lần Đỗ Hâm tranh thủ lúc Lục Thiếu Kỳ không có nhà, bèn hỏi Phó Ngọc Thanh: “Thiếu gia, Lục thiếu gia sẽ ở đây lâu ạ?”
Phó Ngọc Thanh đọc báo, đáp hờ hững: “Đó là tùy cậu ta.”
Đỗ Hâm bạo gan hơn một chút, lại hỏi tiếp: “Thiếu gia, vậy cậu với ông chủ Mạnh rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?”
Lần trước cậu về Nam Kinh, rất nhiều chuyện lơ mơ không hiểu, nhưng lại không tiện hỏi Mạnh Thanh, hôm nay lại được dịp như vậy nên mới không nhịn được mà hỏi. Cậu cảm thấy hai người này đã cắt đứt rồi, nhưng lại không biết là vì cớ gì. Cậu biết Mạnh Thanh đến Nam Kinh vì hôn lễ của Phó Ngọc Thanh, sợ là gặp Phó Ngọc Thanh xong hai người to tiếng gì đó với nhau, cho nên Mạnh Thanh mới giữa đêm không từ mà biệt.
Cậu cảm thấy mình đoán không sai, có thể bì được với Tú Sơn rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ánh mắt Phó Ngọc Thanh định tình lại một chút, ngước lên nhìn cậu, nói: “Cậu nghĩ gì mà lại đi hỏi cái này?”
Đỗ Hâm lí nhí đáp, “Tôi thấy lạ á, ông chủ Mạnh cũng không nói, sao hai người bọn cậu tự dưng lại lạnh nhạt như thế chứ?”
Phó Ngọc Thanh chỉ cười: “Như thế không được sao?” Nói tiếp: “Cậu cũng hay đi đến chỗ anh ta cơ mà, chắc giờ anh ta tốt lắm nhỉ?”
TruyenLau.com
Đỗ Hâm không biết rốt cuộc trong lòng Mạnh Thanh nghĩ gì, nhưng hắn đã đổi nhà, lại còn có thiên kim, lại còn cưới vợ bé, theo lý mà nói thì rất ổn.
Đỗ Hâm thành thực đáp: “Anh ta tốt hay không tôi không biết, nhưng cũng không xấu đi chút nào.” Bảo thêm, “Thiếu gia, theo tôi thấy ấy, anh ta vẫn còn nhớ cậu lắm.”
Cậu đi theo Phó Ngọc Thanh lâu như vậy rồi, biết với cả bạn mới lẫn bạn cũ anh đều hết sức chu đáo, nhưng không hiểu sao duy chỉ với mình ông chủ Mạnh là lại đối xử như vậy, bao lâu rồi không gặp nhau được một bữa.
Rõ ràng ngày trước thì lúc nào cũng nhớ, lúc nào cũng nhắc đến, nhưng bây giờ đến cả điện thoại cũng chẳng gọi, tên cũng chẳng mấy khi nhắc đến.
Phó Ngọc Thanh hơi sững người, sau đó lại cười, không đồng tình mà nói: “Cậu nói cái gì ngốc thế. Anh ta là người giang hồ, là người trọng ân nghĩa, đương nhiên phải nhớ ta rồi. Nếu chút tình nghĩa này mà còn không có thì anh ta đã chẳng phải là anh ta.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.