Tính đến thời điểm hiện tại, miền Đông Bắc đã thất thủ được vài năm, chính phủ Dân quốc cũng đã thừa nhận nước Mãn Châu, thậm chí đến cả Nhiệt Hà[1] cũng đã rơi vào tay Nhật. Khắp mạn Bắc đất nước cơ man quân Nhật trú đóng, chúng bắt tay với các tập đoàn quân phiệt lớn nhỏ tạo thành thế gọng kìm, chính quyền trung ương nói trắng ra chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, tình hình cực kỳ nguy cấp. Song chẳng ai lường được lũ Nhật ở Bình Tây[2] lại phát động tiến công nhanh tới vậy.
2.
Phó Ngọc Thanh đọc báo thấy nói rằng quân Nhật chia thành mấy tuyến vây công đánh bọc, hàng phòng thủ trong vườn Nam[3] của khu phía Nam thủ đô quá sơ sài, có những hai nghìn người chỉ mới là lính sinh viên vừa bắt đầu huấn luyện, thậm chí súng ống còn chẳng đủ, trận này gần như thua trắng. Hai phe Trung Nhật đánh một trận ác liệt trên cầu Lư Câu ở Bắc Bình, xem chừng nằm ngoài dự tính của phe Nhật. Song chính phủ cũng chỉ tuyên bố hy vọng quân Nhật sẽ chấm dứt các động thái quân sự để cùng đàm phán giải quyết mâu thuẫn.
3.
Cuối tháng Bảy, Bắc Bình và Thiên Tân nhanh chóng thất thủ, lối vào Trung Nguyên mở toang hoang, tuy rằng chiến sự cách xa ngàn dặm, nhưng anh đọc mà vẫn phải giật mình đến nỗi không đọc tiếp nổi nữa. Anh cảm thấy những dòng chữ in ấy chẳng khác nào bầy thú ăn thịt người mặt mày hung tợn đang đâm thủng qua mặt giấy để nhảy bổ vào người ta, nhằn cắn cổ họng anh tới độ anh không tài nào thở nổi.
Tối ấy anh không nhịn được lại gọi cho Mạnh Thanh một cuộc nữa, bên phía Mạnh Thanh vẫn chẳng có ai nghe. Anh lo sốt vó lên, tuy thừa biết hắn sẽ chẳng sao đâu nhưng lòng thì vẫn như lửa đốt.
Anh muốn quay về Thượng Hải, anh nghĩ đi cái rồi về luôn thôi, nào có ngờ lại đen đủi như thế, đã hơn mấy tháng rồi mà thằng cha họ Trì vẫn lăm le anh không buông.
Ngờ đâu anh còn chưa kịp về Thượng Hải, quân Nhật đã gây rối ở ngay sân bay Hồng Kiều[4]. Chính phủ nhận thấy viễn cảnh hòa bình đã vô vọng, Trung Nhật chính thức khai chiến trên toàn bộ Thượng Hải. Tình hình chiến sự rơi vào thế giằng co, phe Nhật đưa toàn bộ hải lục không vào tác chiến. Mười mấy con t** ch**n thả neo ở bến Thượng Hải, máy b** ch**n đ** cũng tiến sâu vào trong đất liền oanh tạc bừa phứa, còi báo động thường xuyên kêu réo trong thành phố, tất cả các công viên của Nam Kinh đều đã bị san phẳng thành đất bằng, chẳng còn nhìn ra hình dáng ban đầu nữa.
Khi đó ai cũng cho rằng kháng chiến tất sẽ thắng lợi, dè đâu đến cả Thượng Hải cũng thất thủ mất rồi. Do quân đội thiếu hụt vật tư, các giới ở Thượng Hải đã tổ chức góp vốn quyên đồ ồ ạt. Đỗ Nguyệt Sênh giữ một ghế trong ban chủ tịch hội Hậu viện Kháng địch[5], đồng thời kiêm chức ủy viên trưởng hội gây quỹ, ai ai cũng bôn ba vất vả vì chiến tranh. Mạnh Thanh cũng đánh điện tín đến Nam Kinh để báo cho anh tình hình chiến sự ở Thượng Hải, dặn dò anh ở Nam Kinh nhất định phải cẩn thận, đừng có ra ngoài lung tung. Thời buổi thế này làm sao Phó Ngọc Thanh chịu ở lại Nam Kinh một mình kia chứ. Anh bèn hối hả chạy về khu tô giới Thượng Hải, cũng nhiệt tình tham gia đủ các hoạt động của các ủy ban thời chiến. Chắc là Mạnh Thanh giận anh rồi nên anh có ghé qua nhà một lần mà Mạnh Thanh từ chối không gặp, đi cử Hàn cửu ra đưa thư, lại còn bảo anh quay về Nam Kinh ngay đi.
5.
Gì có chuyện anh có thể đi vào lúc này? Anh sống chết không chịu, Hàn Cửu cũng khó xử lắm thay: “Tam gia à, ông chủ Mạnh muốn tốt cho anh thôi, thời buổi rối ren thế này tốt nhất là anh cứ ở chỗ nào an toàn đi.”
Phó Ngọc Thanh cự lại: “Bộ tôi mong manh yếu đuối hơn các anh chắc? Anh ta ở lại được thì tôi cũng ở lại được.”
Hàn Cửu không khuyên nổi anh nên chỉ đành dặn anh hãy cẩn thận. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lúc đó vừa cuối thu, anh vẫn không hề hay biết quân Nhật đã đổ bộ Hàng Châu, phe mình thì sắp sửa rút lui. Chiến sự càng kéo dài, dân tị nạn càng tràn nhiều vào tô giới. Phó Ngọc Thanh chủ động đề nghị nhường lại hai cái nhà trống của anh cho hội cứu tế để dân tị nạn ở.
Anh từng hứa sẽ dọn vào ở cùng với Mạnh Thanh, chẳng ngờ đã lâu thế rồi mà còn chưa làm gì hết. Trước khi giao chìa khóa cho hội cứu tế, anh cố tình bảo tài xế chở mình qua để ngắm lại một chuyến, nhìn tòa nhà trống không đìu hiu vắng vẻ, cứ như nó là một cái nhà khác chứ chẳng phải căn nhà anh ưng hồi đầu, tâm trạng anh buồn bã tột độ.
Sang tháng Mười Một, phe ta rút lui khỏi Thượng Hải, chính phủ Quốc dân quyết định rời đô đến Trùng Khánh. Người nhà Phó không ai muốn ở lại Thượng Hải nữa, Phó Ngọc Hoa mới quyết định theo chính phủ di dời nhà xưởng vào nội địa. Phó Ngọc Thanh vẫn còn canh cánh mấy cái nhà máy mỏ ở Hoài Nam nên không chịu bỏ đến Trùng Khánh xa xôi, hai anh em bàn bạc nguyên một đêm mới đưa ra quyết định cuối cùng. Lúc chia tay, Phó Ngọc Đình khóc như mưa, mắt Diệp Thúy Văn cũng đỏ hoe, không dám nhìn anh. Phó Cảnh Viên đã cao tuổi, không nhìn nổi cảnh ấy nên đã lên tàu từ trước. Chỉ một mình Phó Ngọc Hoa nhất quyết không chịu rời đi, anh tha thiết căn dặn anh bao nhiêu điều mãi đến tận lúc tàu rời bến. Tiếng còi vang lên văng vẳng không dứt, ngỡ như con nước cũng đang nghẹn ngào, người một nhà ly biệt từ đây, người trời Nam kẻ đất Bắc.
Sau khi Thượng Hải thất thủ, tình hình chuyển biến nhanh chóng, Đỗ Nguyệt Sênh lệnh cho các tàu của công ty Đại Đạt chạy đến giữa sông rồi đục lỗ đánh chìm nhất loạt. Hành động này đã được vô số người noi theo, tàu sông gây tắc nghẽn đường thủy của sông Trường Giang, làm trì trệ thế tiến công của quân Nhật, ấy là một hành động vì chính nghĩa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh cố kiết ở lại Thượng Hải, thế mà mãi anh với Mạnh Thanh vẫn chưa gặp nhau.
Đến lúc gặp nhau cũng chẳng phải cố tình, mà lại là vô tình gặp lúc ở đường Đỗ Mỹ.
Phó Ngọc Thanh có việc phải đi gặp Đỗ Nguyệt Sênh, đang ngồi trên xe thì tự dưng anh trông thấy bóng dáng Mạnh Thanh, thế là bèn vội vàng kêu tài xế dừng lại. Anh vừa gọi Mạnh Thanh vừa ra sức đẩy cửa xe chạy xuống, sợ sao hắn lại biến mất dạng lần nữa.
Mạnh Thanh gầy sọp đi, lúc bị anh gọi mặt mày còn hơi hoảng hốt, hắn mù mờ nhìn xung quanh, đến khi thấy anh xuống xe thì ngỡ ngàng.
Anh vừa tức giận lại vừa hoảng loạn chất vấn hắn: “Sao em không đi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
===
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.