Sau khi trăn trở đến được Hồng Kông rồi, anh tự dưng lại thành rảnh. Lục Thiếu Kỳ vừa hay tin đã cử người đến liên lạc với anh mấy lần liền, lần nào cũng rất nồng nhiệt hào phóng, bất kể là vung tiền hay dốc lực gã đều không hề chần chừ. Thời điểm đó đã có mấy lần bùng lên tin đồn thất thiệt rằng quân Nhật sắp đánh Việt Đông, Lục Thiếu Kỳ với đám sĩ quan cấp thấp chẳng hó hé một lời nào, dù làm gì bọn họ cũng đều có một thái độ rất trịch thượng, gã lại còn thuộc phe chủ chiến kịch liệt. Ai cũng tin rằng Nhật sẽ không đi đối đầu với Anh, ra quân đánh chiếm vùng duyên hải phía Đông Nam làm gì đâu, song gã cứ liên tục kêu gọi xây pháo đài, những lời gã nói, những việc gã làm đều gây tranh cãi.
Bản thân Lục Thiếu Kỳ cũng thừa biết, gã thường than thở tràng giang đại hải với anh trong thư, than xong thì chốt một câu gãy gọn rằng tất cả các sĩ quan ở chỗ đóng quân đều từng bị gã xúc phạm một lần.
Phó Ngọc Thanh không khỏi lo lắng thay gã, anh viết thư hồi âm rất dài để khuyên can gã rằng quốc nạn đang ngay trước mắt thế này, thực sự không thể hành động theo cảm tính, còn khuyên gã không thể hấp ta hấp tấp nóng vội được, phải biết ứng biến tuần tự trước sau.
Đến Hồng Kông rồi, nhiều chuyện dễ dàng hơn biết bao nhiêu. Trước tiên là dễ có báo để mà đọc hơn, báo Hán gian, thậm chí cả báo Trùng Khánh, ở Hồng Kông đều đặt được. Cầm vào tay giở soàn soạt chẳng cần suy nghĩ, tin tức ùn ùn hàng đống hàng khiêng chen chúc nhau.
Có rất nhiều chuyện ngay tại thời điểm ấy anh không hề phát giác điều bất thường, như thể mắt đã bị vải đen bịt lại, phải đến sau này hồi tưởng mới hối hận vô cùng.
Sang tháng Mười, quân Nhật đổ bộ lên vịnh Đại Á[1] qua đường thủy, chiến sự leo thang nhanh chóng, phía quân đội không kịp đề phòng, chủ tịch tỉnh cùng thị trưởng Quảng Châu bỏ trốn. Quảng Châu dễ dàng rơi vào vuốt giặc như trở bàn tay, biến thành thành phố thất thủ.
1.
Anh với Lục Thiếu Kỳ liên lạc đứt quãng, chỉ biết là quân Nhật đang xâm chiếm từng chút một, tình hình vô cùng gay go. Cụ thể thế nào thì Lục Thiếu Kỳ không chịu nói rõ cho anh biết.
Sau khi đến Hồng Kông, anh còn nhận được thư của Ngọc Đình. Té ra lúc ở Thượng Hải Ngọc Đình đã bỏ nhà ra đi với bạn học, ban đầu định đi đầu quân nhưng lại bị đánh trượt, cậu mới nhớ tới cái thông báo di chuyển vào nội địa của đại học, bèn chuyển đến Tr**ng S*. Ngờ đâu định học Đại học Lâm thời[2] lại thành học đại học thật, vì quân Nhật đang dần dần di chuyển tới gần nên các thầy trò đành phải chuyển đến Vân Nam.
2.
Có những thầy trò đi tàu hỏa tàu thủy qua Hồng Kông Việt Nam, sau đó mới đến Vân Nam. Còn cậu và nhiều bạn bè khác thì cùng cuốc bộ mấy tháng trời mới đến được Côn Minh.
Phó Ngọc Đình vẫn chỉ là một thiếu niên, thân thiết với anh từ hồi còn bé tí. Lúc ở Trùng Khánh biết được địa chỉ Hồng Kông của anh, cậu đã viết thư cho anh từ Vân Nam. Trong thư toàn viết những chuyện rầu lòng trăn trở của thiếu niên, rằng mình trốn chui trốn lủi không ra trận giết giặc ở đằng sau như vậy đúng là ăn hại; cậu còn hỏi anh mình có nên đi đầu quân không?
Phó Ngọc Đình mới có mười sáu tuổi thôi, sao Phó Ngọc Thanh có thể nỡ để cậu đối mặt với nguy hiểm nhường ấy. Anh lo lắng không ngủ nổi, đêm dậy lại viết cho cậu mấy lá thư dài, khuyên cậu hãy biết liệu sức mình mà làm, học hành tử tế đi đã rồi hẵng tính đền việc đền đáp công ơn nước nhà. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Máy bay Nhật thường xuyên bay tới oanh tạc Côn Minh, Phó Ngọc Đình cùng bạn bè thầy cô “chạy không tập”, đôi lúc sẽ viết thư cho anh ở trong hầm trú ẩn. Dường như những lá thư gửi đến Hồng Kông đều tích một lớp bụi. Cuối cùng Phó Ngọc Đình cũng nghe lọt tai chút lời anh nói, niềm nhiệt huyết với việc học hành dâng ngùn ngụt, thành tích cũng đặc biệt xuất sắc, lời lẽ trong thư gửi cho anh luôn thấp thoáng chút niềm tự hào, song đến cùng vẫn không nén nổi nỗi sốt ruột cồn cào trong con tim.
Hội Áo lam[3] hoạt động rất sôi nổi ở Thượng Hải, nhiều Hán gian bị ám sát. Khi ấy, đó là một kiểu chết rất ô nhục. Những người ở lại tô giới ở Thượng Hải, miễn có ít tiền giấy trong tay thì đều sẽ không đến nước phải làm nạn dân lưu lạc đầu đường, sống cuộc sống thoải mái thư thả, chỉ mỗi tội là danh tiếng thì không thể cứu vãn. Phàm là người có mặt mũi có tiếng tăm, yêu quý thể diện thì sẽ đều không chịu làm việc thay cho bọn Nhật, chí ít là không chịu làm một cách quang minh chính đại, bởi vì sợ ảnh hưởng đến thanh danh, cũng như sợ hội Áo lam.
3.
Ở Thượng Hải đã thất thủ, quân Nhật không cho phép bất kỳ hoạt động kháng Nhật nào diễn ra, song Hội Áo lam vẫn giết người như không. Những người đi làm việc cho người Nhật đều cực kỳ sợ chết, có điều Hán gian giết mãi chẳng thể hết, trên báo cũng hay đưa tin người chết. Dù chỉ là người đóng cửa không tiếp khách, không có chức tước gì, nhưng mà nhỡ chết đột ngột ngoài đường thì ắt sẽ dính hiềm nghi làm Hán gian, lời ăn tiếng nói của mọi người cũng sẽ trở nên mập mờ quanh co. Thế nên mọi người chỉ ngầm bàn tán, coi nó như một đề tài ngồi lê đôi mách sau giờ cơm. Anh không biết Mạnh Thanh có dính dáng gì đến hội Áo lam không, cơ mà sau khi suy nghĩ kĩ thì cảm thấy không. Lúc đó cứ mỗi lần giở báo ra đọc là nỗi lòng anh lại phấp phỏng không thôi.
Việc sống chết dường như trở nên nhẹ như bông, chẳng biết sẽ bị gió cuốn về phương nao. Anh quá chán ngán cái tình hình này, ngày nào cũng đi tới đi lui trong bốn bức tường nhà trọ như con thú mắc lồng, đọc báo xong thì viết thư, bức nào cũng viết dài dằng dặc, gửi đi một số đến Vân Nam, đến Trùng Khánh, đến Thượng Hải. Thỉnh thoảng viết xong thì cất đi, hoặc là xé, thỉnh thoảng xé được nửa chừng rồi thì lại cất đi, xếp vào xó nào đó ngoài tầm mắt mình. TruyenLau.com
Phó Ngọc Thanh đọc được tin về cái chết của Hà Ưng Mẫn ở trên báo. Đó là chuyện của mùa hè năm sau, báo viết rằng hắn ngồi ô tô ra ngoài, lúc xuống xe thì bị một kẻ dùng súng bắn chết, lại còn đính kèm một bức ảnh. Người trong ảnh mặc Âu phục gục trên mặt đất, bên cạnh là một vũng đen, hẳn là máu. Có người lén đồn rằng hắn đã đầu quân cho Nhật, được quân Nhật thưởng, sắp sửa làm việc cho chính phủ duy tân.
Phó Ngọc Thanh run lên, chẳng biết là vì sợ hay là vì giận, tuy Hà Ưng Mẫn khôn lỏi luồn cúi, nhưng hắn ta sẽ không làm những chuyện này. Anh tin chắc chắn còn có hiểu lầm gì trong ấy. Kết quả mấy tờ báo liền đều đưa tin như vậy, anh vẫn nhất quyết không chịu tin, cho cả người đi hỏi thăm rồi mới biết tin Hà Ưng Mẫn chết là thật.
Website TruyenLau.com
Trước những lời đồn đại cùng áp lực, phu nhân Hà không dám làm đám tang, chỉ đặt linh cữu ở trong biệt thự Hà. Cô với Hà Ưng Mẫn không có lấy một mụn con, chuyện này khiến cô rơi vào một cú sốc, tinh thần bị ảnh hưởng nặng nề. Vì quá lo lắng, anh đã đi nhờ vả khắp nơi, cố gắng đòi công bằng cho Hà Ưng Mẫn, nhưng đã vung cả khối tiền mà đầu mối vẫn bằng không.
Những tháng ngày ấy, tin xấu chỉ đơn thuần kéo đến hàng tràng hàng tràng.
Mùa thu tới, anh hay tin từ phía Diệp Hãn Văn rằng Lục Thiếu Kỳ đã hy sinh ở chiến trường Việt Tây (phía Tây Quảng Đông). Đòn đả kích ấy đã giáng một trận bệnh nặng xuống anh.
Sau khi khỏi bệnh, rốt cuộc anh hạ quyết tâm liều chết quay về Thượng Hải một chuyến.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.