Đời nào có chuyện Phó Ngọc Thanh chịu ngoan ngoãn nghe lời Mạnh Thanh kia chứ? Anh mới đẩy hờ Mạnh Thanh ra, cố chấp hỏi, “Không được, kiểu gì cũng phải nói cho ra ngô ra khoai đã, chẳng nhẽ em quên hết rồi hay sao?”
Mạnh Thanh liếc anh, “Làm sao quên được?” Chẳng biết hắn nhớ tới cái gì mà tự dưng nghiêm túc hẳn, bảo, “Cũng đúng, là em có lỗi với anh nên em mới phải hầu hạ anh, làm trâu làm ngựa để bù đắp cho anh, làm đến một trăm tuổi cũng chưa đủ, được chưa?”
Phó Ngọc Thanh bỗng xót quay xót quắt cả cõi lòng, anh trừng mắt làu bàu, “Không được! Tôi cũng muốn làm người lao động, cấm em được hầu hạ tôi, đợi bao giờ tôi khỏe thì tôi cũng hầu hạ em, thế nhé?”
Mạnh Thanh muốn cười mà mặt lại sa sầm đi, “Tam gia của em ơi, anh cũng muốn làm người lao động á? Vai anh không vác được, tay anh không khiêng được thì anh làm được gì? Đến cơm anh còn chẳng nấu xong, em không hầu hạ anh thì anh biết làm sao?”
Phó Ngọc Thanh tắc tị, hết đáp, anh nghĩ hoài nghĩ mãi, ngoại trừ nhuộm tóc hộ hắn ra thì chẳng có gì đáng để lấy ra khoe khoang nữa. Việc trong nhà đều có người giúp việc làm, anh đã bao giờ thật sự đụng vào cái gì đâu? Thỉnh thoảng có gấp quần áo cho Mạnh Thanh, cơ mà gấp cũng chẳng vuông vức.
Mặt Phó Ngọc Thanh đỏ lựng lên, anh cáu kỉnh, “Đấy là tại em không chịu dạy tôi ấy chứ. Toàn chuyện dễ như ăn bánh, tôi mà muốn học thì khắc sẽ học được thôi.”
Mạnh Thanh bật cười, khe khẽ dỗ anh, “Vâng vâng vâng, Ngọc Thanh thông minh như thế có gì mà không học nổi?”
Lúc bấy giờ Phó Ngọc Thanh mới hài lòng, “Mai về học luôn.”
Mạnh Thanh đồng ý ngay tắp lự.
Có lẽ là vì bị bệnh, sức khỏe sa sút nên anh rất dễ buồn ngủ, ở chỗ lạ như bệnh viện cũng không ngoại lệ, cơn mệt mỏi ập tới rất mau, tước đi sức chống cự của anh.
Song cũng chẳng biết có phải vì đang trong viện không mà một đêm hiếm có lại nằm mơ thấy Ngọc Đình.
Trong mơ là một miền tuyết trắng phủ dày tới nỗi không nhấc chân lên nổi. Điều kỳ lạ chính là không lạnh, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt tuyết, ông trăng sáng vằng vặc như một chiếc đĩa bạc khổng lồ rọi vào giữa bầu không.
Ngọc Đình khoác một chiếc áo choàng quân nhân dày sụ, cậu mang một khẩu súng, hình như đang đứng gác, hình dáng cậu rõ ràng hơn trong ảnh nhiều, ngỡ như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.
Mặt cậu rất trắng, nhưng trông lại rất có tinh thần, lưỡi lê thép trên thân súng loang loáng hắt lại ánh tuyết lạnh lẽo, khiến người ta không nén được cơn run rẩy. Phó Ngọc Thanh mừng rỡ, anh không nhịn được vừa gọi tên húy của cậu vừa thở hồng hộc chạy tới. Ngọc Đình ngỡ ngoàng ngoảnh lại, trông thấy là anh thì trước tiên nở một nụ cười ngây thơ, nhưng chỉ chớp mắt sau đó cậu lại biến sắc, vẫy tay xua anh đi, sốt ruột kêu anh ba đi mau, không cho anh nán lại.
Còn chưa dứt lời, anh đã nghe thấy một tiếng ruỳnh khổng lồ như có gì đó rơi xuống đầu, mảnh vỡ tóe ra bắn thủng bụng anh, anh đau đến ngất đi, trước khi mất đi ý thức, anh còn ngây ngẩn nghĩ, không ngờ lại có thể nói một câu với Ngọc Đình.
TruyenLau.com
Sau khi tỉnh dậy, thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của Mạnh Thanh, còn có cả Lục Thiếu Du, Đỗ Hâm, Chấn Ngọc đều đang vây quanh bên cạnh, anh mới ngạc nhiên.
Hỏi mới biết giữa đêm anh bị sốc thuốc, may mà Mạnh Thanh ngủ nông, thấy không ổn nên vội vàng báo ngay cho bác sĩ, lúc bấy giờ mới may mắn cứu được.
Phó Ngọc Thanh vẫn còn hơi ho, anh cười, “Đang đêm hôm mà lại làm phiền đến mọi người, tôi xin lỗi.” TruyenLau.com
Vành mắt Lục Thiếu Du thoáng đỏ, cô gượng gạo kiên cường, “Ngọc Thanh, anh đừng buồn quá, lại làm tổn hại đến sức khỏe thế này.”
Thực ra Phó Ngọc Thanh hiểu, song vẫn đáp lời cô, “Ừm, Ngọc Đình hy sinh vì Tổ quốc, kỳ thực đây là chuyện vinh quang. Tôi à, tôi muốn dưỡng bệnh tử tế, vẫn còn nhiều chuyện phải làm lắm.”
Đỗ Hâm xen vào, “Thiếu gia, tôi đã bảo rồi mà, người phúc lớn mạng lớn như cậu đã đến cửa tử một lần rồi mà Diêm Vương cũng còn không nhận. Thiếu gia, nghĩ thoáng vào, đừng nhớ cậu Ngọc Đình nữa, cậu sẽ khỏe lại ngay thôi.”
Phó Ngọc Thanh cười cười, “Không nhớ nó nữa, không nghĩ nữa.” TruyenLau.com
Mình Mạnh Thanh chẳng nói gì mà chỉ ngồi cạnh giường anh, tay vẫn đặt trên chân anh, mặt hơi đờ đẫn.
Nghe nói lúc anh tỉnh dậy, y tá đuổi hết mọi người ra ngoài, bác sĩ cũng tới, anh không nỡ để Mạnh Thanh đi nên bèn xin xỏ mấy câu mà vẫn công cốc, người không liên quan đều bị đuổi ra ngoài. Mạnh Thanh theo những người khác ra ngoài, nhưng bóng lưng hắn lại đầy nỗi hoang mang.
Lúc bấy giờ Phó Ngọc Thanh mới nghĩ, nếu mình mà không tỉnh dậy thì hắn sẽ ra sao đây?
Ngực anh bỗng đau như bị kim châm, đau tới nỗi không thở nổi. Anh xin bác sĩ cho Mạnh Thanh vào ngồi bên cạnh mình, đến khi đó anh mới cảm thấy đỡ hơn một chút.
Vì lần bị sốc ra máu giữa đêm này mà tạm thời anh chưa được cho ra viện mà phải ở lại thêm một thời gian nữa. Hết bác sĩ này tới bác sĩ khác đến khám, người Phó Ngọc Thanh mệt rã rời, mấy lần anh đòi Mạnh Thanh cho về thì Mạnh Thanh đều an ủi anh rằng, chờ bao giờ anh khỏe sẽ về.
Phó Ngọc Thanh hiểu rõ, e là bệnh này không khỏi được nữa rồi, song anh không dám nói ra câu ấy với Mạnh Thanh. Nếu đến cả mình còn nói lời tuyệt vọng như vậy thì anh chẳng biết Mạnh Thanh có chịu nổi không nữa.
Mạnh Thanh cứ nghĩ mình giấu giỏi lắm, đinh ninh rằng anh chẳng biết gì. Song anh thừa hiểu anh đã bước một chân qua rồi, ngày mà anh bước nốt chân còn lại sợ là chẳng còn xa nữa.
Phó Ngọc Thanh lén xin y tá giấy bút sau lưng Mạnh Thanh, tranh thủ lúc hắn không có mặt thì lén viết vài câu, nghe tiếng hắn về là lại vội vàng giấu giấy bút xuống dưới gối, giả vờ như không có gì. Những lời anh muốn viết cứ viết đứt quãng như vậy, trang giấy chằng chịt những vết gạch xóa, cuối cùng đến anh nhìn cũng thấy chán nên mới nghĩ lúc nào viết xong thì chắc chắn phải cẩn thận chép lại.
Tóc Mạnh Thanh dần dần điểm bạc, nhất là khi quay lưng, trông hắn già một cách lạ thường. Mỗi lần nhìn hắn lại là một vết dao cứa vào lòng anh, khiến anh khó lòng chịu thấu.
Vì cơ thể anh ngày càng kém nên ăn cũng ngày một ít, nôn cũng dữ dội hơn, thành ra chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, Mạnh Thanh thường bảo đầu bếp nấu cháo rồi sẽ tự mình đút cho anh ăn, nhưng cũng sợ anh ăn vào thấy khó chịu nên mỗi lần chỉ đút cho nửa bát con, đợi một lát rồi mới đút tiếp. Hắn còn mua cả một cái bình giữ nhiệt cho việc này.
Phó Ngọc Thanh muốn tự ăn mà Mạnh Thanh lại không cho, tính tình tên này vốn đã cố chấp, càng già càng ngang.
Người yếu nên Phó Ngọc Thanh không đôi co nổi với hắn, anh cũng chỉ còn nước nghe lời. Vì sức khỏe sa sút nên có nhiều việc anh thích mà chẳng làm được, hồi chưa nằm viện thì còn tới được công ty, nhưng bây giờ chẳng khác nào bị giam cầm trong bệnh viện, hệt như đang ngồi tù.
Đôi lúc Mạnh Thanh đùa anh rằng mình đang nuôi chim sẻ, ý là anh ăn ít nhưng không chịu ngồi yên mà cứ nhích tới nhích lui. Phó Ngọc Thanh mới chọc hắn là đồ con chuột nhát gan, không dám rời hang chuột, nói chung là anh rất ghét phải nằm viện, chỉ sốt ruột muốn về.
Lục Thiếu Du năng tới thăm anh, anh không nhịn được hỏi thăm tin tức của Đình Ngọc, bởi đã lâu không nhận được thư thằng bé. Trước đây thư từ hay bị bên Mỹ chặn, Lục Thiếu Du là người tìm cách bắc cầu cho anh, gửi tới từng lá thư một.
Dạo này không biết sao mà lại chẳng thấy có tin tức gì.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.