Phó Ngọc Thanh hiểu tội này nghiêm trọng đến cỡ nào, song anh cũng sợ mình sẽ hiến mạng vô nghĩa nếu mà gây thù chuốc oán với Trì Ly Sơn, thế là bèn đặc biệt về Nam Kinh một chuyến để xử lý việc này. Tổng cộng mất nửa tháng, tốn thêm khối tiền bạc và sức lực nhờ vả chạy chọt mới được gặp cậu ta.
Chắc hẳn Triệu Vĩnh Kinh sống rất khổ sở trong ngục, đầu tóc bẩn thỉu, chân cẳng hai mắt đều có những vết cắt, mặt mày trắng bệch không còn một giọt máu, trên các khớp xương ngón tay cáu đầy máu. Lúc nhìn thấy Phó Ngọc Thanh, cậu ta cũng sửng sốt chẳng kém. Có lẽ là vì sự tra tấn ở trong tù, hoặc là thân phận không thể để lộ đã khiến cậu ta trở nên điềm tĩnh hơn rất nhiều, chẳng còn là chàng sinh viên xông xáo nhiệt huyết hồi trước nữa.
Trước giờ Phó Ngọc Thanh vốn không ưa trách móc ai, song chuyện quan trọng liên quan đến cả tính mạng thế này khiến anh không kìm được trách cậu ta, rõ ràng lúc đó đã đi rồi cơ mà, sao lại còn vác mặt quay về Thượng Hải làm cái gì?
Triệu Vĩnh Kinh vẫn rất đỗi ngạc nhiên, cười hỏi: “Anh nói gì với Thu Tâm thế?” song cậu ta lại nghĩ nghĩ rồi dặn anh, “chuyện của tôi anh tuyệt đối đừng có nói cho Thu Tâm đấy nhé.” Lại ngưng một chốc nữa, sau đó chốt thêm một câu cuối: “Cũng đừng nói cho gia đình tôi biết.”
Những lời Phó Ngọc Thanh muốn nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể thoát ra, cõi lòng chỉ còn một nỗi buồn không tên.
Phó Ngọc Thanh bảo sẽ dốc sức giúp cậu rửa tội, dặn cậu chớ lo, song Triệu Vĩnh Kinh chẳng đáp mà chỉ bình lặng nhìn anh. Con tim Phó Ngọc Thanh chùng xuống, anh biết có lẽ cậu ta hiểu rõ tình hình hiện giờ. Anh muốn động viên con người đang vùi thân chốn lao tù này, nhưng đến cuối cùng, chính anh cũng còn sa vào vũng lầy yên tĩnh đọa đày ngột ngạt.
Bỗng Triệu Vĩnh Kinh nhắc tới cái lần hai người đi xem triển lãm nghệ thuật, hỏi anh có còn nhớ không? Triệu Vĩnh Kinh cảm khái: “Lúc đó xem triển lãm của người khác thì nghĩ hóa ra chụp ảnh cũng được coi là một loại hình nghệ thuật, chẳng ngờ tương lai mình cũng theo nhiếp ảnh.”
Phó Ngọc Thanh thấy cậu có vẻ phấn chấn, anh cảm giác cậu chỉ đang cố xốc lại tinh thần mà thôi, lòng càng thêm chua xót.
Nhưng bất ngờ thay, Triệu Vĩnh Kinh lại nài nỉ anh một chuyện. Cậu bảo: “Ngọc Thanh, thật ra trong chỗ ảnh tôi chụp cho tòa soạn có vài tấm mà tôi rất tâm đắc. Tiếc là chưa kịp rửa thì cuộn phim đã bị thu mất rồi, anh đi hỏi giùm tôi có được không. Trong đống ấy có một bức Thu Tâm đánh đàn, tôi thích lắm, anh đăng lên hộ tôi làm kỷ niệm nhé.”
Khi nói những lời này, ánh mắt cậu lấp lánh rạng ngời, ngỡ như cậu đã quay về làm anh chàng sinh viên cắp sách chạy ra từ Đại học Thánh John mấy năm về trước.
Lời thỉnh cầu tựa lời trăn trối giờ phút chia ly ấy khiến cõi lòng anh tan nát, Phó Ngọc Thanh sao có thể từ chối kia chứ. Dù rằng về sau anh có lật xem những tập ảnh người đẹp mà Triệu Vĩnh Kinh chụp, trong lòng cũng không phải không nổi lên nghi ngờ.
Không lâu sau đó, Triệu Vĩnh Kinh bị bí mật xử bắn. Dẫu Phó Ngọc Thanh đã đổ cạn sức lực bôn ba chạy vạy, rốt cuộc vẫn chẳng thể cứu vãn. Phó Ngọc Thanh nhờ người đưa thi thể của cậu ra ngoài, an táng ở nghĩa trang trong khu tô giới, trên bia mộ khắc tên giả của cậu.
Chuyện này đã giáng một đòn nặng nề vào Phó Ngọc Thanh, sau khi về Thượng Hải anh ngã bệnh rất nặng, bất đắc dĩ phải nghỉ ở nhà mất mấy tháng.
Vì trận bệnh này mà anh cũng phải dời luôn cả ngày dọn nhà.
Trong những bức ảnh mà Triệu Vĩnh Kinh chụp có rất nhiều ảnh người đẹp không quan trọng, Phó Ngọc Thanh bỏ ra một khoản tiền để lấy toàn bộ. Theo thỉnh cầu của Triệu Vĩnh Kinh, anh tìm tấm Dương Thu Tâm đánh đàn rồi đăng lên.
Sau khi quay về Thượng Hải, anh đã kể hết câu chuyện của Triệu Vĩnh Kinh cho Mạnh Thanh nghe. Những chuyện kiểu này Mạnh Thanh quả thực chẳng có cách nào để khuyên giải anh, chỉ biết bầu bạn bên anh mỗi ngày.
TruyenLau
Trong những ngày anh ở nhà dưỡng bệnh, Dương Thu Tâm đột nhiên đăng báo ly dị, Trì Ly Sơn nhất quyết không đồng ý, hai vợ chồng mới lôi nhau đến tòa án xét xử. Vụ án công khai này nổi rần rần ở Thượng Hải đến nỗi nhất thời đâu đâu cũng ồ ạt những tin tức về hai người Dương Trì.
Sau khi cưới Trì Ly Sơn, Dương Thu Tâm dính vào m* t**, nay cô đăng báo kiên quyết yêu cầu ly hôn đã khiến Trì Ly Sơn mất sạch mặt mũi. Gã bèn cắt luôn trợ cấp của cô, kế đó đăng báo phao tin vịt để bôi nhọ cô, bảo cô là một cô nàng lẳng lơ bắt cá hai tay, công ty điện ảnh lại cố tình ác ý cắt lương của cô, từng bước đi của Dương Thu Tâm đều chật vật khôn tả, khó có thể cầm cự.
Phó Ngọc Thanh muốn giúp cô, cũng đã từng lén tìm đến cô bạn của cô với ý định đưa cô đến viện điều dưỡng để cai nghiện. Nào ngờ đến lúc gặp mới biết có vẻ như Dương Thu Tâm tuyệt vọng quá nên đã định tự sát, Phó Ngọc Thanh hết sức ngỡ ngàng. Cuối cùng sau khi suy nghĩ một thôi một hồi, anh quyết định tự mình đi gặp cô.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.