Mạnh Thanh nhận ra có điều không ổn nên bèn vội vàng gọi tài xế chở anh đến bệnh viện, song lúc đến bệnh viện phải xuống xe, hai chân hắn lại không bước nổi, không xuống nổi xe. Hắn cuống tới nỗi người run lên cầm cập, liên tục giục tài xế với Chấn Ngọc bế anh vào để gặp bác sĩ trước, còn mình thì lại tuyệt vọng ngồi trong xe nhìn Phó Ngọc Thanh được đưa vào.
Chẳng ai để ý rốt cuộc Mạnh Thanh vào lúc nào. Đến lúc bác sĩ tới khám thì Phó Ngọc Thanh đã hôn mê mất ý thức rồi.
Lúc tỉnh lại, Đỗ Hâm đang đứng bên giường bóp chân cho anh, trán vã mồ hôi mà cũng không buồn lau, Lý Tú Hoa đang ngồi đan áo len bên cạnh mới bèn lấy khăn tay lụa lau cho cậu. Đỗ Hâm thấy anh tỉnh lại thì mừng rỡ reo lên, “Thiếu gia, tôi đã bảo cậu ở hiền được trời phù hộ nên sẽ không sao rồi mà!”
Lý Tú Hoa mỉm cười phụ họa, “Đúng rồi, tam gia ở hiền gặp lành mà, anh không cần phải lo đâu.”
Phó Ngọc Thanh nghe Đỗ Hâm kể mới biết thì ra mình bị hôn mê, song anh lại chẳng cảm thấy gì, mỗi cái là người rất yếu thôi. Trước mặt người quen nên còn không nhịn được đùa, “Tôi đau dạ dày so với phụ nữ sinh con thì cái nào đau hơn nhỉ?”
Đỗ Hâm phá ra cười: “So thế nào được.” Cười xong còn bảo, “Dù sao hết đau rồi là tốt rồi, thiếu gia chỉ cần chăm sóc cẩn thận là được.”
Phó Ngọc Thanh nghe mà cũng vui lây, anh nói luôn miệng: “Nhờ có cậu chúc phúc, nhờ có cậu chúc phúc đấy!”
Chấn Ngọc vừa mới đi đổi bọc sưởi, lúc vào nghe thấy tiếng mọi người nói chuyện, thấy anh đã dậy rồi thì cuối cùng mới nhẹ lòng, thằng bé nhét bọc sưởi vào trong tay anh rồi bảo anh nằm xuống nghỉ ngơi, nói ít thôi.
Phó Ngọc Thanh không nhịn được cự nự, “Con đấy, con với ba con đúng là đúc ra từ cùng một khuôn. Cha với Đỗ Hâm nói có mấy câu với nhau thôi mà.”
Đỗ Hâm lật đật chen lời: “Thiếu gia, cậu nghỉ ngơi đi đừng nói chuyện nữa. Tôi sẽ đến thăm cậu hằng ngày, chừng nào cậu khỏe mình lại nói chuyện nhé!”
Phó Ngọc Thanh phì cười, “Cậu lắm mồm lắm, đừng có ngày nào cũng tới, hai ngày nữa ta ra viện thì cậu hẵng đến thăm ta!”
Đỗ Hâm cứ khăng khăng đòi bóp chân cho anh nhưng lại bị anh kiên quyết đuổi đi, cuối cùng bịn rịn mãi không chịu rời. Chấn Ngọc tiễn cậu ra ngoài rồi một lúc lâu mới quay về, anh hỏi Mạnh Thanh thì Chấn Ngọc bảo, “Cô Lục tới, ba đang đưa cô ấy đi gặp bác sĩ ạ.”
Phó Ngọc Thanh ồ tiếng rồi mới muộn màng nhớ ra, dù gì trên danh nghĩa thì chỉ có Lục Thiếu Du mới là người thân duy nhất trong nước của anh. Cũng chẳng biết Mạnh Thanh cảm thấy thế nào nữa, anh thấy áy náy nên mới bảo, “Có gì gấp đâu, gọi cô ấy tới làm gì?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chấn Ngọc cúi đầu dém chăn cho anh, một lúc lâu sau mới đáp: “Có gì đâu ạ, đúng lúc cô ấy tìm cha có chuyện, nghe tin cha nhập viện nên mới tới thẳng thôi.”
Phó Ngọc Thanh ồ tiếng, rồi lại nhíu mày nghĩ một hồi, sau đó bỗng vui mừng thì thầm, “Chắc là Ngọc Đình có tin nên cô ấy mới sốt ruột báo cho cha đây.”
Chấn Ngọc chưa nói gì, chắc là thấy không ổn nên chỉ bảo, “Nếu đúng thế thật thì tốt quá,” rồi thằng bé trấn an anh, “con nghe nói có người đầu quân đến Bắc Kinh đấy, không biết có phải chú cũng đi Bắc Kinh không, con đã nhờ các bạn nghe ngóng hộ nữa rồi, cha đừng lo nghĩ quá.”
Rồi cậu cầm báo lên lựa một vài tin tốt để đọc cho anh nghe, kết quả đọc hết nửa tờ báo rồi mà mấy người Mạnh Thanh vẫn chưa quay lại. Chấn Ngọc mới buông báo xuống, đứng lên bảo, “Để con đi bảo mọi người cha tỉnh rồi.” TruyenLau.com
Phó Ngọc Thanh dặn, “Bảo mọi người đừng lo nhé. Thật ra cũng chẳng có gì đâu, bệnh cũ ấy mà, cô ấy bận thế mà còn đặc biệt chạy một chuyến tới…” đoạn lẩm bẩm, “chậc, trời ạ, sao cái số cha lại thành Lâm Đại Ngọc[1] thế này không biết, ngày nào cũng chạy tới bệnh viện, lại còn phải để người ta đến thăm nữa chứ, truyền ra ngoài thì xấu mặt lắm.”
1.
Chấn Ngọc vâng, kết quả sau khi cả ba người quay lại thì Phó Ngọc Thanh đã ngủ thiếp đi mất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đến lúc anh dậy, Lục Thiếu Du không còn đó nữa, đèn cũng đã tắt, chỉ có Mạnh Thanh đang một mình túc trực bên giường nắm tay anh, ngẩn ngơ nhìn anh.
Phó Ngọc Thanh phì cười, “Sao không bật đèn mà ngồi đây trông sợ thế.” Mạnh Thanh bảo, “Đừng mở, đằng nào cũng phải ngủ mà, lát nữa em cũng phải ngủ thôi, mượn giường y tá.”
Phó Ngọc Thanh hiểu tính hắn, chắc chắn không có chuyện khuyên hắn về được nên anh cũng chẳng nói. Lại nhớ đến chuyện Đình Ngọc, anh mới hỏi Lục Thiếu Du có tin gì thì Mạnh Thanh đáp trơn tuột, “Cô Lục đang tính tìm người giải quyết việc ly hôn, nhưng đúng lúc anh lại ngã bệnh nên cô ấy sao tiện nhắc tới được nữa? Em bảo cô ấy về trước rồi.”
Tuy không tin nhưng Phó Ngọc Thanh không nói được là có chỗ nào sai, anh tự giễu, “Tôi là tư bản đấy, lẽ ra cô ấy phải ly hôn với tôi nhanh nhanh chút mới phải! Giờ mới nói thì muộn quá!”
Mạnh Thanh bỗng đưa tay sờ mặt anh, giọng rất khẽ: “Đau lắm đúng không?”
Phó Ngọc Thanh biết hắn đang nói đến chiều nay lúc bệnh phát tác, lòng anh vừa xót xa vừa ngọt ngào, anh mới trách, “Em cứ thích chuyện bé xé ra to, bệnh cũ thôi có gì đâu.”
Mạnh Thanh ừ tiếng rồi mới bảo, “Bác sĩ bảo anh làm việc quá độ, phải nghỉ ngơi cẩn thận, chuyện của công ty anh đừng để ý vội, bao giờ người khỏe hẵng xem xét tiếp.”
Phó Ngọc Thanh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, “Lên đây không?”
Mạnh Thanh lắc đầu, chắc là sợ đẩy anh ra. Phó Ngọc Thanh cứ đòi kéo hắn lên giường mãi, Mạnh Thanh bó tay nên đành cẩn thận trèo lên giường. Hắn tựa nửa người lên đầu giường, tay vô thức đặt lên đầu anh ch*m r** v**t v*. Động tác êm ái ấy dịu dàng đến lạ, dường như anh là một món đồ vô cùng mong manh, chỉ bất cẩn chút là sẽ làm vỡ ngay, không sửa được nữa.
Phó Ngọc Thanh bèn nắm tay hắn, dằn cảm giác kỳ lạ trong lòng xuống rồi ngước đầu hỏi hắn, “Ông chủ Mạnh này, sao tôi cứ cảm tưởng em đang v**t v* chó mèo ấy nhỉ?”
Mạnh Thanh cúi xuống hôn đầu anh, giọng đều đều, “Không sờ kiểu này mà sờ kiểu khác, người ngợm đang thế này anh chịu được chắc?”
Phó Ngọc Thanh không ngờ hắn lại học được cái nết xấu tính như thế, anh mới tiu nghỉu than: “Đến cả em cũng cười tôi. Em nghĩ thế thì người khác sẽ nghĩ sao? Cục công an vừa đến hỏi chuyện là tôi đã sợ tới nỗi ngã bệnh, xong lại còn phải nhập viện, thế khác nào có tật giật mình không?”
Mạnh Thanh hơi bực, hắn kiên quyết khẳng định, “Tam gia, mấy chuyện đó toàn tin vịt, toàn vu khống cả, sao anh lại để bụng làm gì! Sức khỏe đã không tốt rồi thì đừng nghĩ mấy chuyện này, chuyện có to bằng trời thì cũng có em đây gánh!”
Khoảng thời gian đó Mạnh Thanh khăng khăng đòi anh ở bệnh viện tĩnh dưỡng, không ai suy suyển nổi, Phó Ngọc Thanh đoán hắn dùng chuyện này làm cớ cho mình tránh đầu sóng ngọn gió nên cũng ngầm đồng ý. Bác sĩ rất năng tới kiểm tra nhưng cũng chẳng biết để làm gì, anh mà hỏi thì toàn bảo không có gì rồi dặn anh dưỡng bệnh cho tốt.
Sau đó Cục Công an cử người tới Nam Kinh để lấy bằng chứng, bảo rằng không có đủ chứng cứ về việc mở phiên tòa giả, còn bán xưởng thì là chuyện trước kháng chiến rồi nên truy cứu nữa thì vô lý, lúc bấy giờ mọi người mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Phó Ngọc Thanh cứ tưởng rốt cuộc đã có thể đến công ty làm việc, thế mà Mạnh Thanh vẫn không cho phép anh về nhà, hắn bảo, “Lần trước phẫu thuật anh đã nghỉ ngơi tử tế đâu, lần này nhất định phải tĩnh dưỡng thêm mấy ngày nữa, khỏe rồi thì hẵng tính tiếp.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.