Phó Ngọc Hoa đã định cư ở Chicago, nhưng vì Phó Ngọc Thanh làm phẫu thuật nên lại đến New York để đỡ đần anh. Thấy anh đòi về nước thì mới khuyên anh đừng nóng vội, rằng: “Mình cứ bình tĩnh chờ xem rốt cuộc tình hình thế nào đã. Nếu được thì mai mốt mình về cùng nhau.”
Phó Ngọc Thanh cười, “Ừ, em về xem hộ mọi người thế nào, để em đi thăm dò trước.”
Phó Ngọc Hoa rất phản đối, anh bảo hộ lý ra ngoài, cả Mạnh Thanh cũng phải ra.
Mạnh Thanh hơi lúng túng, hắn lật đật cúi mình chào anh rồi rảo bước ra ngoài. Phó Ngọc Thanh không hiểu ý anh, thấy anh đuổi Mạnh Thanh thì không vui lắm, song không thể nổi giận mà chỉ bảo: “Anh cẩn thận quá rồi.”
Phó Ngọc Hoa ngồi cạnh giường anh, vẫn khăng khăng khuyên anh như cũ: “Em nhất quyết đòi về chứ gì? Em có biết Cộng sản thế nào không. Sau khi Liên Xô thành lập, ai từng là quý tộc tư bản đều sẽ bị tịch thu tài sản hết, chỉ còn nước lưu vong, em thấy ở Thượng Hải thiếu người như vậy không? Em về làm cái gì? Đến lúc đó vẫn phải cuốn gói chạy ra nước ngoài mà thôi. Anh không tin Trung Quốc có thể có tương lai tươi sáng gì, dù có đổi sang đảng khác thì chúng ta vẫn sẽ là người chịu thiệt thôi.”
Phó Ngọc Thanh trầm tư hồi lâu, anh giở cuốn tạp chí tiếng Anh ở đầu giường ra, lật đến ảnh Thượng Hải giải phóng bên trong rồi đưa cho anh xem, “Em không tin đội quân này sẽ giống đảng Quốc dân.” Đó là hình ảnh quân giải phóng nằm ngủ trên đường, vừa yên bình vừa điềm tĩnh. Nói thật, còn mạnh hơn bất kỳ đội quân nào anh gặp trong nước cả trăm lần.
Phó Ngọc Hoa trầm ngâm nhìn bức ảnh, nhất thời im lặng, nhưng anh vẫn không yên tâm nên một lúc lâu sau lại bảo, “Ngọc Thanh à, em là tư sản mại bản, là loại người mà đảng Cộng sản căm ghét nhất. Trước giờ em lại còn thân với người của Thanh bang, em không biết bọn họ đã đánh chết rất nhiều công nhân, đã có bao nhiêu xích mích với đảng Cộng sản ư?”
Sao Phó Ngọc Thanh lại không biết kia chứ? Không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện này, công ty mậu dịch anh mở làm ăn phát đạt, song lại không thoát được cái ô danh đầu cơ trục lợi đấu đá làm ăn trong quá khứ, bằng không anh đã chẳng gửi thư về dò la trước. Nhưng có những điều anh không tiện nói cho anh trai.
Anh không như Phó Ngọc Hoa, trông anh giống một người phong cách hiện đại, thực lòng anh lại hoài cổ, không đặt nặng tiền tài đến thế. Anh tự nhận mình chẳng phải người theo chủ nghĩa Cộng sản gì đó, nhưng anh lại mang lòng đồng cảm rất đỗi tự nhiên đối với những con người ở tầng lớp dưới đáy xã hội, đó cũng chính là lý do vì sao hồi mới gặp Lục Thiếu Du lần đầu tiên, anh đã có thể bắt chuyện vui vẻ như đã thân quen lâu lắm.
Thời trai trẻ của anh thuận buồm xuôi gió quá, chỉ biết hưởng thụ, kết quả sau mấy bận biến cố, sức khỏe đã không còn bì được lúc trước nữa. Ngoài căn bệnh dạ dày đang hành hạ anh ra thì xương khớp với phổi của anh đều đã kém đi. Có lẽ là vì mấy năm ở mỏ than, có lẽ là vì mấy hồi lao ngục, cũng có lẽ là vì chiến tranh loạn lạc, long đong khắp nơi, những cái này cũng chẳng rõ nữa. Chỉ là những vết tích của năm tháng đã khắc sâu trên cơ thể anh rồi.
Phó Ngọc Hoa nói đúng, có lẽ có thể nghe ngóng tình hình vài năm rồi hẵng quay về, thế nhưng đời người còn có được mấy lần vài năm nữa đây? Còn được bao nhiêu năm có thể ngóng chờ nữa đây? Vả chăng anh không cô đơn, anh còn có Mạnh Thanh, ở cái thành phố này, ly xa những người bạn còn lại của anh, anh nào hạnh phúc được cho cam, Mạnh Thanh cũng nào hạnh phúc được cho cam. TruyenLau
Nếu anh đi trước, bỏ lại Mạnh Thanh một thân một mình chốn đất khách quê người thì chẳng phải lại càng cô quạnh hơn ư?
Dẫu rằng nơi quê cha đất mẹ ấy chìm trong đổ máu cùng điêu tàn, nhưng một đất nước mới đã được lập nên. Mộ của Vĩnh Kinh vẫn đang nằm ở Thượng Hải, ngoài anh ra còn ai có thể đến làm lễ truy điệu được đây? Thiếu Kỳ hy sinh vì Tổ quốc, chỉ có áo mũ làm di vật, ngay cả một nấm mồ cũng chẳng có, lại còn cả Dương Thu Tâm chẳng rõ sống chết ra sao, chỉ có anh tránh được kháng chiến, may mắn sống sót. Anh còn định tiếp tục trốn ư? Dựa vào đâu mà anh có thể vứt bỏ tất thảy để lánh đi đến thành phố xa lạ này, sống được chăng hay chớ kia chứ?
TruyenLau
Muốn an ủi anh trai nên Phó Ngọc Thanh mới bảo: “Thiếu Du là Cộng sản, dù gì cô ấy cũng là vợ trên danh nghĩa của em, em không biết người khác thế nào, chứ chẳng nhẽ cô ấy mà em còn không biết sao? Anh cứ yên tâm. Nếu giống như Liên Xô thì em lại nhờ mọi người là được.”
Phó Ngọc Hoa nào nói lại được anh? Dù lo nhưng cũng đâu thể trói anh lại không cho anh đi được, thành thử cũng bỏ cuộc. Hồi ở Thượng Hải Phó Ngọc Hoa cũng đã tiếp xúc với một vài Cộng sản, không thể phủ nhận sức cuốn hút của cá nhân bọn họ, song nỗi sợ chủ nghĩa màu đỏ vẫn không thể khiến anh quyết định về nước.
Cuối cùng Phó Ngọc Thanh vẫn cương quyết đòi về nước, Phó Ngọc Hoa không ngăn nổi nên đã để anh đi. Một mình Mạnh Thanh thì bắt ép gì được anh? Cuối cùng hắn đành miễn cưỡng đến sân bay với anh, trách anh phẫu thuật xong không lo tĩnh dưỡng mà lại vội vội vàng vàng như vậy. TruyenLau
Lạc Hồng Hoa không cho Ngọc Anh đi, cuối cùng chỉ có Chấn Ngọc đồng hành với bọn họ. Đình Ngọc đến sân bay tiễn hai người, hùng hồn tuyên bố đầy kỳ vọng rằng chờ bao giờ cậu học tiến sĩ xong cũng sẽ quay về cống hiến cho Tổ quốc. Phó Ngọc Thanh nghe vậy phấn khởi lắm, khen cậu rất có chí khí, Đình Ngọc mới cười: “Biết làm sao được đây ạ? Chỉ là không có tiền đồ, không nỡ bỏ quê hương mà thôi.”
Trước khi lên đường, Mạnh Thanh dặn cậu phải năng viết thư cho cha, Đình Ngọc vâng, “Con sẽ chăm viết thư cho mọi người.”
Hai anh em Đình Ngọc và Chấn Ngọc ôm tạm biệt nhau ở sân bay, tuy mấy năm không gặp nhưng tình cảm hai đứa lại chẳng phai nhạt chút nào, Chấn Ngọc tặng cậu chiếc đồng hồ đeo tay ở Mỹ của mình, Đình Ngọc bèn đeo luôn vào tay, nhìn cả hai ôm nhau thật giống hồi bé, vẫn thân mật y vậy.
Đến lúc máy bay cất cánh rồi, Chấn Ngọc hẵng còn dán mặt vào cửa sổ máy bay, cố gắng nhìn xuống dưới, chẳng mấy khi Mạnh Thanh không trách móc cậu mà còn trầm tư xoa đầu cậu, Chấn Ngọc không kiềm nén được nữa, nghẹn ngào bảo, “Con nhớ anh.”
Phó Ngọc Thanh nghe mà xót xa cả cõi lòng, anh chỉ có thể nhắm mắt giả vờ ngủ, lắng nghe Mạnh Thanh vụng về an ủi thằng bé.
Về nước, Lục Thiếu Du đích thân ra đón anh, anh đùa cô có phải vì nể tình cảm vợ chồng giả nên mới tới đón anh hay không, xong hỏi cô người yêu của cô đâu rồi, sao có thể yên tâm để cô đi đón một mình thế này.
Bỗng dưng cặp mắt cô đỏ hoe lên, anh chẳng dám hỏi nhiều nữa, luống cuống đánh trống lảng sang hỏi chuyện tình hình Thượng Hải.
Sau đó anh mới biết, Ôn Trì Lương đã hy sinh trong chiến tranh giải phóng[1], tin ấy khiến anh quá đỗi bàng hoàng. Tối ấy anh thầm bảo Mạnh Thanh, hai đứa mình may mắn quá, thật chẳng hiểu sao lại được ông trời phù hộ cho nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.