Đình Ngọc ừm một tiếng, nắm chặt cây bút nhìn anh không viết nữa. Lúc bấy giờ Phó Ngọc Thanh mới nhận ra, chắc anh đứng đây là đang làm phiền thằng bé viết thư rồi.
“Con viết đi,” Phó Ngọc Thanh cười, định đưa tay sờ đầu nó mà lại hơi sợ, thành thử cuối cùng chẳng dám làm gì hết.
Anh ôm cảm giác mất mát đi ra ngoài, rồi một mình ngồi thần người trong phòng rất lâu. Anh nhớ trong kiện hành lý còn có một hộp thuốc lá Tây, có điều mấy hôm nay sương mù ở Trùng Khánh dày, tiết trời nồm ẩm quá, chẳng biết còn hút được hay không.
Diệp Thúy Văn ra ngoài đánh bài đã quay về, thấy anh ngồi trơ như phỗng một mình, tay cầm điếu thuốc mà không hút thì không khỏi thấy lạ, hỏi anh thì anh cũng chỉ bảo không có gì.
Diệp Thúy Văn cầm cái bật lửa Tây từ phòng bếp ra, cẩn thận châm thuốc cho anh rồi hỏi: “Tối hay có kịch đấy, cậu không đi xem à?”
Phó Ngọc Thanh trầm tư rít một hơi, ngắm ánh đỏ lóe lên giữa ngón tay, tự dưng hỏi mợ: “Mợ có trách con không? Nếu hồi đó con không cầm ảnh của mợ về nhà, nếu không bị cha bắt gặp…” anh hơi dừng lại, dường như rơi vào miền mê man, mãi lâu sau mới khẽ nói hết câu, “thì bây giờ sẽ không thế này nhỉ?”
Diệp Thúy Văn kinh ngạc nhìn anh, vành mắt dần dần đỏ hoe, mợ cũng ngồi xuống, một tay chống cằm, sau khi ngẫm nghĩ ít khi thì lại cười: “Nếu không gả vào nhà Phó thì mợ còn chưa biết mình sẽ đi đâu về đâu đâu. Vì thế mợ mới có được ngày hôm nay, mới có được Ngọc Đình, âu cũng là cái số cả.”
Phó Ngọc Thanh chậm rãi rít thuốc, nghĩ về những chuyện đã qua, anh thở dài, “Lúc đó ai mà ngờ được sẽ thành như này chứ?”
Diệp Thúy Văn cũng xuất thần, chẳng biết đang nghĩ gì mà tự dưng lại bật cười lẩm bẩm, “Hồi trước có người từng bảo mợ, gả đi một cái, có con có chồng là mình sẽ chẳng còn giá trị gì nữa. Lúc đó mợ còn chưa cảm nhận được, nhưng sau khi có Đình Ngọc mợ mới hiểu thì ra đúng là thế.”
Phó Ngọc Thanh mỉm cười nhìn mợ, Diệp Thúy Văn lại nói tiếp: “Mợ là mợ chỉ mong nó trở về bình an thôi, trận chiến này hãy qua mau mau đi để chúng ta cùng về Thượng Hải, nhé?”
Phó Ngọc Thanh ừ tiếng: “Vâng ạ, chừng nào kháng chiến kết thúc, chúng ta sẽ cùng về Thượng Hải, cả nhà sẽ được đoàn tụ.”
Mắt Diệp Thúy Văn ươn ướt: “Hoặc là về Nam Kinh cũng được, bao nhiêu năm mợ chưa về Nam Kinh rồi.”
Ngón tay Phó Ngọc Thanh kẹp điếu thuốc, tâm trí quay ngược về quá khứ, anh lẩm nhẩm, “Con vẫn còn nhớ lần đầu gặp mợ, giờ nghĩ lại mới thấy đó là từ quá lâu về trước rồi,” Diệp Thúy Văn phì cười, “lúc đó cậu còn bé tí mà. Mới có mười lăm tuổi đầu, vẫn chỉ là học sinh mà thôi. Lúc mợ gả vào nhà mấy đứa, cậu vừa mới tốt nghiệp chứ đâu?”
Nghe mợ kể về những tháng ngày rất xa xăm ấy khiến Phó Ngọc Thanh hơi xúc động, “Đúng rồi, cuộc đời trôi qua nhanh thật đấy, chớp mắt đã bao nhiêu năm rồi. Sao kiếp người lại ngắn ngủi như vậy không biết?”
Diệp Thúy Văn ngoảnh đi, trong khoảnh khắc ấy, gương mặt mợ chan chứa thứ ánh sáng rạng ngời chỉ có ở thiếu nữ, ánh mắt cũng tràn trề sự hoạt bát đầy khí thế, hệt như người phụ nữ bận tấm áo dài màu xanh lam, mỉm cười ngồi bên cạnh anh, giở tạp chí người đẹp cho anh đọc rất nhiều năm về trước.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hồi còn là học sinh, anh được hay về mỹ danh của mợ nên quyết chí đòi đi xem thử, cùng chúng bạn kéo nhau đến chỗ mợ. Chẳng ai ngờ mợ còn xinh đẹp hơn cả trong lời đồn, ai nấy đều mê như điếu đổ, ngồi dính ở đó cả một buổi chiều, lại còn đòi cả ảnh của mợ để mang về.
Ấy dường như là giấc mơ ở một miền xa xăm lắm.
“Sao tự dưng lại nói chuyện này?” Diệp Thúy Văn cười nhìn anh, “cứ như người già không bằng.”
Website TruyenLau.com
Phó Ngọc Thanh hiếm khi thấy ngại, tự giễu: “Thì con già rồi mà?”
Cả hai im lặng, không ai nói lời nào nữa, song không thấy bứt rứt. Sự im lặng hiếm hoi khiến con người ta lắng xuống.
Người làm đi mua đồ ăn đã về, cửa đẩy ra rồi khép lại. Diệp Thúy Văn có vẻ đã hoàn hồn, đoạn hỏi anh: “Cậu vẫn định đi à? Mợ nghe như ý anh cậu là cậu không định ở Trùng Khánh lâu dài sao?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giọng Phó Ngọc Thanh thấp hẳn xuống, đáp lí nhí: “Con muốn về Thượng Hải.”
Diệp Thúy Văn hoảng hồn, mặt cắt không còn một giọt máu: “Cậu điên rồi, cậu về làm gì? Đến cả mợ còn biết cậu rất thân với bên đảng Dân chủ ở Hồng Kông, cậu mà đến Thượng Hải là sẽ thành phần tử kháng Nhật thật sự đấy, bộ tính chờ quân Nhật đến giết cậu chắc?”
Phó Ngọc Thanh hơi hậm hực cúi gằm mặt, chẳng khác nào trẻ con bị người lớn lên lớp.
Diệp Thúy Văn đau khổ nhìn anh: “Ngọc Thanh, cậu ở lại Trùng Khánh với cả nhà đi, chẳng mấy khi gia đình được bên nhau, tội gì phải chia xa nữa.”
Cõi lòng Phó Ngọc Thanh quặn thắt, anh đáp khẽ, “Con chỉ nghĩ vậy thôi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353: Vĩ thanh (Thượng)
- Chương 354: Vĩ thanh (Trung)
- Chương 355: Vĩ thanh (Hạ)
- Chương 356: Ngoại truyện 1: Trăng tỏ nhành lau
Tọa Hoài Bất Loạn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.