Lý Nhiễm buông túi, đi rửa tay, sau đó cầm khăn lông ướt đi qua.
Bàn tay dính hơi ẩm mới vừa tiếp xúc đến làn da đã cảm nhận được sự nóng rực, phần lưng của anh hơi hơi phiếm hồng, đúng là sốt phát ban.
Cho dù ở khuôn mặt anh tuấn bị phát ban kia, cũng thật sự không dấu được vẻ đẹp trai.
Thời gian như là bị dừng lại, cô chỉ lo cho chà lau cho anh, hai người ai cũng không nói chuyện.
So sánh với trước kia, khoảng thời gian này là lần ở chung hài hòa nhất của hai người.
Động tác của Lý Nhiễm rất cẩn thận, từ phía sau lưng vẫn luôn lau đến trước n.g.ự.c anh, sau đó dừng tay lại.
Hạ Nam Phương ngồi ở mép giường, khi bắt đầu lau ở phía sau lưng, cô có thể ngồi lên giường lau phía sau lưng cho anh, dù sao không gian trên giường bệnh rất lớn, nhưng bây giờ cần phải lau đến phía trước.
Tư thế tương đối quái dị, phải ngồi xổm phía trước... Người đàn ông này có phải cố ý hay không?
Cô ném khăn lông ở trong tay cho anh, cả giận nói: "Ở phía trước tự mình lau đi."
TruyenLau.com
Nói xong, lại khoanh tay đứng ở một bên.
Hạ Nam Phương không thể hiểu bị cho ăn một khăn, cau mày, đầy mặt vô tội.
TruyenLau
"Phía sau với không tới thì thôi, phía trước anh cũng không cần với tay."
Hạ Nam Phương thấy cô không có ý muốn lên giúp đỡ chút nào, vì thế cầm lấy khăn lông trong tay, cúi đầu lau mình.
So sánh với động tác vừa rồi của Lý Nhiễm dịu dàng tinh tế, động tác của anh... quả thực thô lỗ như đang đối đãi với một tấm giẻ lau. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không thèm để ý lực đạo một chút nào, vết ban đỏ trên người vốn đã phiếm hồng, bị anh như không muốn sống chà lau một hồi, càng trở nên nổi mẩn đỏ hơn.
Lý Nhiễm: "..."
Cô biết Hạ Nam Phương là cố ý, không động đậy như cũ: "Nếu anh cứ lau như vậy, đừng nói hạ nhiệt độ, chờ lát nữa sẽ bị cọ xát thành sinh nhiệt!"
Hạ Nam Phương giống như có thù oán với thân thể của mình vậy, Lý Nhiễm ở một bên huyệt Thái Dương thẳng nhảy.
Có lẽ là phát hiện khổ nhục kế vô dụng, sau đó ngữ khí của Hạ Nam Phương hơi yếu: "Không có sức lực. Em giúp tôi đi."
Lý Nhiễm nhìn anh trợn mắt nói dối, trong lòng cười lạnh.
Không sức lực? Làn da kia đều bị anh tàn phá hết rồi.
Mặc kệ là thật là giả, Lý Nhiễm đều không muốn thỏa hiệp: "Trợ lý của anh khi nào mới đến?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hạ Nam Phương nhìn về phía ngoài cửa sổ, như là giận dỗi: "Không biết, hiện tại em có thể đi."
Lý Nhiễm mặc kệ tính tình chợt cao chợt thấp của anh, cầm lấy khăn lông bên cạnh: "Tôi lau xong, anh phải gọi trợ lý đến."
Hạ Nam Phương không nói chuyện, nhưng vẫn cầm lấy di động, gọi Vương Ổn đi lên.
Xem đi, bên ngoài không có ai là do anh giở trò quỷ!
Chỉ huy anh đứng ở một bên, Lý Nhiễm một lần nữa đi giặt sạch khăn lông, khi đi tới, Hạ Nam Phương cúi đầu nhìn cô.
Hai người bọn họ giống như đã rất lâu rồi không có dựa gần như vậy, có một lần cãi nhau vào ban đêm, một mình Lý Nhiễm ngủ ở sofa bên ngoài, từ đó đến giờ anh vẫn chưa được ôm cô.
Lý Nhiễm cẩn thận mà chà lau trên người anh, hoàn toàn không biết hiện tại trong đầu Hạ Nam Phương suy nghĩ cái gì.
Người đàn ông nhìn Lý Nhiễm, nghe như là trưng cầu ý kiến, thực tế vẫn là hạ mệnh lệnh: "Chúng ta làm lành đi."
Lý Nhiễm dừng tay lại, ngửa đầu, nhìn về người đàn ông trước mặt bị cưng chiều không biết trời cao đất dày này, từ trong lòng trào ra một tia châm chọc.
Lý Nhiễm ném khăn lông xuống đất, cô nhìn thẳng mắt Hạ Nam Phương, khóe miệng cong lên cười lạnh hỏi: "Hạ Nam Phương, anh có phải cảm thấy tính tình vô cớ làm loạn của tôi, anh hơi chút dỗ dành là tôi vội vàng quay lại? Có phải cảm thấy hôm nay tôi đến thăm anh, xong rồi liếc mắt một cái là mềm lòng? Ở cạnh anh trong bệnh viện thì trong lòng còn thích anh, thậm chí phí thời gian ở đây chăm sóc anh, đều là không biết xấu hổ dính anh ư?"
Hạ Nam Phương cúi đầu nhìn cô, cặp mắt kia có một tia hoang mang.
Anh không hiểu tại sao Lý Nhiễm tự giễu như vậy.
Trong lòng anh không nghĩ nhiều như thế, chỉ là đơn thuần là muốn làm lành lại, không muốn giận dỗi nữa, cũng không muốn Lý Nhiễm cứ ở bên ngoài.
"Tôi không phải có ý này."
Lý Nhiễm khẽ cười một tiếng: "Vậy trong lòng anh có lẽ đang khinh thường tôi, tôi và anh đều đã đến mức này anh còn cảm thấy còn sẽ làm lành được sao!"
Hạ Nam Phương: "Mức nào?"
Trước kia Lý Nhiễm cảm thấy Hạ Nam Phương là bầu trời anh minh, cái gì anh cũng biết, cái gì cũng có thể giải quyết.
Mà hiện tại, lại cảm thấy anh ngốc giống kẻ ngốc: "Anh hỏi tôi? Tự anh không có mắt nhìn sao? Sao không tự nhìn đi!"
"Em nói rõ ràng đi."
Lý Nhiễm cong cong môi cười còn khó coi hơn cả khóc, cảm giác vô lực sâu sắc.
Người đàn ông này có bao nhiêu tự phụ, mới có thể cho rằng chia tay anh thì không có một chút nguyên nhân nào.
"Thôi." Cô lắc đầu: "Anh coi như là tôi sai đi, là tôi muốn chia tay."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.