Căn hộ trên lầu cùng với phòng em bé đã bị đóng cửa toàn bộ, trở thành một hòn đảo hoang, ngăn cách hoàn toàn khỏi căn nhà phía dưới.
Lý Nhiễm vừa bước vào nhà liền phát hiện trong nhà có gì đó không giống trước, cầu thang thông lên tầng trên đã mất tích không dấu vết.
Một tuần trước ở bệnh viện, Lý Nhiễm vừa mới tỉnh dậy đã thấy Hạ Nam Phương ngồi ở bên cạnh, phản ứng đầu tiên là bị dọa nhảy dựng, sau đó cho rằng mình đang nằm mơ.
Khi cô bị ánh mắt ủ dột của người đàn ông nhìn lướt qua, mới có cảm giác rời khỏi mộng đẹp.
"Anh... anh về lúc nào vậy?" Cô nhìn quanh bốn phía, thấy mình còn ở bệnh viện, theo bản năng muốn ngồi dậy.
Hạ Nam Phương ấn cô xuống, rồi sau đó điều chỉnh giường nâng lên cao một tí, tìm một tư thế dễ chịu cho cô nằm.
Mà toàn bộ hành trình anh không hề nói một chữ với Lý Nhiễm.
Đương nhiên cô có thể cảm nhận được Hạ Nam Phương đang tức giận, ngay từ đầu cô giấu anh cũng là vì vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người đàn ông này vĩnh viễn sẽ không bao giờ nói ra những câu như anh muốn có con, hoặc là bất cứ câu nói nào làm tổn thương đến cô, anh đều sẽ không bao giờ nói.
Anh sớm đã không phải là cậu thiếu niên không hiểu tình yêu là gì trước kia rồi, trải qua quá nhiều chuyện như thế, so với bất cứ ai thì anh biết quý trọng đoạn tình cảm này như thế nào.
Thấy anh trầm mặc không nói, trong lòng Lý Nhiễm mất mát. Mấy ngày này ở bệnh viện rất vất vả, cô chịu đựng đau đớn, chịu đựng sợ hãi, chịu đựng niềm nhớ nhung anh. TruyenLau.com
Kết quả lại đổi lấy anh tức giận, còn có thái độ lạnh như băng nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trong lòng Lý Nhiễm vừa uất ức vừa buồn bã, nhưng không muốn bày ra vẻ mềm yếu trước mặt anh, cố không cho nước mắt rơi ra ngoài, lấy tay không truyền nước biển gác lên mắt, nghiêng đầu sang một bên.
Không muốn để ý đến anh.
Hạ Nam Phương nhìn cô một cái, khuôn mặt tái nhợt không có huyết sắc rơi vào trong tầm mắt của anh, cuối cùng vẫn nhịn không được mở miệng, giọng nói rất khàn: "Anh rất lo cho em."
Lý Nhiễm quay đầu, nhìn anh.
Hạ Nam Phương nắm lấy tay cô, ngữ khí có chút bất đắc dĩ, cũng mang theo tia tự trách rất sâu: "Anh không có giận em, anh chỉ tức bản thân mình, anh không nên xây phòng em bé làm gì."
Trái tim Lý Nhiễm mềm nhũn, đây đâu phải là anh sai.
Anh vì cô làm nhiều như vậy, đã là là bao dung to lớn nhất rồi.
"Trước khi em quyết định trị liệu đã từng nghĩ đến cảm nhận của anh chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Lý Nhiễm mở to mắt, vành mắt hồng hồng: "Không tức giận thì vì sao lại tỏ thái độ vậy với em?"
Đôi mắt vừa chớp, nước mắt lập tức rơi xuống.
Hạ Nam Phương cầm bên tay không truyền nước biển của cô lên má, tay còn lại nhẹ lau đi nước mắt bên má cô: "Khoảnh khắc nhìn thấy em nằm trên giường bệnh kia... em không biết được anh đã sợ hãi đến nhường nào đâu."
Hạ Nam Phương cắn chặt răng nói với cô: "Nhiễm Nhiễm, anh nói em nghe, cả đời anh không bao giờ muốn có con, anh cũng không chờ mong gì cả, sau này chỉ có hai người chúng ta mà thôi. Chỉ cần hai người chúng ta khỏe mạnh sống bên nhau là được rồi."
Thật ra anh muốn nói nếu không có cô, thì con cái đối với anh mà nói căn bản không có ý nghĩa gì hết.
Nhưng anh không thể nói câu này ra khỏi miệng được, sợ nó biến thành sự thật.
Sau khi xuất viện về nhà, Hạ Nam Phương chưa từng đề cập đến một chữ "con cái" nào trước mặt cô. Trải qua chuyện như vậy, Hạ Nam Phương cùng với những người bên cạnh anh dường như biến hai chữ "con cái" là điều cấm kỵ không được nhắc đến.
Lý Nhiễm ngẫu nhiên sẽ nhắc tới lập tức nhìn thấy tia tuyệt vọng sợ hãi trong ánh mắt anh, cô không biết lúc cô hôn mê bác sĩ đã nói gì với Hạ Nam Phương.
Tóm lại chuyện đó trở thành đề tài không thể nhắc tới trong Hạ gia.
Thời gian trôi qua rất nhanh, lại sắp đến cuối năm.
Nhân số ở Hạ gia vốn đã không nhiều, Tết đến lại càng có vẻ cô đơn lạnh lẽo, đặc biệt là lúc hai người Hạ Nam Phương và Lý Nhiễm dọn vào sống ở chung cư, biệt thự Hạ gia không còn náo nhiệt như trước nữa.
Cũng may hai người đều là người không sợ cô đơn, ban ngày hai người bận việc của mình, tới tối cô sẽ về nhà nấu cơm chiều chờ anh về.
Con người Hạ Nam Phương trời sinh thích làm bạn với cô đơn, hơn nữa thân phận địa vị của anh hiện tại sớm đã không cần chủ động đi dự tiệc xã giao gì nữa, cho nên chỉ cần buổi tối không có tiệc gì quá quan trọng thì sẽ vô cùng thỏa mãn ở nhà ôm Lý Nhiễm.
Ở trong căn phòng ấm áp, bên cạnh còn có người yêu, anh có thể ôm cô nghỉ ngơi như vậy cả ngày không chán.
Nhưng thời điểm nhàn hạ rất ít, đại đa số thời điểm Hạ Nam Phương bận đến đêm khuya mới trở về.
Tăng ca trở về đói bụng, Lý Nhiễm sẽ cho nấu ăn cho anh.
Một bát mì, hoặc là một chén canh khuya.
Lúc ở bên ngoài Hạ Nam Phương mãi mãi là Hạ tổng hô mưa gọi gió, tiền hô hậu ủng.
Lúc về nhà thì vừa cởi áo khoác đã tìm cô ngay, ôm cô rồi nói những lời yêu đương.
Bây giờ Hạ Nam Phương rất đam mê dính lấy Lý Nhiễm nói chuyện, từ việc hôm nay sắp xếp những công việc gì trong công ty, hoặc hôm nay cô vẽ gì, tiếp đơn đặt hàng như thế nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.