Lý Nhiễm nhỏ giọng nói với Đại sư: "Chồng... con thường xuyên mất ngủ, tám phần là do con khắc, Ngài nhất định phải thuyết phục anh ấy phân phòng ngủ, cố gắng cứu lấy tuổi thọ không nhiều lắm của anh ấy."
Đại sư vui vẻ nhận lời: "Bọn tôi chuyên môn làm chuyện này, yên tâm giao cho bọn tôi."
Sau khi Hạ Nam Phương xuống lầu, nhìn Lý Nhiễm liếc mắt một cái, không biết cô lại muốn bày trò gì.
Tuy có chút không vui, nhưng vẫn ngồi xuống sofa.
Đại sư trầm ngâm một tiếng, chuẩn bị giảng dạy. Bận tâm đến Hạ gia không có gối quỳ, Đại sư liền chuẩn bị mang đến.
Mặt khổ qua số 2 cùng mặt khổ qua số 3 mỗi người cầm trong tay 2 cái, vừa lúc 4 cái.
Chu phu nhân cùng Khâu Thốc Thốc nhận lấy, tự nhiên quỳ lên.
Lý Nhiễm trước lạ sau quen, làm trò trước mặt Hạ Nam Phương chuẩn bị xếp bằng quỳ xuống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Liền thấy mày Hạ Nam Phương nhăn lại: "Em làm gì?"
Lý Nhiễm chớp chớp mắt: "Nghe giảng bài nha!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đại sư: "Giảng kinh cần phải có thành kính."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lý Nhiễm vừa nghe thấy liền rất thành khẩn, bắt lấy miếng gối kia chuẩn bị quỳ xuống, lại bị Hạ Nam Phương giành trước một bước, xách theo cổ áo cô nâng lên.
Anh nhìn Đại sư, vẻ mặt như kiểu "tà ma ngoại đạo từ đâu tới": "Đều ngồi cho tôi."
Từ "ngồi" này của anh, âm lượng rất lớn, làm tất cả mọi người đều bị giật mình.
Mắt to làm dọa đến vị Đại sư kia lạnh run: "Vậy... vậy ngồi đi."
Hạ Nam Phương trầm khuôn mặt, con ngươi đen nhánh nhìn Đại sư, gân xanh trên trán như ẩn như hiện.
Anh rất không kiên nhẫn ngồi trên sofa: "Tiếp tục."
Khí thế của vị Đại sư yếu hơn vừa rồi rất nhiều, bà ta nuốt nước miếng mới mở miệng: "Cùng nói về nữ tướng. Tướng mạo tốt thì giúp chồng phát tài, nhà cửa an bình, con cháu hiếu thuận, gia nghiệp thịnh vượng. Nhưng nếu qua lại với phụ nữ xinh đẹp sẽ làm nhà cửa không yên, vợ chồng không hòa thuận."
Nói xong bà ta còn nhìn thoáng qua Lý Nhiễm: "Không thể quá xinh đẹp."
"Đại sư, ý của Ngài là không thể cưới phụ nữ xinh đẹp, dễ sinh mầm tai họa đúng không?"
Đại sư nhìn Lý Nhiễm như trẻ nhỏ dễ dạy, gật gật đầu.
Hạ Nam Phương cau mày, dáng vẻ như "thứ chó má gì đây", lửa giận trong mắt đang thiêu cháy hừng hực.
Đại sư tiếp tục: "Nữ tốt quan trọng nhất chính là mộc mạc, phụ nữ không thể ỷ vào mình có vài phần tư sắc mà làm nũng muốn được cưng chiều với đàn ông. Đàn ông không thể tham luyến sắc đẹp, tục ngữ nói một tinh một máu, tinh tẫn nhân vong, chính là đạo lý này."
Lý Nhiễm quay đầu nhìn Hạ Nam Phương, dùng ánh mắt nói: Nghe thấy chưa? Nghe hiểu không?
Hạ Nam Phương quả thật bị đạo lý vớ vẩn này tức đến cười, giơ tay lên sờ bình hoa bên cạnh.
Ngay lúc anh chuẩn bị xuống tay muốn đập vị Đại sư kia, Lý Nhiễm ấn tay anh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cô nhịn cười: "Nghe một chút đi, Đại sư nói rất nhiều đạo lý hay."
Hạ Nam Phương đối diện với ánh mắt cô, ngữ khí lạnh lẽo: "Mỗi ngày em đều nghe cái này?"
Lý Nhiễm gật đầu: "Anh nhất định phải kiên nhẫn nghe."
Hạ Nam Phương thật sự dùng hết sự kiên nhẫn cả đời của anh rồi, anh đỡ trán nhìn Đại sư, rất có một loại còn dám nhiều lời một chữ, lập tức đá ra ngoài.
Đại sư còn đang lải nhải: "Phụ nữ phải biết khiêm tốn, không thể cường thế, phải học cách hầu hạ đàn ông. Cũng giống vậy, đàn ông không thể quá tốt với phụ nữ, đánh là yêu mắng là thương, đối với phụ nữ phải có thủ đoạn cùng quyết đoán, mới có thể tính là đàn ông chân chính."
Ấn đường của Hạ Nam Phương kịch liệt nhảy, không thể nhịn được nữa: "Bà mẹ nó câm miệng lai cho tôi."
Bộ dáng tức giận này của anh cực kỳ giống trong miêu ta của Lý Nhiễm "mất ngủ dễ giận".
Đại sư như uống nước khổ qua mà nhìn anh, phân tích: "Đàn ông mất ngủ hơn phân nửa là do thận có bệnh, lòng người thuần khiết mới là quan trọng nhất. Đàn ông thích phụ nữ xinh đẹp phần lớn là do tâm ma sai khiến, làm hư thận không nói, tài tiền cũng sẽ bị thiếu hụt. Cho nên nói, không nên cưới phụ nữ quá xinh đẹp, sẽ khắc chồng."
Hạ Nam Phương quả thật bị tức điên, khóe miệng cong lên cười lạnh: "Khắc chồng?"
Anh đứng lên, giọng nói chậm rãi ung dung nói từng câu từng chữ: "Có nghĩ tới, ai có thể khắc bà không?"
Nhịn lâu như vậy, bình tay trong tay bị anh nắm cuối cùng cũng đổ xuống, phát ra âm thanh đổ vỡ giòn vang.
Cuối cùng cũng đánh vỡ mặt khổ qua của vị Đại sư kia, vài người đều bị hoảng sợ.
Nhìn về phía Đại sư, híp mắt lộ ra nguy hiểm: "Sao không nói?"
Đại sư thiếu chút nữa bị dọa đái ra quần, lắc đầu: "Không... không nói."
Người hung dữ như vậy, anh nói mới đúng.
"Mới vừa nói ai khắc chồng, khắc ai?"
Đại sư chân chó nói: "Tôi khắc chồng, là tôi khắc chồng của tôi c.h.ế.t sớm."
Hạ Nam Phương dẫm lên mảnh vỡ nhỏ đi đến: "Một ả đàn bà lừa gạt như bà, để tôi tiễn bà đi gặp ông ta, như thế nào?"
Đại sư "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, sợ đến mức sắc mặt tái nhợt: "Đừng... đừng..."
Chỉ có gá gan thế này còn dám tới nói anh đoản mệnh, Lý Nhiễm khắc chồng.
Tính tình của Hạ Nam Phương dọa người một chút, nhưng cũng là một công dân tuân thủ pháp luật: "Đừng khẩn trương."
Anh ra vẻ nhìn một cái thôi cũng cảm thấy đau mắt gọi Vương Ổn: "Trói ba người này lại, quăng đến cục cảnh sát đi."
Vương Ổn ở bên cạnh nghe xong một lát, cũng nhịn không được: "Boss cứ giao cho tôi."
Giải quyết xong ba nữ đức đại sư, Hạ Nam Phương nhìn vài người ở phòng khách, đặc biệt là Lý Nhiễm: "Ba gã ngu xuẩn kia là ai đưa đến?"
Hạ phu nhân lập tức chỉ vào cô: "Lý... Nhiễm."
Lý Nhiễm cười cười: "Phu nhân, nếu bà không để tôi nghe thấy bài giảng kia, thì làm sao tôi lại hiểu nhiều như vậy chứ?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.