Anh không quá tình nguyện ôm Lý Nhiễm lên giường, giường bệnh trắng bệch như muốn nhiễm bệnh, anh nằm đó đủ lâu rồi nên không muốn đặt Lý Nhiễm lên đó.
Hạ Nam Phương một lần nữa nằm xuống sofa, ôm Lý Nhiễm vào trong ngực.
Hai người rất gần nhau, đại khái khoảng cách chỉ rộng bằng một ngón tay.
Ánh mắt Hạ Nam Phương không rời khỏi khuôn mặt của Lý Nhiễm, từng li từng tí phác họa đường nét gương mặt xinh đẹp của cô trong không trung, trong mắt anh mang theo sự dịu dàng trân trọng, nhẹ nhàng ôm người vào trong lòng, sau đó cứ nhìn chằm chằm cô không nỡ chớp mắt.
____
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi Lý Nhiễm tỉnh lại, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Hạ Nam Phương.
Hình như anh không có ngủ, khóe miệng chậm rãi cong lên thành ý cười: "Dậy rồi hả?"
Cô gật gật đầu, ánh mắt có chút mơ màng: "Mấy giờ rồi?"
Website TruyenLau.com
Hạ Nam Phương lấy điện thoại bên cạnh lên nhìn nhìn: "Năm giờ rồi."
TruyenLau.com
Lý Nhiễm hoàn toàn tỉnh ngủ: "Em ngủ lâu vậy sao?"
Hạ Nam Phương gật gật đầu: "Ngủ còn rất ngon nữa."
Lý Nhiễm nhìn nhìn ngoài cửa sổ, sắc trời đã hoàn toàn tối rồi, nhiệt độ không khí cũng thấp: "Vậy còn đi dạo không?"
Cằm Hạ Nam Phương cọ cọ trên đỉnh đầu cô: "Em muốn đi dạo sao?"
Lý Nhiễm lắc đầu: "Cũng không muốn lắm."
Hạ Nam Phương chẳng biết xấu hổ nói: "Vậy chúng ta có thể tiếp tục ngủ đến tối luôn."
Lý Nhiễm: "..."
Lý Nhiễm đẩy anh ra, cho dù có ngủ thì cơm chiều cũng không thể không ăn, bây giờ cô vô cùng đói bụng.
Cô vừa mới đứng lên, đã bị Hạ Nam Phương giữ chặt lại, anh chỉ dùng một tay to lớn kéo cô lại.
Hạ Nam Phương cao lớn, chân dài tay dài, khoảng cách có chút xa mà anh kéo cô một cách nhẹ nhàng mà chặt chẽ.
Lý Nhiễm vừa cảm thấy bất đắc dĩ, vừa gỡ tay anh ra: "Hạ Nam Phương, anh đừng quậy nữa."
Cô giả vờ tức giận.
Đáng tiếc lần này Hạ Nam Phương căn bản không sợ cô, cứ như vậy cười tủm tỉm nhìn cô.
Lý Nhiễm ngồi trở lại sofa, nhéo khuôn mặt vốn không có thịt thừa gì của anh: "Anh bỏ tay ra ngay cho em."
"Không bỏ."
Lý Nhiễm không phải tức giận, chỉ là bị hành động trẻ con của anh làm cho bất lực ngứa răng, vì thế trợn mắt xông đến muốn cắn anh một cái.
Hạ Nam Phương tay mắt lanh lẹ nâng cằm cô lên, từ cắn biến thành nụ hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngay sau đó, không thể thu lại nữa.
Hạ Nam Phương cắn cắn cánh môi cô, vừa trêu đùa vừa nghiền áp.
Anh công thành đoạt đất, dịu dàng mà lại vội vàng tấn công vào trong đôi môi mềm mại cuốn lấy đầu lưỡi ngọt ngào kia.
Ánh mắt cô mê ly ngập nước, rồi gắt gao nhắm chặt lại.
Một tay Hạ Nam Phương giữ ót cô, một tay khác mân mê xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp như ẩn như hiện kia.
Bất chợt bên ngoài truyền đến tiếng vặn then cửa.
Giây tiếp theo một nam một nữ tiến vào trong phòng.
"Ai nha, phi lễ chớ nhìn!" Hạ Ôn Sa vừa nói vừa lấy tay che khuất đôi mắt.
Âm thanh kinh động đến hai người bên trong, Lý Nhiễm giật mình phản xạ có điều kiện đẩy Hạ Nam Phương ra, Hạ Nam Phương không kịp phòng bị nên bị đẩy từ sofa xuống đất, Lý Nhiễm vừa phản ứng lại đưa định tay ra kéo anh.
Mà Hạ Nam Phương đã lăn xuống đất rồi.
Tư thế nửa ngồi nửa đứng vươn tay kéo Hạ Nam Phương của Lý Nhiễm cứ như thế dừng ở trong mắt hai người ngoài cửa.
"Nha nha, ban ngày ban mặt ở phòng bệnh chơi cái này? Hạ tổng quả thật phóng khoáng quá nha!"
Lý Nhiễm mặt đỏ tai hồng, vội vàng xuống đất đi đỡ Hạ Nam Phương.
Hạ Nam Phương đứng lên, trên mặt không có chút quẫn bách xấu hổ nào mà ngược lại cau mày nhìn hai người ngoài cửa: "Hai người đến làm gì?"
Trịnh Huyền Lang cười như không cười: "Không đến thì làm sao có thể nhìn thấy cảnh tượng Hạ tổng bị bà xã đạp từ sofa lăn xuống đất chứ."
Hắn nói lời này vô cùng thiếu đánh, bị Hạ Ôn Sa trừng một chút.
Hạ Ôn Sa hỏi: "Bọn em đến thăm anh thôi, thế nào rồi?"
"Nếu hai người không đến tôi càng vui khỏe hơn."
Trịnh Huyền Lang cười cười: "Hạ tổng đừng tức giận như vậy nha, chờ bọn tôi đi rồi thì hai người có thể tiếp tục mà, cứ tiếp tục nha!"
Mặt Lý Nhiễm đỏ từ từ lỗ tai đến cổ, trừng mắt liếc nhìn Hạ Nam Phương một cái.
Hạ Ôn Sa cũng thức thời biết mình đến không đúng thời điểm, lôi kéo Trịnh Huyền Lang chuẩn bị rời đi: "Anh, tiến triển của dự án cũng dần ổn định rồi, em định cuối tuần sau trở về á."
Hạ Ôn Sa nhận lời mời của Hạ Nam Phương từ một dự án khác điều đến, bây giờ Lý Nhiễm bên này đã đi vào quỹ đạo rồi cho nên mới cố tình đến đây chào tạm biệt.
Lý Nhiễm nghe từ "anh" kia cứ cảm thấy có chút quen tai, nhìn như nghe ở đâu đó rồi thì phải.
Hạ Nam Phương gật gật đầu: "Khi nào anh về rồi anh gửi thù lao cho."
Hạ Ôn Sa vui vẻ: "Cám ơn anh nha!"
Hạ Nam Phương nhìn hai người ngoài cửa: "Còn có chuyện?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.