Lý Nhiễm đứng ở một bên, hận sắt không thành thép mà nhìn Vu Hiểu Hiểu.
Vu Hiểu Hiểu vừa mới động thì Trần Tề Thịnh đã lập túc khom người bế thốc cô dâu đang ngồi trên giường lên.
Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng bay lên không trung khiến Vu Hiểu Hiểu hốt hoảng hét lên một tiếng rồi vội vàng ôm lấy cổ của Trần Tề Thịnh, lại vừa cảm thấy hắn tìm quá dễ dàng.
"Không được, anh đây là chơi xấu!"
"Anh dám dùng bao lì xì câu cá!"
Mặt nạ trên mặt bị Trần Tề Thịnh lấy xuống, người lại bị Trần Tề Thịnh ôm vào trong ngực, đôi mắt tròn xoe của Vu Hiểu Hiểu trừng hắn.
Khóe miệng Trần Tề Thịnh nhịn không được ẩn ẩn ý cười, nhìn Vu Hiểu Hiểu.
Hôm nay Vu Hiểu Hiểu đặc biệt xinh đẹp, mặc áo cưới truyền thống của Trung Quốc, áo khỏa* đỏ rực của cô dâu làm khuôn mặt trắng nõn của cô nàng tâng thêm một bậc, đôi mắt thanh tú đen nhánh như viên đá quý, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, cánh môi đỏ mộng yêu kiều.
(Áo khoả: Áo khỏa là một loại áo cưới truyền thống của người Hoa có hình dáng giống kiểu áo sườn xám. Đây là loại trang phục được xem là điển hình cho trang phục truyền thống Trung Quốc. Trang phục này là mẫu mực trong thiết kế giao thoa văn hóa giữa Trung Quốc – Phương Tây. Nó đã được công nhận là sự kết hợp hài hoà giữa dân gian và học thuật.)
Website TruyenLau.com
Cho dù dáng vẻ có tức giận hung dữ đi nữa thì ở trong mắt chú rể lại là cực kỳ đáng yêu xinh đẹp.
Chân Vu Hiểu Hiểu còn chưa đi giày, hai chân trắng nõn mượt mà như ẩn như hiện trong lớp váy cưới đỏ tươi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vu Hiểu Hiểu vùng vẫy, nắm chặt cổ áo Trần Tề Thịnh: "Lần này không tính, anh thả tôi xuống trước đã."
Thịt đã đến miệng mèo, làm sao Trần Tề Thịnh có thể buông thả được. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vu Hiểu Hiểu cầu cứu nhìn về phía Lý Nhiễm, cầu chi viện: "Nhiễm Nhiễm, anh ta bắt nạt tớ!"
Lý Nhiễm ở bên cạnh nhìn hai người bọn họ, vừa cười vừa cảm thấy vui mừng.
Vu Hiểu Hiểu không tim không phổi mà lớn lên ở Vu gia hơn hai mươi năm, chỉ vì Vu gia gặp biến cố mà bắt buộc cô nàng phải trưởng thành.
May mắn là Vu Hiểu Hiểu gặp được Trần Tề Thịnh.
Một người đàn ông có thể đem tính tình vô ưu vô lo như trước của cô nàng quay về.
Vu Hiểu Hiểu thấy Lý Nhiễm không có ý định tiến lên giúp đỡ, gấp gáp: "Nhiễm Nhiễm, nhanh lên, anh ta muốn đưa tớ đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Xác thật, một đường này Trần Tề Thịnh quá "thuận buồm xuôi gió" rồi, cô dâu hôm nay cưới được há chẳng phải quá dễ dàng rồi sao?
Lý Nhiễm cười cười, khóe môi cong cong: "Chú rễ đừng nóng vội đưa cô dâu đi nha, giày cưới còn chưa có tìm được đâu."
Lý Nhiễm chỉ chỉ vào chân cô dâu, trong mắt lộ ra vẻ thích thú.
Nghe Lý Nhiễm nói vậy, Vu Hiểu Hiểu lập tức đưa hai chân trơn bóng trắng nộm cho Trần Tề Thịnh xem: "Giày, giày còn chưa có tìm đâu!"
Trần Tề Thịnh bất đắc dĩ, chỉ có thể thả Vu Hiểu Hiểu xuống trước.
Lại thấy đôi chân xinh đẹp của cô nàng đưa qua đưa lại, vì thế kéo váy cưới xuống che lại đôi chân của cô nàng: "Đừng để bị cảm lạnh."
Những hành động này của Trần Tề Thịnh, Lý Nhiễm đều nhìn vào mắt, lúc trước cô vẫn luôn lo lắng cho Vu Hiểu Hiểu, hai người chỉ gặp mặt mới có bốn lần đã kết hôn thì quá qua loa hấp tấp.
Hơn nữa, nguyên nhân cũng là do tính chất công việc của Trần Tề Thịnh nên hai người không có thời gian bổi dưỡng tình cảm.
Bây giờ xem ra có lẽ cô đã suy nghĩ nhiều rồi.
Tính cách Vu Hiểu Hiểu hoạt bát năng động còn có chút xúc động nóng vội.
Tính cách Trần Tề Thịnh lại ổn trọng bình tĩnh, thành thục đáng tin cậy.
Hơn nữa dáng vẻ Trần Tề Thịnh quan tâm yêu thương Vu Hiểu Hiểu không phải là giả, là yêu thích thật lòng.
Sau khi thả cô dâu xuống, chú rể mang theo mấy rể phụ bắt đầu đi tìm giày.
Phòng của Vu Hiểu Hiểu không tính là nhỏ, gần 30 mét vuông hơn, phòng ngủ và thư phòng ghép lại với nhau, dùng giá sách làm bức tường ngăn cách, còn có một nơi chuyên dùng để vẽ tranh rất rộng.
Tóm lại, nếu muốn tìm được một đôi giày trong một gian phòng thế này không phải là việc đơn giản.
Nhưng Trần Tề Thịnh là ai, hơn nữa hôm nay hắn còn dẫn theo anh em tốt của mình.
Đều là những tinh anh trong việc tác chiến trên chiến trường, không để một con ruồi bọ nào có thể trốn thoát khỏi "pháp nhãn" của bọn họ.
Rất nhanh, bọn họ tìm được chiếc giày đầu tiên bị giấu ở phía sau TV.
Thời gian còn chưa đến mười phút... được rồi!
Mấy chú rể phụ cười vang đưa chiếc giày đến cho Trần Tề Thịnh, vẻ mặt còn mang theo biểu cảm "còn có ai, còn có thủ đoạn gì cứ việc mang ra hết đi" nữa chứ!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.