Sáng sớm hôm sau, đầu đau như muốn nứt ra.
Cô dậy khá sớm, tưới nước cho mấy bồn hoa bên ngoài, tỉ mỉ chăm sóc xong, chuẩn bị đến công ty.
Sáng sớm Hứa Minh Nguyệt đã được người nhà đến đón, tối hôm qua Hạ Nam Phương đã lên tiếng, người của Hạ gia cũng không dám để cô ta ở lại.
Lúc cô ta đi, Lý Nhiễm dựa vào cây cột hành lang trong sân, ôm cánh tay nhìn cô ta.
Vận mệnh chính là trùng hợp thần kỳ như vậy đấy, một tuần trước anh của cô ta là Hứa Minh Lãng cũng đứng ở chỗ này nhìn Lý Nhiễm xám xịt rời khỏi Hạ gia như thế nào.
Một tuần sau, Lý Nhiễm cũng đứng ở đây, nhìn Hứa Minh Nguyệt rời đi ra sao.
Nhưng trái tim đã không còn như xưa, Lý Nhiễm không hề cảm thấy có cái gì đáng để đắc ý.
Chính cô chủ động chia tay để giữ lại chút mặt mũi cho mình. Mà Hứa Minh Nguyệt, càng lì lợm la liếm.
Khi đang ăn sáng, xe của Hạ Nam Phương chạy vào sân.
Xe của Hạ Nam Phương chạy là một chiếc Maybach lớn. Khi đỗ trên bãi cỏ trong sân, nó phát ra âm thanh giống như tiếng máy móc nặng nề đè lên bãi cỏ.
TruyenLau
Lý Nhiễm nhìn thoáng ra bên ngoài sau đó nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.
Khi Hạ Nam Phương tiến vào, đi theo phía sau là đoàn người trợ lý và các cố vấn, thức cả đêm nhưng tinh thần của họ có vẻ rất phấn chấn. Đây là quy củ nhiều năm của Hạ gia, tuy con người của Hạ Nam Phương thật sự ngạo mạn, kiêu ngạo nhưng rất biết chiêu mộ người tài, đối xử với cấp dưới rất tốt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bình dị gần gũi giống như hôm nay, thường xuyên mang theo đoàn người bên cạnh về ăn sáng.
Bọn tinh anh đó, từ xưa đã không để Lý Nhiễm vào trong mắt, sau khi gật gật đầu với cô xem như có lệ, bọn họ ngay lập tức vòng qua cô, gom lại trên bàn ăn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lý Nhiễm thấy bọn họ tiến vào, qua loa lấy lệ mà ăn một chút cơm nữa, chuẩn bị vọt lên lầu.
"Đứng lại!"
Hạ Nam Phương vừa mới tiến vào liền thấy Lý Nhiễm chuẩn bị chạy, mới vừa rồi thấy cô không có động đũa nhiều lắm, không vui nhíu mày: "Ăn ít như vậy thôi sao?"
"À... ăn không vô."
"Ăn thử món khác?"
Hạ Nam Phương nói món khác, kỳ thật là cơm Tây.
Anh và nhóm người bên cạnh hầu như đều lớn lên ở nước ngoài, khá là thích bửa sáng lạnh như băng, khô cằn kiểu Tây đó.
Lý Nhiễm bưng một chén cháo và dĩa bánh quẩy ngồi giữa đám người đó, như người ngoại đạo.
Cả người như đang viết lên ba chữ "không ưu tú."
Cái miệng nhỏ của cô vừa húp cháo, một bên vừa nghe bọn người Hạ Nam Phương bàn luận về chuyện cô không hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Dường như bọn người này có khả năng đem những người không thuộc về loại người giống như họ loại trừ ở bên ngoài, tuy rằng ngoài mặt lễ phép khách khí, nhã nhặn phong độ, nhưng Lý Nhiễm không thể chịu đựng được, bọn họ cũng không cần bài xích cô, trong xương cốt bọn họ đã có sẵn sự cao ngạo, sinh ra đã có sẵn nên dễ dàng làm cho người khác tự biết xấu hổ mà rút lui.
Chẳng qua bây giờ Lý Nhiễm cũng không còn cảm giác tự ti nữa, cô dần dần nhận ra rằng không phải tất cả mọi người đều sống trong một cái vòng tròn ấy.
Trên thế giới này có những người như Hạ Nam Phương tồn tại thì đương nhiên cũng phải có cái vòng tròn phù hợp với anh.
Cũng giống như vậy, nếu ai đó như Lý Nhiễm tồn tại trên thế giới này thì phải có vòng tròn thích ứng với cô.
Đối với những vòng tròn không tương thích với nhau, thì cũng không cần mạnh mẽ chen vào.
Lý Nhiễm dùng bữa xong, đánh nhanh thắng nhanh co chân chạy lên lầu.
Đợi đến 8 giờ 30 chuẩn bị đến công ty.
Được trở lại với đúng vòng tròn thoải mái của mình, Lý Nhiễm buông lỏng đôi vai đang căng thẳng mệt mỏi, vươn vai một cái. Ngước mắt lên nhìn cánh cửa văn phòng thấy một người đang lén lút thăm dò muốn tiến vào.
"Vào đây."
Vu Hiểu Hiểu rón rén bước vào: "Nhiễm Nhiễm, chuyện ngày hôm qua thật sự xin lỗi cậu nha."
Ngày hôm qua Lý Nhiễm ở đồn cảnh sát chờ Vu Hiểu Hiểu đưa chứng minh nhân dân đến, kết quả không chờ được, ngược lại lại chờ được Hạ Nam Phương.
"Nhiễm Nhiễm, cậu nghe tớ giải thích đã. Ngày hôm qua tớ thật sự không tìm được chìa khóa xe nên gọi điện thoại nhờ anh hai đến giúp đỡ. Nhưng cậu cũng biết cái hệ thống kia, nếu như muốn tìm người thì phải thông qua tầng tầng lớp lớp, rất phí thời gian. Cho nên chờ đến khi tìm được anh hai rồi... thì cậu đã bị Hạ Nam Phương mang đi mất."
"Được rồi. Tớ cũng không trách cậu."
Vu Hiểu Hiểu lập tức chân chó chạy đến: "Đây thật sự là tớ sai, không kịp thời cứu cậu ra ngoài. Còn làm hại cậu bị trở thành trẻ vị thành niên."
"Cậu còn dám nói!"
"Nếu không phải cậu lớn lên quá non, chú cảnh sát có thể bắt cậu đi sao?"
Lớn lên non là lỗi của cô sao? Không, cô không sai!
Lý Nhiễm bị chọc giận đến bật cười: "Là lỗi của tớ sao?"
Vu Hiểu Hiểu vội vàng nói: "Không, là của tớ, của tớ."
Ban ngày ở phòng làm việc lộn qua lộn lại hết một ngày, cuộc sống cũng rất phong phú bận rộn.
Chớp mắt một cái đã đến buổi tối, cô cũng không có trở về Hạ gia mà về căn hộ nho nhỏ của mình ở chung cư be bé kia.
Về đến nhà, cô dọn dẹp những thứ mang từ Hạ gia về một chút, đặc biệt là dụng cụ vẽ tranh.
Sau khi dọn dẹp sạch sẽ tất cả mọi thứ xong thì màn đêm cũng dần buông xuống.
Sờ sờ cái bụng trống rỗng đang reo in ỏi, cô lấy điện thoại đặt một phần ăn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.