Cho dù từ lúc bắt đầu đã đoán trước được kết cục, thì cô cũng không hối hận.
Hạ Nam Phương nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, có lẽ bộ dáng bây giờ của Lý Nhiễm quá mức nghèo túng, chật vật nên trên khuôn mặt bình tĩnh của anh xuất hiện vết rách.
Đanh mặt lại, biểu cảm khó hiểu, còn chất chứa ở nơi nào đó chạm vào là nổ ngay sự tức giận, trong lòng Hạ Nam Phương thật phức tạp.
Anh muốn suy nghĩ một chút, vì sao Lý Nhiễm phải đi.
Anh ngồi xổm trên mặt đất, muốn đến gần cô một chút.
Thân hình cao một mét chín mươi mấy, ngồi xổm xuống vừa đúng nhìn thẳng tầm mắt với Lý Nhiễm, anh duỗi tay, sờ lên gương mặt tràn đầy mồ hôi.
"Vì sao không nghe lời?"
Mồ hôi trên mặt Lý Nhiễm theo đầu ngón tay của anh, hoàn toàn đi vào cổ tay áo anh, theo làn da của anh, giao hòa đến mỗi một chỗ sâu trong thân thể anh.
Lý Nhiễm quay mặt đi chỗ khác, nhìn bên ngoài khoang thuyền, mỉa mai hỏi: "Nghe ai nói? Anh sao?" Nói xong như muốn dẫm nát sự kiêu ngạo của Hạ Nam Phương: "Vì sao phải nghe anh nói?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hạ Nam Phương nhíu nhíu mày, đại khái không thể hiểu nổi vì sao Lý Nhiễm bất thình lình phản nghịch như thế.
Vẻ cao cao tại thượng trước sau như một, anh tuyên bố kết thúc cái gọi là trò chơi bỏ nhà trốn đi: "Chạy lâu như vậy, đi nhiều nơi, em vẫn không rời khỏi được tôi."
Môi Lý Nhiễm trắng đến không thể nào trắng hơn được nữa, cô nắm lan can thuyền, chống thân thể, kéo khoảng cách với Hạ Nam Phương.
TruyenLau
"Biết rõ chạy không thoát, nhưng tôi còn phải đi, Hạ Nam Phương, anh không biết là tại sao ư?"
Hạ Nam Phương nghiêm túc hỏi một câu: "Tại sao?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lý Nhiễm cảm thấy Hạ Nam Phương quả thật tàn nhẫn, anh một bên làm ra những chuyện làm cô không còn đường lui, một bên lại hoàn toàn không biết cái gì cả hỏi cô tại sao phải đi.
"Hạ Nam Phương, thuyết phục bản thân tin tưởng... chuyện tôi không yêu anh, khó vậy sao?"
Hạ Nam Phương nghe xong, giơ tay, nhẹ nhàng xoa môi của cô.
Giọng nói của anh run rẩy mà thậm chí anh không nhận ra. Anh cực lực để kiềm chế, khống chế những cảm thụ mà anh chưa từng trải qua đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Lý Nhiễm, chuyện gạt người đó, nói ra ai sẽ tin?" Vừa nói anh ngón tay anh nặng nề nghiền áp cánh môi của cô, xoa xoa tạo nên chút huyết sắc cho nó.
Lý Nhiễm hất tay anh ra, trong lòng lại một lần nữa bị đảo lộn.
"Rốt cuộc là ai tự mình dối người? Tôi dám thề từ đây về sau sẽ không lại yêu anh, anh dám không?"
Hạ Nam Phương lạnh mặt, không nói một lời.
Trước mặt càng ngày càng mơ hồ, thân thể cô ngồi trên boong tàu lung lay sắp đổ, sức lực cuối cùng của cô, cô muốn xé nát mặt kiêu ngạo của người đàn ông này.
"Hạ Nam Phương, loại người như anh tính tình ích kỷ, bá đạo không nói lý, dựa vào cái gì anh chắc chắn tôi sẽ thích anh cả đời?"
Gió trên mặt hồ cùng hòa tan lòng nhẫn nại cuối cùng của Hạ Nam Phương, phẫn nộ tích lũy một tháng, bị Lý Nhiễm xả ra hết tất cả.
Đột nhiên anh đứng lên, chặn ngang cả người Lý Nhiễm đang nói chuyện, sức lực của anh lớn đến kinh người, xách Lý Nhiễm lên như xách một con thú bông.
Dưới cơn thịnh nộ, mỗi một câu nói đều là phát tiết cảm xúc.
Anh ấn trụ cổ của Lý Nhiễm, ấn cô vào trong ngực, cúi đầu ép hỏi: "Trước kia ai nói chỉ cần không phải tôi không cần em, đời này của em tuyệt đối sẽ không rời khỏi tôi nửa bước. Là ai nói yêu tôi đến chết, mạng cũng không cần. Bây giờ bộ dáng lạt mềm buộc chặt của em, lại là cho ai xem, hả?"
Trước mắt Lý Nhiễm đen kịt, mỗi một cái hít thở đều cảm thấy đau.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến, trước kia cô nói những lời âu yếm với Hạ Nam Phương, hôm nay sẽ bị anh dùng nguyên lời để trào phúng chế nhạo lại cô.
Cô thổ lộ tình yêu đúng là thật sự, hiện giờ anh như đang tát một cái lên mặt cô vậy, nhưng chuyện trái tim cô đã thay đổi cũng là sự thật. Anh không biết cách trân trọng tình yêu của người khác, anh chỉ hiểu được điều anh muốn... lúc trước cô hứa hẹn với anh ngay cả khi cô chết, cũng muốn tiếp tục ở bên anh, tiếp tục yêu anh.
Lỗ tai ùng ùng, cô cảm thấy huyệt Thái Dương đột ngột nhảy dựng, mỗi một tế bào đều kêu gào khó chịu.
Há miệng muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng lại nôn ra.
Ngay sau đó mất đi ý thức, ngã xụi lơ trong n.g.ự.c Hạ Nam Phương.
Đột nhiên Lý Nhiễm té xỉu, cuối cùng kéo lại một tia lý trí cuối cùng của Hạ Nam Phương, anh bất chấp không để ý vết dơ trên bộ quần áo, ôm người vào trong ngực.
Mùi vị nôn mửa khó ngửi tràn ngập khắp không gian, trên trán cô không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh.
Thói quen cực kỳ sạch sẽ của Hạ Nam Phương trong một phút biến mất vô tung vô ảnh, anh duỗi tay lau rớt những thứ dính trên quần áo của Lý Nhiễm, như là đang nói cho chính mình nghe: "Cho dù chết, cũng không thể tách khỏi tôi."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.