Trên bàn cơm, cha Lý mang kính viễn thị, dạo một vòng thức ăn trên thực đơn động một chút là ba chữ số, do dự nói: "Nhiễm Nhiễm, chúng ta đổi nhà hàng khác đi? Về nhà ăn cũng được."
Lý Nhiễm biết ông tiết kiệm, đương nhiên cũng biết Hạ Nam Phương không phá sản.
"Ba, con có hội viên của nhà hàng này, có giảm giá."
Tuy con người của Hạ Nam Phương khốn nạn, nhưng trước mặt cha Lý tốt xấu còn có một bộ dáng của con người: "Chú Lý, đãi khách là bổn phận của con."
Cha Lý bây giờ mới được thuyết phục, ông nhìn menu sang trọng trong tay, trong ánh mắt nghiêm túc khó nén kinh ngạc.
Hạ Nam Phương ăn cơm thường không nói nhiều lắm, ngày thường Lý Nhiễm hay lảm nhảm, nhưng ngồi bên cạnh anh ăn cơm, ăn mà không biết mùi vị gì, không ăn nhiều lắm.
Trong lúc dùng cơm, trên bàn ăn toàn bộ đều an an tĩnh tĩnh.
Lý Nhiễm thất thần mà nghĩ đến chuyện khác, hành vi cử chỉ của Hạ Nam Phương càng ngày càng quá đáng, vốn dĩ Lý Nhiễm muốn ngã bài với anh càng nhanh càng tốt.
Nhưng cha Lý đột nhiên đến, cắt ngang kế hoạch của cô.
Hiển nhiên, Hạ Nam Phương cũng đã đoán được điểm đó, mới có thể đón cha Lý đến.
TruyenLau
Trong tay anh nhiều thêm một lợi thế.
Hiện tại Lý Nhiễm rất muốn làm, đó là chờ sau khi đưa cha Lý quay về, sẽ nói rõ ràng với Hạ Nam Phương.
Cho dù cô rời khỏi Hạ gia với hai bàn tay trắng, cô cũng không muốn ở cùng với Hạ Nam Phương thêm một ngày nào nữa. Website TruyenLau.com
Bữa cơm này ăn rất lâu, chờ đến khi kết thúc, Hạ Nam Phương hỏi hành trình buổi chiều của bọn họ.
Website TruyenLau.com
"Buổi chiều làm gì?"
Lý Nhiễm tức giận: "Đưa ba của tôi ra ngoài đi dạo."
Hạ Nam Phương trầm tư một lát, duỗi tay gọi Vương Ổn đến: "Buổi chiều tôi có lịch trình gì?"
Vương Ổn đứng phía sau anh, hơi hơi cúi đầu, cúi người nói: "Buổi chiều không có lịch trình gì quan trọng."
Hạ Nam Phương gật đầu.
Lý Nhiễm ở bên cạnh nghe, nhất thời có dự cảm không tốt: "Anh... muốn làm gì?"
Hạ Nam Phương không nhanh không chậm xoa tay, cho dù nghe ra trong giọng nói của Lý Nhiễm không chào đón anh, nhưng anh không quan tâm chút nào: "Tôi về nhà thay đồ, rồi đưa hai người ra ngoài."
Hình như anh có tâm trạng không tồi còn cư nhiên chủ động dẫn Lý Nhiễm đi dạo, nhưng mà cô một chút cũng không muốn ra ngoài cùng anh.
Cô vì đưa cha Lý ra ngoài chơi, buổi sáng vẫn luôn làm kế hoạch, tìm đường, tìm cảnh, tìm chỗ ăn uống, trong lòng chờ mong cùng cao hứng.
Nhưng... hiện tại vì một câu của Hạ Nam Phương, cô hoàn toàn mất hứng thú, không nhấc lên nổi một chút vui vẻ nào.
Cô không muốn trước mặt cha Lý làm loạn với Hạ Nam Phương, lạnh mặt không nói lời nào mà ngồi xe về nhà.
___
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Về đến nhà, khi đi ngang qua sân, Hạ phu nhân đang ở trong đình lộ thiên hóng mát chiêu đãi vài vị phu nhân khác uống trà.
Mắt Hạ Nam Phương nhìn thẳng, chân dài sải bước đi ngang qua, Lý Nhiễm bị anh nắm tay, thất tha thất thểu, chạy chậm đi theo phía sau anh.
Bộ dáng kiêu căng khó ở của Hạ Nam Phương, các vị phu nhân đều đã tập thành thói quen.
Nhưng đến phiên Lý Nhiễm không lễ phép đi qua như vậy, các vị phu nhân đó bắt đầu khua môi múa mép.
Cười như không cười, như có như không nói: "Hạ phu nhân, vị hôn phu của Nam Phương sao thấy chúng ta ngay cả chào hỏi cũng không có vậy?"
Hạ phu nhân bưng tách cà phê, cười gượng hai tiếng: "Có thể không chú ý đến."
Các phu nhân làm bộ kinh ngạc: "Ngày thường nó không đối xử với bà như vậy chứ?"
Nói nói bưng cà phê lên, che khuất cười khẽ: "Quá không biết lễ nghĩa."
Hạ phu nhân cử chỉ đoan trang, nhẹ nhàng xoay xoay tách cà phê, nhăn mày như suy nghĩ điều gì đó. Trước kia Lý Nhiễm không phải như vậy, luôn luôn quy củ thủ lễ, nếu bà ta nói một thì cô không dám nói hai.
Không biết đợt này trúng tà gì, mỗi lần thấy bà ta đều dùng lời nói lạnh nhạt, đừng nói là cung kính lễ phép, ngay cả dịu dàng cơ bản cũng không có.
Chu phu nhân bên cạnh thấy sắc mặt Hạ phu nhân không tốt, trong lòng âm thầm có ý tưởng.
Lúc bọn họ về hết, chỉ còn một mình Chu phu nhân ở lại.
Bà ta ra vẻ thần bí nói: "Hạ phu nhân, bà có muốn dạy dỗ con dâu bà không? Khiến nó cung kính cẩn thận nghe lời bà."
Mặt mày tinh xảo của Hạ Phu nhân trong lúc lơ đãng lộ ra khát vọng: "Dạy dỗ như thế nào?"
Chu phu nhân thấp giọng nói: "Nhớ chuyện lần trước tôi nói với bà không?"
Hạ phu nhân nhớ đến chuyện đó, nghe nói con dâu của Chu phu nhân, điều kiện nhà mẹ đẻ không tồi, của hồi môn khá phong phú. Sau khi gả vào Chu gia, vẫn luôn nói tuổi còn nhỏ chơi không đủ không muốn sinh con.
Sau đó Chu phu nhân đưa cô ta đến một "đại sư", bồi dưỡng hiền lương thục đức, sau khi trở về hiếu thuận không hiểu được, đặc biệt ôn nhu chăm sóc, cũng rất nghe lời Chu phu nhân nói.
"Vị đại sư đó thật sự có tài, con dâu được ông ta cải tạo như là thay đổi bản thân, hiện tại tôi nói cái gì nó nghe cái đó."
Hạ phu nhân nhấp một ngụm trà, trong mắt có tính toán.
___
Vì đi dạo, nên Hạ Nam Phương thay bộ bình thường đi chơi màu đen, chân dài tay dài, sống lưng rộng lớn, trời sinh như người mẫu.
Bất kể quần áo gì mặc trên người anh, đều có thể khiến người ta cảnh đẹp ý vui.
Thay xong quần áo, nhìn Lý Nhiễm đứng một bên, vẻ mặt cô khổ đại cừu thâm.
Anh ung dung thong thả mà cài lại nút thắt: "Sao không thay?"
Lý Nhiễm hít sâu một hơi, cho dù nội tâm đã hỏi mười tám đời tổ tông nhà Hạ Nam Phương tám trăm lần, nhưng ngữ khí thả chậm như cũ.
"Hạ Nam Phương, anh hẳn là biết tôi không muốn cùng anh ra ngoài."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Ngoại truyện 1
- Chương 296: Ngoại truyện 2
- Chương 297: Ngoại truyện 3
- Chương 298: Ngoại truyện 4
- Chương 299: Ngoại truyện 5
- Chương 300: Ngoại truyện 6
- Chương 301: Ngoại truyện 7
- Chương 302: Ngoại truyện 8
- Chương 303: Ngoại truyện 9
- Chương 304: Ngoại truyện 10
- Chương 305: Ngoại truyện 11
- Chương 306: Ngoại truyện 12
- Chương 307: Ngoại truyện 13
- Chương 308: Ngoại truyện 14
- Chương 309: Ngoại truyện 15
- Chương 310: Ngoại truyện 16
- Chương 311: Ngoại truyện 17
- Chương 312: Ngoại truyện 18
- Chương 313: Ngoại truyện 19
- Chương 314: Ngoại truyện 20
- Chương 315: Ngoại truyện 21
- Chương 316: Ngoại truyện 22
- Chương 317: Ngoại truyện 23
- Chương 318: Ngoại truyện 24
- Chương 319: Ngoại truyện 25
- Chương 320: Ngoại truyện 26 (END)
Tôi Không Cần Anh Ta Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.