Gắp một miếng thịt kho tàu trên đĩa lên bỏ vào miệng, Thời Thiên gật đầu tán thưởng, "Ân, không ngờ trù nghệ của anh lại tốt như vậy, tôi cứ tưởng mấy năm nay anh được hầu hạ quen thân nên chẳng biết làm gì."
"Đi ăn với em nhiều lần nên tôi nhận ra em không thích ăn đồ nhà hàng." Bưng lên một bàn thức ăn ngon miệng, Cổ Thần Hoán tháo tạp dề ngồi vào bàn, hắn vươn người cầm lấy bát Thời Thiên múc súp trứng cho cậu, hắn tươi cười cất giọng trầm thấp, "So với đầu bếp chuyên nghiệp ở nhà hàng, tôi quả thật không thể bì kịp."
"Ai cho phép anh so sánh mình với những đầu bếp đó?" Thời Thiên vừa ăn vừa nhíu mày, "Hai cái này giống nhau hay sao?"
Cổ Thần Hoán sững sờ, nhưng chỉ bất đắc dĩ cười trừ, hắn đặt bát vào tay Thời Thiên, ôn nhu nói, "Bên ngoài đang mưa, đêm nay tôi ở lại đây với em được không?"
Bàn tay cầm đũa của Thời Thiên cứng lại, gương mắt đẹp đẽ thoáng xuất hiện chút lúng túng, nhưng chỉ trong nháy mắt rồi lại khôi phục như thường, thanh âm lạnh lẽo, "Tôi có ô, hơn nữa, anh lái xe về được mà."
Cổ Thần Hoán cũng không quá thất vọng, hắn biết Thời Thiên đang từng chút một mở lòng nên chỉ cười khổ, "Được, tôi đợi mưa tạnh rồi về."
Ăn tối xong, Cổ Thần Hoán vào bếp giúp Thời Thiên rửa bát đũa, hắn không nhịn được dùng khóe mắt trộm ngắm thân hình mảnh khảnh của Thời Thiên cùng với gò má lạnh lùng lộ ra vài phần khêu gợi.
"Cổ Thần Hoán." Thời Thiên quay đầu bắt gặp ánh mắt trầm mê của Cổ Thần Hoán, cậu có chút đắc ý mỉm cười, "Nhìn cái gì? Mấy hôm nay nhìn còn chưa đủ sao?"
Nhìn sự ngỡ ngàng trên mặt Cổ Thần Hoán, Thời Thiên cảm thấy tâm tình thật tốt, cậu không quan tâm tay mình còn dính đầy xà phòng túm lấy caravat của Cổ Thần Hoán kéo khuôn mặt anh tuấn cương nghị đó lại gần mình, đôi mắt trong suốt híp lại, đắc ý cười, "Cổ Thần Hoán, trước mặt tôi lá gan của anh thật là nhỏ a." Nói xong, Thời Thiên nhịn không được bật cười, cậu đẩy Cổ Thần Hoán ra rời khỏi phòng bếp, cười nói, "Tôi ra ngoài đây, chờ đến khi tôi chuyển tới sống cùng anh, mấy việc như thế này tôi không cần phải làm nữa."
Cổ Thần Hoán nhìn Thời Thiên tràn đầy vui vẻ, nhất thời trong lòng ngũ vị hỗn độn.
Nhớ mang máng khi hai người gặp lại ở Ngôi Sao, cậu đối với hắn lạnh lùng, cảnh giác thậm chí là hận không thể cách hắn thật xa, nhưng lúc này, cậu như đóa hoa mai phủ băng sương chậm rãi tan chảy trong mùa xuân ấm áp, lộ ra cánh hoa phấn nộn khiến lòng người say mê.
Hắn khắc sâu trong đầu cảm giác hai tay nâng lên trái tim của người con trai ấy.
Chỉ cần hắn thả trái tim mềm mại ấy xuống đất, cậu sẽ thống khổ như trong dự đoán của hắn, sự kiêu ngạo, tự tôn, tình yêu của cậu đều sẽ vỡ nát.
Hắn mong đợi thời khắc này đã quá lâu.
"Phỏng chừng mưa sẽ không tạnh ngay được." Thời Thiên kéo rèm cửa sổ, nhìn ra bên ngoài mưa to sấm chớp, "Hay là đêm nay anh trải thảm ngủ dưới đất đi, tôi cho anh cái chăn dày một chút... "
Thời Thiên chưa nói xong, Cổ Thần Hoán từ phía sau ôm lấy cậu.
"Thời Thiên... " Giọng Cổ Thần Hoán có chút khàn khàn, ở chỗ Thời Thiên không nhìn thấy, ánh mắt hắn trở nên âm lãnh, "Vô luận sau này em đối với tôi là cảm giác gì, tôi cũng sẽ nắm chặt em trong lòng bàn tay, vô luận yêu hận, tôi đều không buông tay."
Thời Thiên xoay người mỉm cười nhìn Cổ Thần Hoán, "Cổ Thần Hoán, anh không hiểu tôi." Hai tay vòng qua vai Cổ Thần Hoàn Hoán, gò má kề vào khuôn ngực rắn rỏi, giọng nói nhẹ nhàng, "Tôi đã thích một người thì mãi mãi sẽ không thay đổi. Còn khi tôi đã hận anh thì anh mãi mãi chẳng thể giữ được tôi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có lẽ là do tối hôm trước ngủ muộn nên chỉ nhắm mắt lại mười mấy phút, Cổ Thần Hoán đã chìm vào giấc ngủ.
Cổ Thần Hoán không ngờ mình lại nằm mơ, mơ về một tháng mà hắn với Thời Thiên chung sống với nhau như người yêu thực sự.
Kỳ thực giấc mộng này chỉ kéo dài một đêm ngắn ngủi mà thôi.
Tinh tế hồi tưởng khiến hắn cảm thấy cả người mất hết sức lực. TruyenLau
Đầu tiên là tình cảm tốt đẹp, cuối cùng chỉ là người dưng của nhau.
Hắn sẽ không buông tay Thời Thiên, vô luận Thời Thiên đối với hắn là yêu hay là hận, đây là quyết định của Cổ Thần Hoán, cho dù mỗi lần đối mặt với Thời Thiên bắt gặp sự lạnh nhạt xa cách của cậu, hắn đều không tự tin, giống như bất cứ lúc nào cậu cũng có thể biến mất, bốc hơi khỏi thế giới của hắn.
Sự thiếu tự tin này bắt nguồn từ Thời Thiên.
Cổ Thần Hoán quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt âm lãnh thâm thúy, trong đầu chợt lóe lên khuôn mặt lãnh đạm của Thời Thiên, bàn tay đặt trên đùi không nhịn được nắm chặt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không sao cả, hắn có thể từ từ tiến tới, luôn có biện pháp khiến cậu tiếp nhận hắn lần nữa.
Cổ Thần Hoán cử động khớp xương cứng ngắc, trầm giọng phân phó, "Phái người thông báo cho Nghiêm Ngũ, trưa mai tôi sẽ an bài cho ông ta gặp Thời Thiên.
Hứa Vực đang lái xe đáp lại, "Rõ."
Cổ Thần Hoán cầm một tờ báo trong xe lên, vừa lật xem vừa hỏi, "Người trong bệnh viện kia tỉnh chưa?"
"Vẫn chưa."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Khi nào tỉnh thì lấy danh nghĩa của tôi đưa sang đó một chút đồ vật. Nhớ kỹ, xuất hiện trước mặt Nguyên Thường Diệu nhiều một chút."
Địa vị của Nguyên gia tại K thị không thể lay động, Nguyên Thương Diệu vẫn là nhân vật có sức ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh, cho nên xã giao là điều nên làm.
"Rõ."
Xe dừng lại trước một khu an dưỡng xinh đẹp có rừng cây có hồ nước, Cổ Thần Hoán vừa bước xuống xe, Chu Khảm bận một thân đồ đen và hai thủ hạ khác ra tận cửa nghênh đón.
Chu Khảm đưa tập văn kiện trong tay cho Cổ Thần Hoán, "Đây là Nghiêm Ngũ sáng nay phái người đưa tới, nói ông ta cảm thấy có vẻ Thần ca rất có hứng thú với chuyện tối hôm trước nên mới cho ngài một phần tư liệu ông ta điều tra được suốt mấy năm qua."
"Nói cách khác những điều ghi trong tài liệu này không rõ thực giả." Cổ Thần Hoán nói, hắn cầm lấy tập văn kiện từ tay Chu Khảm mở ra, nhìn thấy bức ảnh trên trang giấy, lông mày Cổ Thần Hoán khẽ động, ánh mắt nhất thời ảm đạm.
Hai mươi năm trôi qua, nhưng dáng vẻ của cha hắn vẫn nhớ rõ rõ ràng ràng.
Hắn đã từng tìm kiếm di ảnh của cha rất lâu, nhưng thứ mà hắn tìm được chỉ là chút ít hình ảnh còn sót lại trong trí nhớ, hiện tại, gương mặt cha dần dần hiện rõ trước mắt, Cổ Thần Hoán nhớ tới khi còn nhỏ, hắn có một mái ấm hạnh phúc.
Hắn đã qua cái tuổi suy nghĩ bồng bột, sớm luyện thành một thân sắt thép, nhưng tình thân đã mất từ lâu vẫn có thể khiến hắn mềm lòng thương cảm.
Xem nội dung trên mấy tờ giấy, Cổ Thần Hoán cất văn kiện vào cặp giao cho Chu Khảm, khi hắn ngẩng đầu, đôi mắt lại u lãnh sâu không thấy đáy.
"Người ở bên trong?"
"Vâng, ông ta luôn đến đây vào sáng sớm, buổi trưa mới trở về."
Mặc dù cái đài ngắm cảnh nghỉ mát này miễn phí, nhưng các trò chơi trong đó không có gì độc đáo thú vị nên không có người trẻ tuổi nào du ngoạn, chỉ có vài lão nhân tụ hội đánh cờ nói chuyện phiếm, lâu dần, nơi này trở thành chỗ chuyên dùng để tán gẫu của các cụ già.
Chỗ này chỉ cách biệt thự Thời Việt Nam mười mấy phút đi bộ, mỗi sáng ăn xong điểm tâm lão quản gia sẽ đẩy xe lăn đưa Thời Việt Nam đến đây.
Người trong lâm viên này không quen biết Thời Việt Nam, Thời Việt Nam dựa vào khả năng xã giao tốt và tài ăn nói dí dỏm, trong một ngày liền dễ dàng hòa nhập vào đám người này, ông hưởng thụ sự an bình mỗi buổi sáng, tâm vô tạp niệm chơi một bán cờ với những người bạn mới ở lâm viên.
Ông chơi cờ rất giỏi, mỗi lần cùng người khác tranh tài, xung quanh đều có một đám người vây xem.
Xa xa, Cổ Thần Hoán nhìn thấy đình nghỉ mát có một đám người tụ tập, ở giữa là khuôn mặt có chút già nua của Thời Việt Nam, ông hết sức chăm chú nhìn bàn cờ trước mặt.
Cổ Thần Hoán cười lạnh.
Mấy năm trước là một bá chủ dã tâm bừng bừng, cư nhiên cũng có lúc nhàn tản thế này.
Là đáng thương? Hay vẫn là... đáng thương đây?
"Này, các vị lão nhân, mời các vị đi chỗ khác... " Chu Khảm đứng giữa đám người lớn tiếng hô, "Không được nhòm ngó, bên này có chuyện quan trọng, mọi người đi chỗ khác đi... "
Bị Chu Khảm cao to dọa sợ, vòng người dồn dập tản ra, nhìn thấy mấy người thân cao thể tráng toàn thân mặc đồ đen lạnh lùng đứng nhìn liền ngẩn ra, trong đầu nghĩ thầm mấy người này nhìn thế nào cũng không giống người tốt lành gì.
Đám lão nhân sợ sệt vội vàng rời khỏi đình nghỉ mát.
Thời Việt Nam nhìn thấy Cổ Thần Hoán, đầu tiên là cả kinh, sau đó sắc mặt lại khôi phục như thường, ông ngồi yên lặng không nhúc nhích, mặt không đổi sắc thu dọn những quân cờ trắng, thong thả cất từng cái vào hộp cờ.
Người đã tản đi, trong đình chỉ còn lại Thời Việt Nam và Cổ Thần Hoán, Cổ Thần Hoán bước vào ngồi xuống chỗ đối diện Thời Việt Nam.
So với lần trước nhìn thấy Cổ Thần Hoán trong bệnh viện, lần này Thời Việt Nam trấn định hơn, ông không ngẩng đầu, vẫn sắp xếp những quân cờ trắng đâu ra đấy mới chậm rãi hỏi, "Ngươi muốn đánh cờ với ta sao?"
"Nếu ông nói cho tôi những gì tôi cần, có thể tôi sẽ cân nhắc." Cổ Thần Hoán nói, hắn giơ tay ra hiệu cho Chu Khảm, Chu Khảm lập tức hiểu ý mở tập văn kiện ra đặt trước mặt Thời Việt Nam.
Chỉ hơi quét mắt liếc một cái, Thời Việt Nam liền rõ ràng tất cả.
"Có vẻ ông không chột dạ chút nào." Nụ cười trên mặt Cổ Thần Hoán biến mất, "Ông đã ngờ tới tôi sẽ vì việc này mà đến tìm có phải không?"
"Sao ngươi điều tra ra chuyện này?"
"Thời Việt Nam, tôi sẽ không trả lời ông bất kỳ vấn đề không quá quan trọng nào." Khóe miệng Cổ Thần Hoán nguy hiểm vung lên, "Tôi chỉ muốn biết chân tướng, căn cứ vào tài liệu này, Hàn Nham Thần là khóa vương được ông mời đến thiết kế khóa chống trộm dưới danh nghĩa bảo tiêu, hơn nữa thời gian ông mời ông ấy là sau sinh nhật một tuổi của con trai ông, cho nên việc Hàn Nham Thần vì bảo vệ con trai ông mà chết là hoàn toàn không đúng sự thật. Thời Việt Nam, tôi đã quá xem thường ông rồi."
Biết sự việc bại lộ, Thời Niệt Nam cũng không hoang mang, ông lạnh nhạt nhìn Cổ Thần Hoán, chậm rãi mỉm cười, "Ta lừa gạt ngươi bởi vì ta cảm thấy, ngươi cũng đang lừa gạt ta."
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.