Không tới mười phút, Hồng Vạn đã trở lại, sắc mặt so với trước khi ra ngoài còn khó coi hơn, hắn nhăn chặt mày, miệng lầm bầm chửi bới điều gì không rõ rồi lại một lần nữa ngồi xuống ghế, đưa tay lên huyệt Thái Dương xoa xoa.
"Cậu đi đi." Hồng Vạn dựa người vào ghế, mất kiên nhẫn phất tay về phía Thời Thiên đang đứng trước bàn.
"Đi?" Thời Thiên cau mày, "Tôi còn chưa viết giấy nợ."
"Lão tử không có tiền cho cậu mượn, viết cái gì mà viết!" Hồng Vạn cao giọng, sắc mặt hung dữ, "Bảo cậu đi cậu điếc à? Cút!"
Thời Thiên hoảng hốt, cậu cố gắng duy trì vẻ mặt trấn định, lễ phép hỏi dò, "Không phải đã bàn bạc xong rồi sao? Sao đột nhiên lại..."
"Cậu là con trai của lão Thời gì gì đó phải không?" Hồng Vạn nhếch đôi mày rậm, quát ầm lên, "Tôi và lão già đó có huyết hải thâm cừu, cho nên không thể giúp đỡ con trai lão, hiểu chưa?"
Thời Thiên cố gắng áp chế tâm tình kích động nhưng giọng nói vẫn lộ ra cỗ tức giận, "Ngài đến cả tên đầy đủ của cha tôi còn không nói được, sao có khả năng có huyết hải thâm cừu với ông ấy? Đây chỉ là cái cớ không muốn cho tôi mượn tiền phải không?"
"Con mẹ nó! Lão tử không cho mượn chính là không cho mượn, không rảnh giải thích rõ ràng với nhóc con vắt mũi chưa sạch, nói cho mà biết, tất cả những nơi cho vay nặng lãi ở K thị và Lâm thị đều có người của lão tử, lão tử đã nói với bọn họ chỉ cần là cậu mượn thì một xu cũng không vay nổi."
"Anh...." Lời ra đến miệng đều bị Thời Thiên cưỡng ép nuốt trở vào, cậu không thể chọc giân Hồng Vạn, Hồng Vạn là người duy nhất có thể cho cậu vay tiền, lúc trước nhờ chỗ cho vay nặng lãi này cậu mới không lập tức tuyệt vọng, cũng là bởi nghe nói Hồng Vạn có rất nhiều tiền, người nào tới cũng được, cậu mới xác định xế chiều hôm nay sẽ nộp tiền phẫu thuật và phí sinh hoạt cho cha.
Nếu Hồng Vạn không cho vay, cậu sẽ thật sự rơi vào tuyệt vọng mất.
Cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn cha chết đi.
Chuyện này... tuyệt đối không thể!
"Xin lỗi Hồng ca, tôi vừa nãy có chút sốt ruột, khẩu khí mới không tốt như thế, thật sự xin lỗi." Thời Thiên âm thầm đè chặt cơn nóng giận, biểu tình khiêm tốn, thanh âm kính cẩn, "Nếu ngài cảm thấy tôi mượn quá nhiều, tôi có thể bớt đi một trăm vạn, chỉ mượn một trăm ba mươi vạn thôi được không? Ngài yên tâm, tôi sẽ không rời khỏi K thị, ngài không cần lo lắng tôi sẽ trốn nợ, tôi nhất định... " TruyenLau.com
"Cậu khỏi cần đứng đây múa mép khua môi, nói không cho mượn là không cho mượn, đừng cố thương lượng gì hết!"
"Tôi... tôi thật sự cần số tiền kia, cho nên van cầu Hồng ca có được hay không, cầu ngài cho tôi...."
"Bảo cậu cút đi cậu còn đứng ở đây làm gì? Chẳng lẽ phải gọi người lôi ra ngoài cậu mới chịu đi!"
TruyenLau.com
Thời Thiên thấy Hồng Vạn thái độ kiên quyết, liền biết có nói nữa cũng không thay đổi được gì, cậu không cam lòng đứng trước bàn, nắm tay siết chặt bên người, giọng nói kìm nén, "Ngài có thể không cho tôi vay, nhưng tại sao lại ra lệnh cho cả những nơi khác cũng cự tuyệt tôi?
"Mẹ nó! Đã bảo là tôi cùng với lão Thời gì gì đó có huyết hải thâm cừu, cậu là con của ông ta, lão tử đương nhiên không cho cậu toại nguyện!"
Hồng Vạn không muốn cùng Thời Thiên tiếp tục tranh luận, hắn gọi thủ hạ luôn túc trực ngoài cửa vào phòng, muốn người đó cưỡng ép kéo Thời Thiên ra ngoài. TruyenLau.com
Thời Thiên gạt tay người đang muốn lôi kéo mình, cậu quay đầu lạnh lùng nhìn Hồng Vạn, gằn giọng, "Vậy ít nhất hãy nói cho tôi biết, tại sao anh ra ngoài một chuyến vừa về đã trở mặt, thậm chí còn biết cha tôi họ Thời?"
Hồng Vạn trước và sau khi ra khỏi cửa thái độ khác biệt rất lớn, Thời Thiên khẳng định, vừa nãy Hồng Vạn đã gặp mặt một người nào đó, hơn nữa người đó là cố ý nhắm vào cậu!
Hồng Vạn không nói gì, chỉ lệnh cho hai tên thủ hạ "mời" Thời Thiên ra ngoài.
Ra khỏi quán bar, sắc mặt Thời Thiên thay đổi từ phẫn nộ đến hoảng loạn, cuối cùng chuyển thành tái nhợt bất lực, cậu quay người từng bước đi về phía cửa, thân ảnh đẹp đẽ nhỏ gầy run rẩy như lá rụng trước gió.
Thời Thiên đứng trong con ngõ hẻm không người trước một bức tường đầy những hình vẽ nguệch ngoạc, một tay chống lên mặt tường, đầu rũ xuống, ánh mắt không tiêu cự thả rơi trên mặt đất, vừa giống như đang suy tư, lại vừa giống như đang muốn giảm bớt cảm giác đau đớn đến tê dại từ lòng bàn chân lan khắp cơ thể.
Thời Thiên đột nhiên phát hiện, cậu có thể sống qua bốn năm nay, là bởi vì trong suốt bốn năm đó cậu chưa từng gặp cái gì có thể ép cậu tới tuyệt lộ, dù đã chịu không ít khổ, nhưng cậu chưa từng có cảm giác sợ hãi đối với tương lai của chính mình, lý trí cùng sự bình tĩnh luôn giúp phai nhạt phần nào nỗi thống khổ, khoảng thời gian mệt mỏi đến cực điểm nhiều nhất cũng chỉ là đứng dưới vòi hoa sen khóc rống, sau đó, tất cả lại như lúc ban đầu.
Nhưng bây giờ.....
Thời Thiên ngồi trên băng ghế dài trong một công viên nhỏ, rút điện thoại di động nhìn vài cái tên hiện trên màn hình, cậu không có bạn bè nhà giàu, những công tử quý tộc trước kia thường xuyên lai vãng giờ đã chẳng thấy tăm hơi, thậm chí làm thế nào để liên lạc với bọn họ, Thời Thiên cũng không biết.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Thời Thiên không cố suy nghĩ xem ai có thể tình nguyện cho cậu mượn nhiều tiền như vậy, trong lúc vô tình quên đi một người cực kỳ quan trọng, Nguyên Hiên. Có lẽ là vì Nguyên Hiên để lại ấn tượng không quá sâu sắc trong lòng Thời Thiên, cho nên cậu chỉ coi hắn như người qua đường hoặc đồng sự, nhẹ nhàng lướt qua trong đầu, rất khó nghĩ đến chuyện nhờ vả.
Hoặc cũng có thể, Thời Thiên cảm thấy ai đó cố ý chặn mọi con đường kiếm ra tiền của cậu, có nghĩ đến ai cũng vô dụng, cho nên đơn giản là không cần nghĩ thêm nữa.
Dựa vào người không bằng dựa vào mình, Thời Thiên luôn thờ phụng câu nói này trong lòng, bởi cậu tin tưởng thứ con người cần khắc phục không phải là khó khăn, mà là loại cảm giác sợ hãi mềm yếu khi đối mặt với chính khó khăn đó, chỉ cần có một trái tim vững vàng thì sẽ luôn tìm thấy ánh sáng trong bế tắc.
Thế nhưng hiện tại, mỗi lần cậu đào ra được một tia sáng, sẽ có người không chút lưu tình lại một lần nữa lấp kín, ép bức đến nửa bước cũng đi không nổi.
"Còn bày đặt điệu thấp." Thời Thiên nở nụ cười tái nhợt nhìn mặt đất chăm chú, lẩm bẩm một mình, "Cổ Thần Hoán, tưởng tôi không biết là anh sao?"
Thời điểm không thể tự mình đứng lên đành phải tới cầu viện anh.
Đây chính là điều anh muốn phải không?
Câu nói "Không ai nợ ai" chỉ là anh đang thăm dò, thăm dò tôi khi không có sự giúp đỡ của anh còn cố giãy dụa đến khi nào.
Kết quả anh vẫn là không nhịn được phải ra tay, bởi vì người tôi tìm đến không phải là anh, khiến anh cảm thấy mình thất bại, thậm chí còn nghĩ tôi đang cố tình khiêu khích anh.
Cổ Thần Hoán, tôi tới cầu anh.
Không phải là cầu xin anh đưa tay giúp đỡ, mà là cầu anh buông tha tôi, bởi tôi biết, nếu không đạt được hiệu quả mong muốn, anh mãi mãi sẽ không buông tay.
Mục đích bức ép tôi như vậy, chính là vì muốn thay đổi vị trí, một lần nữa tái hiện lại cảnh tượng bốn năm trước sao?
Thời Thiên ngồi lại công viên rất lâu, hai tay đặt lên trán dùng sức xoa bóp, làm dịu cơn đau kịch liệt đang tranh đấu trong đại não, đau đến muốn bạo phát.
Tư duy khi rơi vào tuyệt cảnh càng giống như đang dày vò, lại tra tấn này làm Thời Thiên cảm thấy cực kì vô lực.
Bệnh viện gọi điện thoại thúc giục, Thời Thiên lần đầu tiên trong đời dùng giọng điệu mềm yếu khẩn cầu, xin cho cậu hoãn hai ngày, à không, chỉ một ngày nữa thôi.
Thời Thiên đột nhiên thất tín khiến người của bệnh viên vô cùng khó chịu, chuyên gia giải phẫu nước ngoài đã xuống máy bay, lúc này, bọn họ không biết giải thích với chuyên gia thế nào cho phải.
Thời Thiên đến bệnh viện, cả người mỏi mệt bị bệnh viện trách cứ cũng không phản bác, cuối cùng viện trưởng phải đưa chuyên gia về nước, dùng số tiền Thời Thiên giao cho làm phí di chuyển, mặc dù vậy, bệnh viện vẫn phải bù vào một chút mới đủ.
Thời Thiên biết đây là bước đi sai lầm nhất của cậu, lúc trước thề non hẹn biển rằng sẽ nộp toàn bộ viện phí vào xế chiều ngày hôm nay, giờ lại vì câu nói đó mà làm cho tình cảnh đã nguy cấp lại càng thêm nghiêm trọng.
Thời Thiên rốt cuộc không bỏ ra nổi một phân tiền, bất kể là tiền nằm viện hay là tiền thuốc thang đắt đỏ, bệnh viện dường như không muốn thúc giục nữa, chỉ yêu cầu nếu hai ngày tới còn chưa có đủ Thời Việt Nam bắt buộc phải đi. Mặc dù có thể trì hoãn thêm hai ngày, Thời Thiên vẫn là triệt để bất lực, bởi nơi duy nhất chịu tiếp nhận cha cậu sắp không còn nữa.
Lúc này Thời Thiên mới phát hiện, trước kia chính mình đấu tranh với Cổ Thần Hoán có bao nhiêu ngu xuẩn, cậu không nên dây vào Cổ Thần Hoán, vô luận có cỡ nào phẫn nộ khi bị hắn lừa dối, giữ lấy cao ngạo trong lòng mà đấu tâm tư với hắn.
Rõ ràng tư cách để kiêu ngạo đã không còn mà vẫn như trước cố chấp giữ lấy, bây giờ ngẫm lại, tư cách kiêu ngạo của cậu đã mất đi, vậy cậu lấy tư cách gì mà kiêu ngạo trước mặt người khác!
Nếu như ngay từ khi bắt đầu đã mặc cho hắn giẫm đạp, e rằng cuộc sống của cậu sẽ rất thảm thương, nhưng ít nhất cha cậu sẽ không rơi vào hiểm cảnh như bây giờ. Là do quá bận tâm đến tôn nghiêm mới có thể bị chính bản thân mình ép vào tuyệt lộ.
Oán người khác, chi bằng tự oán chính mình.
Thời Thiên không nói gì trước mặt Thời Việt Nam, thậm chí cậu còn không cho lão quản gia biết cuộc đối thoại giữa mình và bác sĩ. Bước vào phòng bệnh, Thời Thiên thấy cha vẫn còn đang say giấc.
Do bệnh tật kéo dài, Thời Việt Nam mỗi ngày phần lớn thời gian đều nằm mê man trên giường bệnh. Thời Thiên nhăn mi, chậm rãi tới bên giường ngồi xuống, ôn nhu nhìn người cha già nua gầy yếu. Hồi lâu sau, Thời Thiên đưa tay xoa xoa đôi mắt đau nhức, đứng dậy lặng lẽ rời khỏi phòng.
Cổ Thần Hoán.
Tôi tới cầu xin anh...
Những gì anh muốn, tôi cho anh tất cả...
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.