Edit: Phương Vũ LustLeviathan
Cổ Thần Hoán dìu Thời Thiên lên lầu, nhưng khi đến nơi cậu lại do dự không lập tức mở cửa, bởi cậu không muốn cho Cổ Thần Hoán vào, tuy hiện tại hắn là ân nhân đã cứu mạng cậu.
Thời Thiên thừa nhận, nếu cậu là Cổ Thần Hoán cũng chưa chắc có thể rộng lượng được như hắn, tha thứ cho người đã từng trào phúng nhục nhã, lãnh huyết coi thường người mẹ đang bệnh nặng của mình, thậm chí vào thời khắc nguy hiểm còn kịp thời đến cứu. Chính vì Thời Thiên thấy cậu không làm được cho nên mới cảm thấy việc Cổ Thần Hoán bỏ qua mọi hiềm khích rất không bình thường.
Tuy rằng, cậu không biết không bình thường ở chỗ nào.
"Đêm nay cảm ơn anh." Thời Thiên lần nữa nói tạ ơn, thanh âm rất nhẹ, cũng rất khách khí, chỉ là sắc mặt có chút mất tự nhiên, "Trời không còn sớm, anh về trước đi."
"Được." Cổ Thần Hoán nhẹ giọng nói, "Vậy tôi về trước, cậu nghỉ ngơi thật tốt, đừng ngủ quá muộn."
Cổ Thần Hoán nói xong liền quay người chuẩn bị đi, theo chuyển động của thân thể, Thời Thiên nhìn thấy tay áo Cổ Thần Hoán có một chỗ bị xé rách, màu sắc hơi sẫm, hình như do nhiễm đầy máu.
"Anh bị thương." Thời Thiên cả kinh, vội vàng đi đến bên cạnh Cổ Thần Hoán, dùng tay nhẹ nhàng vuốt lên vết rách, quả nhiên, lòng bàn tay dính đầy máu tươi. Sắc mặt Thời Thiên rất khó coi, cậu không nghĩ tới, Cổ Thần Hoán vì cứu mình mà bị thương.
"Một vết xước nhỏ thôi." Cổ Thần Hoán khẽ cười nói, "Đối với tôi mà nói, cái này chẳng là gì, trước đây khi bảo vệ cậu, vết thương do súng đạn cũng đã chịu qua."
Cố ý đem chuyện đã qua phong khinh vân đạm kể lại, Cổ Thần Hoán quả nhiên thấy sắc mặt Thời Thiên biến đổi, mặc dù không biết đó có phải là hổ thẹn hay không, nhưng Cổ Thần Hoán có thể chắc chắn, cảm giác đề phòng của Thời Thiên so với ngày đầu gặp mặt đã bớt đi rất nhiều.
Cổ Thần Hoán rất rõ ràng, Thời Thiên đối với hắn có ghét bỏ và cảnh giác, đa số là vì cậu cho rằng hắn trả thù chuyện bốn năm trước, muốn đánh phá nội tâm kiên định đó thì phải cho cậu biết, hắn bây giờ so với trả thù, càng muốn hữu hảo hòa bình ở chung với cậu.
"Nếu không anh vào đi, để tôi giúp anh băng bó." Thời Thiên lo lắng nói, "Dù sao cũng vì cứu tôi nên mới..... "
"Không có chuyện gì." Gương mặt cương nghị lãnh khốc nụ cười nhu hòa mê hoặc lòng người, Cổ Thần Hoán vỗ nhẹ vào vai Thời Thiên, "Tôi đi đây." Nói xong, hắn mỉm cười từ bên cạnh cậu bước qua.
Thời Thiên nhìn bóng lưng Cổ Thần Hoán mãi đến tận khi biến mất mới hoảng hoảng hốt hốt mở cửa nhà trọ nhấc chân đi vào.
Website TruyenLau.com
Cậu bắt đầu có chút do dự với phán đoán của mình về Cổ Thần Hoán lúc trước, có lẽ cậu không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người hắn, cho dù là Cổ Thần Hoán có muốn trả thù chăng nữa thì loại suy đoán này có chút lấy lòng tiểu nhân đi đo bụng quân tử.
______
Cổ Thần Hoán ra ngoài, gương mặt kiên quyết mất đi biểu tình, hắn đưa tay vào vết rách trên tay áo lấy ra một túi máu nhỏ đã bị phá hỏng, tiện tay ném vào thùng rác dưới lầu.
______
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sáng ngày thứ hai, Cổ Thần Hoán đến nhà Thời Thiên nhưng không vào, hắn chỉ đến đưa các loại dược phẩm thuốc trị thương đắt giá cho cậu, thân thiết hỏi vài câu liền nói có công việc cần xử lý rồi vội vã rời đi.
Ngày thứ ba, Cổ Thần Hoán không đến tìm Thời Thiên, nhưng sau bữa cơm chiều, hắn lại nhắn tin cho cậu, chỉ là một câu an ủi đơn giản: Đã khá hơn chưa?
Thời Thiên vừa mới để điện thoại di động xuống chuẩn bị nghỉ ngơi, liền nhận được tin nhắn, sau khi nhìn vào bốn chữ trên màn hình thật lâu, Thời Thiên đặt điện thoại xuống, trong lòng có chút phiền muộn. Cậu không ngừng trở mình, nhưng mãi không buồn ngủ, hai tiếng sau, Thời Thiên cầm lấy chiếc điện thoại đặt cạnh giường nhắn lại cho Cổ Thần Hoán một chữ: Ân. Nguồn copy từ TruyenLau.com
______
Lại là một buổi tiệc, Cổ Thần Hoán đưa Thời Thiên đi cùng, lần này, hắn đối với cậu càng ôn nhu, trước mặt người khác, Thời Thiên thân mật với Cổ Thần Hoán, người đi rồi, cậu mặc dù vẫn thờ ơ nhưng giọng nói đã không còn xa cách như trước.
"Thật không nghĩ tới anh nhảy tiêu chuẩn như vậy. Tôi tưởng anh chỉ có thể đánh đánh giết giết." Thời Thiên ngửa đầu nhìn Cổ Thần Hoán cộng đồng vũ động cùng mình dưới nền nhạc du dương, cười nhạt nói.
"Mới học được mấy ngày." Cổ Thần Hoán khẽ cười, "Tôi chỉ di chuyển theo bước chân cậu, không tính là tiêu chuẩn."
Cổ Thần Hoán khoát một tay lên eo Thời Thiên, tay còn lại đan vào tay cậu, đây là lần đầu tiên hắn và Thời Thiên làm ra động tác thân mật như vậy, mấy phút đầu, sắc mặt Thời Thiên không dễ chịu, tựa hồ đang cố nén không khỏe trong lòng, nhưng dần dần, thân thể theo dẫn dắt của Cổ Thần Hoán ăn ý qua lại, loại cảm giác mất tự nhiên cũng không còn nữa.
Tay Cổ Thần Hoán đặt trên eo Thời Thiên rất nhẹ, như đang chậm rãi xoa nơi đó khiến cậu dỡ xuống không ít phòng bị. Thời Thiên vốn chán ghét cùng người đồng giới có loại tiếp xúc mập mờ, nhưng Cổ Thần Hoán động tác lại làm cậu cảm thấy rất tự nhiên.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Cổ Thần Hoán, anh ôn nhu như vậy với tất cả mọi người sao?" Thời Thiên nhẹ giọng hỏi, mang theo chút thăm dò.
Cổ Thần Hoán cúi đầu nhìn Thời Thiên, tựa tiếu phi tiếu trả lời, "Nam nhân ôn nhu với tất cả mọi người không thích hợp sống trong hắc đạo."
Nói cách khác, tôi chỉ ôn nhu với một mình cậu.
"Khi anh ôn nhu với một người như với tôi lúc này, là vì anh tâm huyết dâng trào muốn tìm lạc thú, hay là vì..... "
"Vậy khẳng định vế sau." Cổ Thần Hoán khẽ cười cắt ngang, "Tôi không thích tâm huyết dâng trào, mỗi một việc tôi làm, đều trải qua đắn đo suy nghĩ."
Thời Thiên cười một tiếng, tiếp tục nói, "Anh hãy nghe tôi nói hết, tôi muốn nói chính là, hay bởi vì anh muốn đổi phương thức đùa bỡn người đó."
"Thời Thiên, cậu biết người thông minh sẽ sai lầm vào lúc nào không?" Cổ Thần Hoán cao thâm cười nhạt.
"Ý anh là tôi quá thông minh?"
Nhìn Cổ Thần Hoán chỉ cười không nói, Thời Thiên liền biết mình đã đoán đúng, có chút lúng túng, bởi cậu cảm thấy tư tưởng của mình hẹp hòi, thực sự dùng lòng tiểu nhân đi đo tâm tư Cổ Thần Hoán.
Đêm nay, Cổ Thần Hoán đưa Thời Thiên đến tận cửa nhà mới rời khỏi, trước khi đi hẹn Thời Thiên ngày mai cùng ăn tối, cậu không từ chối, nhưng lại do dự hồi lâu mới đáp ứng.
Trước đây, bất cứ chuyện gì, dù đồng ý hay không, Thời Thiên đều không do dự, đột nhiên thành như vậy, cậu có chút xem thường chính mình.
Đây là, làm sao vậy?!
_____
Bữa tối ngày hôm sau, Thời Thiên rốt cuộc nhịn không được hỏi, "Cổ Thần Hoán, trực tiếp nói cho tôi biết, sao lại tốt với tôi như vậy?"
"Bởi vì..... " Cổ Thần Hoán cười khẽ, nhẹ giọng, "Yêu so với hận tốt hơn."
"........"
"Thời Thiên, có lẽ là thiên tính hoặc do bản năng, tôi vẫn luôn coi em là thiếu gia của mình, làm tôi không nhịn được muốn bảo hộ, cho nên Thời Thiên, tôi bây giờ muốn bảo vệ em."
_______
Đêm nay, Thời Thiên mất ngủ, câu nói kia của Cổ Thần Hoán "Yêu so với hận tốt hơn", "Muốn bảo vệ em" vẫn luôn lảng vảng trong đầu cậu, Thời Thiên không hiểu tại sao Cổ Thần Hoán lại yêu mình, lúc trước hắn rõ ràng nói sẽ không thay đổi cái nhìn về cậu, nhưng hắn thật sự còn có thể xem cậu như thiếu gia sao?
Bốn năm qua, Thời Thiên chưa bao giờ được người khác quan tâm như Cổ Thần Hoán, thế giới lạnh lùng với cậu, cậu cũng lạnh lùng đối với thế giới, sinh hoạt máy móc, mỏi mệt vượt qua những tháng ngày bận rộn, thần sắc càng thêm thanh lãnh, tâm tưởng càng thêm kiên cố, rất nhiều lúc cậu cảm thấy mình lạnh lẽo, là loại cảm giác vắng lặng từ sâu thẳm linh hồn, làm cậu không tìm được cách nào để tự sưởi ấm chính mình.
Có biết bao nhiêu người quên mất cậu từng là thiếu gia mười ngón không dính nước mùa xuân, sinh ra đã được hưởng cuộc sống xoa hoa vô tận, lại có ai biết rằng, con người ấy bốn năm qua đã chịu đựng bao oan ức cùng thống khổ.
Rất nhiều lúc, cậu không phải kiên cường, mà là không thể không kiên cường.
"Thời Thiên" Thanh âm Cổ Thần Hoán từ tính gợi cảm, hai mắt sâu ấm áp mê người, hắn nhẹ nhàng xoa gương mặt Thời Thiên thoáng lạnh lẽo, nhẹ giọng nói, "Em là thiếu gia của tôi cả đời này."
Tay Cổ Thần Hoán có lớp chai rất mỏng do dùng súng, Thời Thiên lại cảm thấy bàn tay xoa trên mặt mình thật thoải mái, ấm áp mà thuần hậu, khiến lòng cậu thấy rất chân thực.
Vốn tưởng rằng thế giới này đều coi cậu như chó sa xuống nước, không nghĩ tới..... Thật tốt.
Cảm giác này, thật sự khiến người ta dễ dàng trầm mê.
Thời Thiên thuận theo Cổ Thần Hoán xoa xoa, đem gò má chậm rãi kề sát lồng ngực rộng rãi của hắn, cậu không nghĩ tới chỉ là một cái ôm đã làm mình an lòng đến vậy, giống như con thuyền nhỏ phập phù lênh đênh rốt cuộc tìm thấy bến đỗ, trên bờ, ánh nắng chan hoà.
"Cổ Thần Hoán, để tôi ôm anh thêm chút nữa."
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.