Edit: Phương Vũ LustLeviathan
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Thời Thiên bước nhanh về phía Cổ Thần Hoán, càng lúc càng nhanh. Càng tới gần thân hình cao lớn của Cổ Thần Hoán, tâm trạng hỗn loạn do vừa mới bị mọi người sỉ nhục của Thời Thiên dần bình tĩnh trở lại. Lúc này Thời Thiên chỉ muốn nắm chặt tay Cổ Thần Hoán, dừng lại tất cả những lời xì xào bên tai, giống như bốn năm trước, vào những lúc cậu tối bất an, hắn sẽ luôn chở che không chút do dự,bất luận là có bao nhiêu người muốn tổn thương, Cổ Thần Hoán sẽ luôn dùng cả tính mạng để bảo hộ cậu chu toàn.
Khi đó, chán ghét hắn, nhưng cũng vô tình, tin cậy hắn!
Tới gần Cổ Thần Hoán, cảm giác áp lực quấn lấy lấy con tim chậm rãi biến mất, Thời Thiên nhẹ nhàng thở ra một hơi, nụ cười an lòng dần dần mạn khai trên khuôn mặt xinh đẹp,Thời Thiên theo bản năng vươn tay muốn chạm đên Cổ Thần Hoán.
Đáng tiếc, hai tay rơi khoảng không! Bởi tay Cổ Thần Hoán đột nhiên vung lên như cây cung nhanh chóng uốn lượn, bàn tay tràn ngập sức mạnh giáng xuống như tên bắn!
Ánh mắt Thời Thiên chuyển từ nghi hoặc đến kinh ngạc, cậu khó tin sững sờ nhìn bàn tay to lớn đến gần, thân thể cứng ngắc bất động.
Chát! Một cái tát vang dội! Mặt Thời Thiên bị Cổ Thần Hoán đánh nghiêng sang một bên.
"Thì ra cậu chính là con trai của Thời Việt Nam." Thanh âm trầm thấp, lạnh như băng phảng phất không mang một tia nhiệt độ.
Tầm mắt biến đen, dòng máu nóng rực trong cơ thể đình chỉ lưu động, Thời Thiên chỉ cảm thấy nửa bên mặt như bị một khối thép đỏ hung hăng ấn xuống.
Chậm rãi, Thời Thiên quay đầu lại, ánh mắt tổn thương xen lẫn kinh ngạc nhìn Cổ Thần Hoán, gương mặt in sâu trong đáy mắt cậu, có mị lực lạnh lùng, đẹp đẽ như đao khắc, không còn bất kỳ biểu lộ gì, ngoài lạnh lẽo, cứng rắn, chỉ có một loại tâm tình Thời Thiên có thể nhìn ra được chôn sâu dưới tròng mắt u lãnh, sự trào phúng của kẻ thắng cuộc.
Cảm giác đau đớn quá muộn màng, Thời Thiên lúc này mới phát giác nỗi đau trên khuôn mặt đã lan tràn đến mọi tế bào, trong thinh lặng, toàn thân đều nổi lên loại thống khổ chua xót như muốn nứt vỡ!
Hắn sớm đã biết thân phận thật của cậu, vậy mà giờ khắc này lại làm bộ dối gạt mọi người. Nguyên lai hắn cũng sẽ diễn kịch, hơn nữa còn diễn đến chân thật như vậy.
Thật là kế hoạch lớn, hạ mình bồi cậu một tháng trời, cuối cùng phái ra hai người vạch trần thân phận giữa yến hội. Chỉ đơn giản như vậy đã có thể khiến cậu trở thành đối tượng căm hận trong mắt tất cả thương gia chính trị, cũng là thành trò cười trong mắt hắn!
Không cần ngu xuẩn hỏi nam nhân này tại sao lại đánh cậu, không cần nực cười hỏi hắn rốt cuộc coi cậu là gì, bởi cái tát vừa rồi đã cho cậu toàn bộ đáp án!
Thời Thiên nở nụ cười, nụ cười trên gương mặt xinh đẹp từ bi thương chuyển thành xán lạn, lại tới ôn hòa, bàn tay che nửa bên mặt bị đánh hạ xuống, Thời Thiên vô lực thả tay xuống, cậu vẫn đứng thẳng không nói một lời, không cười không khóc, cứ như vậy lặng lẽ nhìn Cổ Thần Hoán,tựa như nỗi đau vừa rồi chỉ trong nháy mắt đã tan biến.
Ánh mắt Thời Thiên ôn hòa như đã từ bỏ giãy dụa, Cổ Thần Hoán chỉ cảm thấy như có một cây trâm rất nhỏ đâm vào lòng hắn, khó mà phát hiện.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Cậu gạt tôi nói cậu tên Dương Thiên, tôi thấy cậu đáng thương mới chiếu cố cậu, không nghĩ tới cậu chính là người của Thời gia năm đó." Thanh âmCổ Thần Hoán trầm thấp, không quá to, nhưng cũng đủ để tất cả mọi người đang có mặt trong bầu không khí yên tĩnh này có thể nghe được rõ ràng.
"Cha cậu Thời Việt Nam khi ấy tiếng xấu lan xa, gây biết bao cừu hận. Cậu cho rằng, sau khi biết được thân phận của cậu rồi, tôi vẫn còn có thể bao che cho cậu được nữa sao?" Trầm thấp tự thuật mang theo chút giận dữ, Cổ Thần Hoán mặt không thay đổi nhìn Thời Thiên, lạnh lùng cứng rắn phun ra ba chữ, "Cút cho tôi!"
Cổ Thần Hoán vừa dứt lời, tất cả mọi người bắt đầu dùng loại ánh mắt cực kỳ chán ghét nhìn về phía Thời Thiên, chửi mắng cậu vô liêm sỉ, là nam nhân hạ tiện vì giàu sang mà không chừa thủ đoạn, cộng thêm nỗi oán hận đối với Thời Việt Nam, những lời sỉ vả nhục nhã cứ thế tuôn ra.
"Tôi đã bảo mà, cậu ta nhất định đã lừa gạt Cổ lão bản, cho rằng chỉ cần thay tên là đổi đời luôn hay sao?"
"Tôi nghĩ cậu ta đã quen được sống như thiếu gia cho nên mới không cam lòng đi làm cẩu."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ha ha, hiện tại Thời Việt Nam không có cách nào cho cậu ta tiền hưởng thụ, cậu ta liền đi bợ đỡ người khác."
"Vừa nãy không phải hung hăng lắm sao? Còn nói cái gì là người của Cổ lão bản, thật đúng là biết thếp vàng lên mặt a."
"Bây giờ ai cũng biết thân phận của nó rồi, có giả vờ ngây thơ cũng vô dụng." Website TruyenLau.com
"Cậu ta căn bản không xứng đứng ở chỗ này, lão già Thời Việt Nam kia chết rồi, sao có thể để con trai lão ta áo quần là lượt hưởng thụ?!"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Cổ lão bản không phải đã bảo cút đi sao, vẫn đứng im như đầu gỗ."
"... "
Thanh âm chửi rủa không lớn nhưng những lời phỉ nhổ vẫn lấp đầy trong tai Thời Thiên, làm cậu có cảm giác mất trọng lượng chưa từng có, muốn bám lấy thứ gì đó giữ vững thân thể, nhưng quanh người chẳng một ai nguyện ý.
Thời Thiên chưa bao giờ bị nhiều người vây quanh thóa mạ như vậy, bốn năm trước, cậu dùng tốc độ nhanh nhất biến mất khỏi tầm mắt mọi người cũng chính là vì sợ gập phải tình cảnh này, bị một đám phú lưu thương gia giào có trào phúng, bị đám người cao cao tại thượng dùng sức đạp lên.
Thời Thiên không muốn thừa nhận, cậu rất sợ, bốn năm qua mỗi phút mỗi giây cậu đều sợ hãi, sợthứ gì đó hư huyễn mà lạnh lẽo, làm cậu cảm thấy bất lực, có cảm giác cậu phải đơn độc chống lại cả thế giới này.
Thời Thiên không rõ đó là thứ gì, cậu chỉ biết, lúc này đây, khi đối mặt với Cổ Thận Hoán, trái tim mềm mại rộng mở đang bị giày xéo, chia năm xẻ bảy.
Khóe môi tái nhợt giương lên, nụ cười nhỏ bé mà kiên định. cậu thản nhiên nhìn Cổ Thần Hoán, hồi lâu mới nhẹ nhàng mở miệng, bình tĩnh hỏi hắn, "Cổ Thần Hoán. Tôi chỉ muốn hỏi anh một chuyện."
Sắc mặt Cổ Thần Hoán có chút lãnh. Hắn không ngờ phản ứng của Thời Thiên lại như vậy. Cậu không hoảng loạn, không khóc lóc, bị hắn vu hại như thế, cậu không vội vàng giải thích, mà chỉ bình tĩnh mở miệng.
Cổ Thần Hoán không tỏ vẻ gì, Thời Thiên tiếp tục nói, thanh âm rất nhẹ, "Một thánh trước, anh cứu tôi từ tay đám cướp, lần đó, cũng là giả sao?"Không phải cậu đang ôm hy vọng Cổ Thần Hoán vẫn còn thích mình, Thời Thiên chỉ đơn thuần muốn biết cậu có nợ hắn hay không.
"Câu hỏi này thật ngu xuẩn." Thanh âm Cổ Thần Hoán trầm thấp không một tia nhiệt độ, "Cậu, cút đi!"
Thời Thiên nhẹ nhàng nở nụ cười quay lưng đi về phía lối ra, cậu nhìn cánh cổng phía trước, sắc mặt bình thản, cắn chặt hàm răng nhịn lại nước mắt chua xót dâng đầy hốc mắt. Cậu không thể khóc, cũng không có lý do gì để khóc, vô luận mỗi bước đi có bao nhiêu khó khăn cậu cũng không thể rơi nước mắt đù chỉ là một giọt. Cuộc sống chính là như vậy, nếu không có đủ dũng khí, sẽ chẳng ai thay mình kiên cường.
Một ly vang đỏ hắt tới, dịch rượu thuận theo gò má Thời Thiên chảy xuống nhuộm đỏ cả bộ âu phục trắng, khiến cậu trông có chút chật vật.
"Trước kia Thời Việt Nam suýt nữa hại lão tử tan cửa nát nhà, con trai lão ta cũng đừng mong được sống dễ chịu!"
Thời Thiên không biết đây là tiếng rống giận của kẻ nào, bởi hai mắt cậu vẫn dán chặt vào dảm cỏ cuối tòa bảo thự, cậu không muốn quay đầu, thậm chí không muốn chớp mắt, hiện tại, Thời Thiên chỉ muốn an tĩnh rời khỏi nơi này, chỉ muốn như vậy mà thôi.
Có lẽ là do người vừa rồi dẫn đầu, những kẻ khác có thù oán với Thời Việt Nam cũng đem rượu hất về phía Thời Thiên kèm theo tiếng mắng chửi không chút khách khí.
Sắc mặt Thời Thiên ngày càng tái nhợt, cậu không chút phản ứng nhận lấy bốn phía nhục nhã, bước chân vững vàng, từng chút hướng ra cửa.
Cổ Thần Hoán nhìn bóng lưng cô đơn của Thời Thiên chậm rãi đi xa, đột nhiên cảm thấy trong tâm như có bức tường đang dần sụp đổ, giống như dung nham nóng bỏng chảy ngược vào tim. Hắn chợt phát hiện Thời Thiên không cứng rắn như cậu vẫn tưởng, thiếu gia hung hăng kiêu ngạo của bốn năm trước cùng Thời Thiên tái nhợt vô lực của hiện tại tựa như hai con người hoàn toàn khác nhau.
Đáng tiếc, trò chơi vẫn tiếp tục...
Thời Thiên không biết mình đã đi bao xa, cậu chỉ biết là không còn chất lỏng lạnh lẽo nào hất lên người mình nữa. Đột nhiên,Thời Thiên nghe được tiếng vỗ tay như sấm dậy từ phía sau. Cậu dừng chân, quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh dèn sáng chói, trên chiếc bục cao nửa người, Cổ Thần đứng đó ôm lấy Dư Thặng. Dư Thặng không biết từ lúc nào đã thay một bộ âu phục thủ công xa hoa. Khắp người đều là dáng vẻ cao quý cùng tự tin.
Cổ Thần Hoán nhìn thấy Thời Thiên cách đó không xa đang nhìn về hướng này, vì vậy hắn lại một lần nữa tuyên bố.
Cùng Dư Thặng, đính hôn.
Thanh âm Cổ Thần Hoán âm thanh truyền vào tai, cậu bật cười nhớ tới mười phút trước khi buổi tiệc bắt đầu, Cổ Thần Hoán còn ôm cậu chỉ vào chiếc bục lộng lẫy kia, thân mật nói với cậu rằng hắn sẽ ôm cậu trên đó, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người tuyên bố đính hôn với cậu!
Ha ha, thật khiến người ta cảm động, hắn thật sự nói được làm được, chỉ là người hắn ôm không phải cậu mà thôi
Cổ Thần Hoán vừa nói vừa dùng khóe mắt liếc nhìn Thời Thiên, hắn không thấy rõ biểu tình của cậu, chỉ biết sau khi nghe xong tuyên bố, cậu đứng tại chỗ bất động mấy giây, sau đó bĩnh tĩnh xoay người, lẳng lặng tiếp tục rời đi.
Cổ Thần Hoán không biết, khoảnh khắc Thời Thiên đưa lưng về phía hắn chậm rãi cất bước, một giọt lệ nóng tích trên khóe mắt cậu, bờ mi khẽ chớp, lặng lẽ lăn dài...
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.