Ban đầu Cổ Thần Hoán không rõ tư liệu của Nghiêm Ngũ là thật hay là giả, nhưng khi hắn cố ý dùng giọng điệu chắc chắn để chất vấn Thời Việt Nam, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thời Việt Nam, Cổ Thần Hoán hoàn toàn có thể xác định, tư liệu của Nghiêm Ngũ là thật.
Hai mươi năm trước, cha của hắn chính là khóa vương, trước khi mất tích đã từng làm việc cho Thời Việt Nam.
Biết sự tình bại lộ, Thời Việt Nam cũng không hề sợ hãi, ông lạnh lùng nhìn Cổ Thần Hoán, khẽ cười chậm rãi nói, “Đúng là ta có lừa ngươi, nhưng đó là vì ta cảm thấy ngươi cũng đang lừa gạt ta. Ở bệnh viện ngươi nói Hàn Nham Thần là hung thủ giết cha ngươi, nhưng hai mươi năm trước Hàn Nham Thần chỉ là nhà thiết kế khóa chống trộm hiền lành, sao có thể giết người.”
“Ông đã biết tôi lừa ông từ khi ở bệnh viện?” Cổ Thần Hoán híp mắt, “Cho nên mới nói dối rằng Hàn Nham Thần vì cứu con trai ông mà chết?”
Kỳ thực lúc đó ở bệnh viện Thời Việt Nam mới chỉ hoài nghi, Cổ Thần Hoán nửa thật nửa giả khiến ông không dám nói ra chân tướng, không xác định được quan hệ cụ thể giữa Cổ Thần Hoán và Hàn Nham Thần cho nên ông mới dàn dựng cái chết của Hàn Nham Thần là chuyện đương nhiên.
Ít nhất làm như vậy, nếu Hàn Nham Thần thực sự là kẻ thù giết cha Cổ Thần Hoán, vậy thì ít nhiều Cổ Thần Hoán có thể sinh ra chút cảm kích Thời Thiên, còn nếu không phải thì Cổ Thần Hoán không có quyền xử ai tội chết, bởi vì tử vong do trúng đạn chẳng phải lỗi của ai cả.
“Thời Việt Nam, tôi không ngờ đã qua bốn năm mà ông vẫn còn xảo quyệt như vậy.” Tay Cổ Thần Hoán đặt trên bàn cờ siết chặt đến nỗi phát ra tiếng kêu răng rắc, hắn nhìn Thời Việt Nam chòng chọc, “Hiện tại tôi không muốn truy cứu chuyện ông nói dối, cho nên tốt hơn hết tôi hy vọng ông hãy quý trọng cơ hội này, nói ra chân tướng vụ mất tích của Hàn Nham Thần.”
Lời nói dối bị vạch trần, Thời Việt Nam diện vô biểu tình nhìn Cổ Thần Hoán, “Hai mươi năm trước hắn ta đã chết rồi.”
“Chết như thế nào?” Cổ Thần Hoán cắn răng, trầm giọng truy hỏi.
“Đã chết hai mươi năm rồi còn điều tra nguyên nhân làm gì?”
“Tôi hỏi ông.” Cổ Thần Hoán gần như gầm lên, “Ông ấy chết như thế nào?”
Thời Việt Nam không trả lời, ông rũ mắt nhìn xuống, đặt tập văn kiện sang một bên, sau đó bắt đầu thu dọn bàn cờ, nhất định không nói.
Rầm một tiếng, Cổ Thần Hoán vung tay, hộp cờ trong tay Thời Việt Nam bị hắn hất đổ, những quân cờ màu trắng văng ra tung tóe.
Cổ Thần Hoán túm cổ áo Thời Việt Nam khiến ông thể không nghiêng về phía trước.
Trên mặt Thời Việt Nam không có chút sợ hãi nào, ông chậm rãi nói, “Muốn biết cũng có thể, nhưng ngươi phải nói quan hệ giữa ngươi và Hàn Nham Thần là gì?”
Nụ cười bên môi Cổ Thần Hoán có chút âm u, “Sao thế, phải biết ông ấy là gì của tôi ông mới dám nói à?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thời Việt Nam không để ý những gì Cổ Thần Hoán vừa nói, “Ngươi rất giống Hàn Nham Thần, hai ngươi là thân thích phải không?”
Cổ Thần Hoán cười lạnh, cũng chẳng thèm che giấu, hắn gằn từng chữ, “Hàn Nham Thần là cha ruột của tôi.”
Trên mặt Thời Việt Nam lóe lên tia kinh ngạc, thậm chí là có chút khủng hoảng, tuy đã vội vàng che giấu nhưng vẫn bị Cổ Thần Hoán dễ dàng nhìn thấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Là ông giết phải không?” Cổ Thần Hoán siết chặt khiến Thời Việt Nam ngạt thở, sắc mặt chuyển dần sang màu đỏ, “Có đúng hay không?”
Ánh mắt Thời Việt Nam trầm lặng, không có ý muốn trả lời.
Cổ Thần Hoán hô hấp rối loạn, hắn rất muốn ra tay đánh Thời Việt Nam một trận, nhưng nhớ tới những điều Thời Thiên đã nói, loại kích động này liền biến mất trong nháy mắt, “Ông không muốn nói ra tên hung thủ chứ gì? Vậy được, tôi hỏi ông chuyện khác, hài cốt của cha tôi ở đâu?”
Trước khi chết mẹ rất mong được gặp lại cha cho nên Cổ Thần Hoán muốn an táng hai người cùng một chỗ.
Cũng coi như giúp cho hai người được đoàn tụ.
Website TruyenLau.com
Thấy Thời Việt Nam vẫn không mở miệng, hai mắt Cổ Thần Hoán vằn lên tơ máu, hắn rút súng đặt lên gáy Thời Việt Nam, âm lệ hỏi, “Bị ông vứt xuống biển rồi?”
Thời Việt Nam mặc dù đã trải qua bao sóng to gió lớn nhưng trên gáy đột nhiên xuất hiện một khẩu súng vẫn khiến ông cảm thấy thân thể phát lạnh, ông há miệng, nhưng chỉ thốt ra một câu ngắn ngủi, “Không.”
“Vậy thì ở đâu?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Thời Việt Nam nhíu chặt lông mày, thà chết chứ không chịu mở miệng.
Cổ Thần Hoán buông Thời Việt Nam ra, thở dốc mấy tiếng rồi ngồi xuống ghế.
“Thời Việt Nam, chúng ta trao đổi được không?” Cổ Thần Hoán đã thu liễm lại dáng vẻ tàn bạo, “Ông nói cho tôi biết nguyên nhân cái chết và nơi chôn cất cha tôi, tôi sẽ giúp đỡ con trai ông Thời Thiên.”
“Nó không cần ngươi giúp đỡ.” Thời Việt Nam xoa cổ, diện vô biểu tình nói.
“Vậy ông nghĩ cậu ta cần cái gì? Nguyên gia thiếu gia? Ha ha, ông đã xem tin tức chưa? Nguyên Thường Diệu đã thay mặt con trai chia tay Thời Thiên, ông tưởng con ông vẫn còn Nguyên gia là hậu thuẫn sao? Tôi cho con trai ông hai gậy, cậu ta tránh được sao?”
Sắc mặt Thời Việt Nam tái nhợt, “Cổ Thần Hoán, cái chết của cha ngươi không liên quan gì đến Thời Thiên.”
Thời Việt Nam biết Nguyên Hiên ‘tai nạn xe cộ’ chưa tỉnh, chia tay Thời Thiên hoàn toàn là chủ ý của Nguyên Thường Diệu, ông cảm thấy hổ thẹn, vì ông biết Nguyên Thường Diệu làm vậy là vì kiêng kị thân thế của Thời Thiên, hôm qua ông gọi điện cho Thời Thiên muốn an ủi Thời Thiên vài câu, kết quả chính ông lại được cậu trấn an gần nửa giờ.
Cha, con không sao, còn chưa đến mức vì mấy chuyện nhỏ này mà đòi sống đòi chết, Nguyên Hiên đã an bài công việc cho con rồi, hiện tại toàn bộ tinh lực của con đều để dành cho công việc này, con nghĩ chờ đến khi con đạt được thành tựu rồi cha của Nguyên Hiên sẽ thay đổi cái nhìn về con. Hơn nữa bây giờ Nguyên Hiên đang hôn mê, khi nào anh ấy tỉnh lại con tin anh ấy sẽ đứng về phía con. Mà con mới hơn hai mươi thôi, hiện tại tình yêu đối với con không quá quan trọng cho nên cha đừng bi quan như vậy, cha cứ yên tâm sống trong căn biệt thự đó đi. Bên cạnh con có vệ sĩ Nguyên Hiên an bài rồi, cha chỉ cần biết con trai đang cố gắng làm việc là được.
Trong suy nghĩ của Thời Việt Nam, Thời Thiên vẫn là một đứa trẻ sống trong thế giới vàng son, bốn năm nay, ông tận mắt chứng kiến cậu trưởng thành cho nên vừa vui sướng vừa đau lòng.
Ông không hề cảm thấy sự nhụt chí hoặc mệt mỏi trong giọng nói của cậu, cậu luôn dễ dàng đánh tan mọi lo lắng của cha mình.
Thời Việt Nam không muốn liên lụy đến con trai, ông chỉ muốn được nhìn thấy cậu thành gia lập nghiệp, sống một cuộc đời hạnh phúc.
“Cổ Thần Hoán.” Thời Việt Nam chậm rãi mở miệng, “Trước khi ta phẫu thuật, ngươi bắt Thời Thiên làm cái gì?”
Thời Việt Nam luôn nghi ngờ điều này, khi còn ở bệnh viện tại Lâm thị Thời Thiên đã nói Cổ Thần Hoán bắt cậu làm một số chuyện thay cho tiền viện phí của cha, nhưng Thời Việt Nam nghĩ không ra, Cổ Thần Hoán nhiều thủ hạ như vậy cần một người không có kinh nghiệm làm gì? Lẽ nào bởi vì cậu từng là thiếu gia của hắn cho nên hắn muốn thử cảm giác đem thiếu gia đạp ở dưới chân?
Nhưng ông cảm thấy Cổ Thần Hoán không phải là loại người như vậy.
Biết cho dù có hỏi Thời Thiên cậu cũng sẽ không nói thật cho nên Thời Việt Nam mới hỏi thẳng Cổ Thần Hoán.
Cổ Thần Hoán tự tiếu phi tiếu nhìn ánh mắt Thời Việt Nam ảm đạm, hắn biết Thời Việt Nam là cha ruột của Thời Thiên, đương nhiên không ngờ cậu sẽ làm tình nhân cho kẻ khác, hoặc trong suy nghĩ của Thời Việt Nam con trai ông là người kiêu ngạo, thà chết cũng không chịu mở chân hầu hạ.
“Đương nhiên bắt cậu ta bán mạng làm việc cho tôi.”
Hắn nói dối không phải vì quan tâm đến cảm thụ của Thời Việt Nam mà vì hắn lo lắng quan hệ giữa hắn và Thời Thiên sẽ triệt để vỡ vụn.
Hắn đang cố gắng cứu vãn mọi chuyện, không thể để xảy ra việc ngoài ý muốn, huống chi biết cái chết của cha không hề liên quan đến Thời Thiên khiến hắn vô cùng áy náy với cậu.
Ngày ấy hắn cưỡng ép lôi Thời Thiên đến khách sạn kia làm nhục cậu, kỳ thực, là hắn sai....
Lời Cổ Thần Hoán nói khiến sắc mặt Thời Việt Nam thả lỏng, ông tựa lưng vào ghế ngồi, mỏi mệt nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói, “Điều ngươi hỏi, ta không biết.”
“Ông... ” Khuôn mặt Cổ Thần Hoán dữ tợn vì tức giận, hắn dí súng vào đầu Thời Việt Nam, “Con mẹ nó ông tưởng tôi đùa à?”
Đúng lúc này, lão quản gia chạy đi lấy chén trà cho Thời Việt Nam quay trở lại, nhìn thấy cảnh tượng trong đình hóng mát, ông ta vội vàng hô to, “Đừng bắn... Không được bắn... ”
Chạy đến chỗ Cổ Thần Hoán, lão quản gia hoang mang rối loạn quỳ xuống trước mặt Cổ Thần Hoán, ông chăm sóc Thời Việt Nam đã hơn ba mươi năm, đối với ông Thời Việt Nam vừa là chủ vừa là người thân trong gia đình.
Lão quản gia có nhận ra Cổ Thần Hoán, bốn năm trước Cổ Thần Hoán là một bảo tiêu trung thành, ngay thẳng ít nói, nhưng lúc này hắn biến thành một nam nhân giương súng mặt đầy lệ khí, “Tiểu Cổ đừng làm vậy a, lão gia dù gì cũng là cố chủ của cậu mà.” Lão quản gia quỳ sụp xuống đất, dáng vẻ vô cùng đáng thương, “Cho dù lão gia có làm sai chuyện gì đi nữa thì bây giờ ông ấy đã thay đổi rồi, van cầu cậu Tiểu Cổ à, buông tha lão gia đi.”
Trước kia ở Thời gia, lão quản gia vẫn luôn được kính trọng.
Cổ Thần Hoán thu súng đỡ lão quản gia đứng dậy, phủi bụi đất trên quần áo ông, lễ phép cười, “Từ thúc đừng lo, cháu chỉ đang đùa với Thời lão gia thôi.”
Lão quản gia nhìn Cổ Thần Hoán rồi lại liếc Thời Việt Nam, không biết nên làm sao cho phải.
Cổ Thần Hoán nghĩ đã đến lúc này có tra hỏi đi chăng nữa cũng chẳng thêm được gì, hắn bước tới cạnh xe lăn của Thời Việt Nam, cúi xuống thấp giọng nói một cách hung tợn, “Ông nên tạ ơn trời đất vì có một đứa con trai hiếu thuận và một quản gia trung thành. Thời Việt Nam, tôi cho ông ba ngày, nếu lần sau ông còn không chịu nói, tôi đảm bảo trời cao sẽ không chiếu cố ông nữa đâu.”
Nói xong Cổ Thần Hoán nặng nề hừ lạnh rồi quay lưng bỏ đi.
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.